Numbers
章 22
翻訳を比較
Balak Summons Balaam
1Then the Israelites traveled on and camped in the plains of Moab near the Jordan, across from Jericho.
2Now Balak son of Zippor saw all that Israel had done to the Amorites,
3and Moab was terrified of the people because they were numerous. Indeed, Moab dreaded the Israelites.
4So the Moabites said to the elders of Midian, “This horde will devour everything around us, as an ox licks up the grass of the field.” Since Balak son of Zippor was king of Moab at that time,
5he sent messengers to summon Balaam son of Beor at Pethor, which is by the Euphratesin the land of his people. “Behold, a people has come out of Egypt,” said Balak. “They cover the face of the land and have settled next to me.
6So please come now and put a curse on this people, because they are too mighty for me. Perhaps I may be able to defeat them and drive them out of the land; for I know that those you bless are blessed, and those you curse are cursed.”
7The elders of Moab and Midian departed with the fees for divination in hand. They came to Balaam and relayed to him the words of Balak.
8“Spend the night here,” Balaam replied, “and I will give you the answer that the LORD speaks to me.” So the princes of Moab stayed with Balaam.
9Then God came to Balaam and asked, “Who are these men with you?”
10And Balaam said to God, “Balak son of Zippor, king of Moab, sent me this message:
11‘Behold, a people has come out of Egypt, and they cover the face of the land. Now come and put a curse on them for me. Perhaps I may be able to fight against them and drive them away.’”
12But God said to Balaam, “Do not go with them. You are not to curse this people, for they are blessed.”
13So Balaam got up the next morning and said to Balak’s princes, “Go back to your homeland, because the LORD has refused to let me go with you.”
14And the princes of Moab arose, returned to Balak, and said, “Balaam refused to come with us.”
15Then Balak sent other princes, more numerous and more distinguished than the first messengers.
16They came to Balaam and said, “This is what Balak son of Zippor says: ‘Please let nothing hinder you from coming to me,
17for I will honor you richly and do whatever you say. So please come and put a curse on this people for me!’”
18But Balaam replied to the servants of Balak, “If Balak were to give me his house full of silver and gold, I could not do anything small or great to go beyond the command of the LORD my God.
19So now, please stay here overnight as the others did, that I may find out what else the LORD has to tell me.”
20That night God came to Balaam and said, “Since these men have come to summon you, get up and go with them, but you must only do what I tell you.”
21So in the morning Balaam got up, saddled his donkey, and went with the princes of Moab.
The Angel and Balaam’s Donkey
22Then God’s anger was kindled because Balaam was going along, and the angelof the LORD stood in the road to oppose him. Balaam was riding his donkey, and his two servants were with him.
23When the donkey saw the angel of the LORD standing in the road with a drawn sword in his hand, she turned off the path and went into a field. So Balaam beat her to return her to the path.
24Then the angel of the LORD stood in a narrow passage between two vineyards, with walls on either side.
25And the donkey saw the angel of the LORD and pressed herself against the wall, crushing Balaam’s foot against it. So he beat her once again.
26And the angel of the LORD moved on ahead and stood in a narrow place where there was no room to turn to the right or left.
27When the donkey saw the angel of the LORD, she lay down under Balaam, and he became furious and beat her with his staff.
28Then the LORD opened the donkey’s mouth, and she said to Balaam, “What have I done to you that you have beaten me these three times?”
29Balaam answered the donkey, “You have made a fool of me! If I had a sword in my hand, I would kill you right now!”
30But the donkey said to Balaam, “Am I not the donkey you have ridden all your life until today? Have I ever treated you this way before?” “No,” he replied.
31Then the LORD opened Balaam’s eyes, and he saw the angel of the LORD standing in the road with a drawn sword in his hand. And Balaam bowed low and fell facedown.
32The angel of the LORD asked him, “Why have you beaten your donkey these three times? Behold, I have come out to oppose you, because your way is perversebefore me.
33The donkey saw me and turned away from me these three times. If she had not turned away, then by now I would surely have killed you and let her live.”
34“I have sinned,” Balaam said to the angel of the LORD, “for I did not realize that you were standing in the road to confront me. And now, if this is displeasing in your sight, I will go back home.”
35But the angel of the LORD said to Balaam, “Go with the men, but you are to speak only what I tell you.” So Balaam went with the princes of Balak.
36When Balak heard that Balaam was coming, he went out to meet him at the Moabite city on the Arnon border, at the edge of his territory.
37And he said to Balaam, “Did I not send you an urgent summons? Why did you not come to me? Am I really not able to reward you richly?”
38“See, I have come to you,” Balaam replied, “but can I say just anything? I must speak only the word that God puts in my mouth.”
39So Balaam accompanied Balak, and they came to Kiriath-huzoth.
40Balak sacrificed cattle and sheep, and he gave portions to Balaam and the princes who were with him.
41The next morning, Balak took Balaam and brought him up to Bamoth-baal. From there he could see the outskirts of the camp of the people.
1Sau đó con cái Ít-ra-en lại lên đường và đóng trại ở thảo nguyên Mô-áp, bên kia sông Gio-đan, đối diện với Giê-ri-khô.
2Vua Ba-lác, con vua Xíp-po, đã thấy tất cả những gì Ít-ra-en gây cho người E-mô-ri.
3Mô-áp kinh hãi phải đối đầu với con cái Ít-ra-en.
4Vậy vua Ba-lác, con vua Xíp-po, bấy giờ đang cai trị dân Mô-áp.
5Vua liền sai các sứ giả đến mời Bi-lơ-am, con của Bơ-o, ở Pơ-tho, gần sông Cả, trong đất của con cái Am-mon. Vua nói : “Này, có một dân đã ra khỏi Ai-cập, lan tràn khắp xứ và hiện đang đóng trại đối diện với ta.
6Bây giờ xin ông đến nguyền rủa dân đó cho ta, vì nó mạnh hơn ta. May ra nhờ thế ta có thể đánh bại được nó và đuổi nó ra khỏi lãnh thổ của ta. Vì ta biết kẻ nào được ông chúc phúc thì được phúc và kẻ nào bị ông nguyền rủa thì mắc hoạ.”
7Các kỳ mục Mô-áp và các kỳ mục Ma-đi-an đã lên đường, cầm theo tiền thù lao cho lời sấm ; họ tới gặp ông Bi-lơ-am và chuyển tới ông lời của vua Ba-lác.
8Ông nói với họ : “Mời các ông qua đêm ở đây, rồi tôi sẽ trả lời cho các ông theo như ĐỨC CHÚA nói với tôi.” Vậy các thủ lãnh Mô-áp đã ở lại với ông Bi-lơ-am.
9Thiên Chúa đến với ông Bi-lơ-am và phán rằng : “Những kẻ đang ở với ngươi là ai đó ?”
10Ông Bi-lơ-am thưa lại với Thiên Chúa : “Ba-lác, con của Xíp-po, vua Mô-áp, đã sai họ đến nói với tôi rằng :
11Này, đám dân ra khỏi Ai-cập nay đã lan tràn khắp xứ ; xin ông đến nguyền rủa nó cho ta. May ra nhờ thế ta có thể giao tranh với nó và đuổi nó đi.”
12Bấy giờ Thiên Chúa phán bảo ông Bi-lơ-am : “Ngươi không được đi với chúng ! Không được nguyền rủa dân đó, vì nó đã được chúc phúc.”
13Sáng hôm sau ông Bi-lơ-am trỗi dậy và nói với các thủ lãnh vua Ba-lác đã sai đến, rằng : “Các ông hãy trở về xứ các ông ; ĐỨC CHÚA đã từ chối không để cho tôi đi với các ông.”
14Vậy các thủ lãnh Mô-áp trỗi dậy, trở về với vua Ba-lác và nói : “Ông Bi-lơ-am đã từ chối không chịu cùng đến với chúng tôi.”
15Một lần nữa vua Ba-lác lại sai các thủ lãnh đông hơn và có thế giá hơn những người trước.
16Họ đến gặp ông Bi-lơ-am và thưa rằng : “Vua Ba-lác, con của vua Xíp-po nói thế này : Ông đừng ngại đến với ta ;
17chắc chắn ta sẽ hết sức trọng đãi ông, và tất cả những gì ông bảo, ta sẽ làm ; ông cứ đến nguyền rủa dân ấy giúp ta.”
18Nhưng ông Bi-lơ-am trả lời và nói với bầy tôi vua Ba-lác rằng : “Vua Ba-lác có cho tôi một nhà đầy bạc đầy vàng, tôi cũng chẳng làm gì trái lệnh ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của tôi được, dù việc lớn hay việc nhỏ.
19Nhưng bây giờ, cả các ông nữa, mời các ông cũng nghỉ đêm ở đây, và tôi sẽ biết ĐỨC CHÚA có phán thêm điều gì với tôi không.”
20Đêm ấy Thiên Chúa đến với ông Bi-lơ-am và phán bảo ông : “Những người ấy đến, không phải để gọi ngươi đó sao ? Cứ trỗi dậy, đi với chúng. Nhưng ngươi chỉ được làm điều Ta bảo ngươi.”
21Sáng ngày, ông Bi-lơ-am trỗi dậy, thắng con lừa cái của mình và lên đường với các thủ lãnh Mô-áp.
22Cơn thịnh nộ của Thiên Chúa bừng lên vì ông đã ra đi, và thần sứ của ĐỨC CHÚA đứng trên đường chận lối ông đi. Ông cỡi con lừa cái của mình, có hai tiểu đồng đi theo.
23Khi con lừa thấy thần sứ của ĐỨC CHÚA đứng trên đường, gươm trần trong tay, thì nó tránh đường, đi xuống ruộng. Ông Bi-lơ-am đánh con lừa cho nó lên trên đường.
24Bấy giờ thần sứ của ĐỨC CHÚA đứng chặn tại một đường mòn giữa các vườn nho, tả hữu có tường.
25Con lừa cái trông thấy thần sứ của ĐỨC CHÚA thì đi ép vào tường khiến chân ông Bi-lơ-am bị cọ xát. Ông lại đánh nó.
26Thần sứ của ĐỨC CHÚA lại đi tới và đứng ở một nơi chật hẹp đến nỗi không còn chỗ tránh qua bên tả bên hữu.
27Con lừa trông thấy thần sứ của ĐỨC CHÚA, liền nằm bẹp xuống bên dưới ông Bi-lơ-am. Ông Bi-lơ-am nổi nóng lại dùng gậy đánh con lừa.
28Bấy giờ ĐỨC CHÚA liền mở miệng con lừa ; nó nói với ông Bi-lơ-am : “Tôi đã làm gì ông, mà ông lại đánh tôi những ba lần ?”
29Ông Bi-lơ-am nói với con lừa : “Vì mày đã ngạo tao. Tao mà có sẵn chiếc gươm trong tay, thì tao đã giết mày rồi !”
30Con lừa nói với ông Bi-lơ-am : “Tôi không phải là con lừa cái của ông, mà ông đã cỡi mãi cho tới ngày hôm nay sao ? Tôi có quen làm như vậy với ông bao giờ chưa ?” Ông đáp : “Chưa bao giờ.”
31Bấy giờ ĐỨC CHÚA mới mở mắt cho ông Bi-lơ-am thấy thần sứ của ĐỨC CHÚA trên đường, gươm trần trong tay. Ông quỳ xuống, sấp mặt sát đất.
32Thần sứ của ĐỨC CHÚA nói với ông : “Tại sao ngươi đánh con lừa của ngươi những ba lần ? Này, chính Ta đứng ra chặn đường ngươi, vì trước mặt Ta, con đường này nguy hiểm.
33Con lừa cái thấy Ta, thì nó đã tránh mặt Ta những ba lần. Giả như nó không tránh mặt Ta, thì chắc chắn Ta đã giết chết ngươi, còn nó thì Ta đã để cho sống.”
34Ông Bi-lơ-am thưa với thần sứ của ĐỨC CHÚA : “Tôi đã trót phạm tội, vì tôi không biết là Ngài đứng chặn đường không cho tôi đi. Bây giờ nếu Ngài thấy là không được, thì tôi sẽ quay về nhà.”
35Thần sứ của ĐỨC CHÚA nói với ông Bi-lơ-am : “Ngươi cứ đi với các người ấy ; nhưng ngươi chỉ được nói điều Ta bảo ngươi.” Thế là ông Bi-lơ-am cùng đi với các thủ lãnh của vua Ba-lác.
36Khi ông Ba-lác nghe tin ông Bi-lơ-am tới, thì ra đón ông tại kinh thành Mô-áp, trên ranh giới Ác-nôn, ở điểm chót của ranh giới.
37Vua Ba-lác nói với ông Bi-lơ-am : “Nào tôi đã chẳng cho người đến mời ông sao ? Tại sao ông lại không đến với tôi ? Dễ thường tôi không đủ khả năng trọng đãi ông ?”
38Ông Bi-lơ-am thưa lại với vua Ba-lác : “Này tôi đã đến với ông đây. Nhưng tôi có thể nói gì bây giờ ? Lời nào Thiên Chúa đặt vào miệng tôi thì tôi nói thôi.”
39Ông Bi-lơ-am cùng đi với vua Ba-lác ; họ tới Kia-giát Khu-xốt.
40Vua Ba-lác sát tế bò chiên và gửi biếu ông Bi-lơ-am và các thủ lãnh đang ở với ông này.
41Sáng hôm sau vua Ba-lác mời ông Bi-lơ-am tới, và đưa ông lên Ba-mốt Ba-an ; từ đây ông nhìn thấy phần cuối trại của dân.
