記事データテーブル

Matthew

章 20

Protestant · BSB

翻訳を比較

どちらの列も同じ本、章、節に従っています。

BSBBerean Standard Bible主要訳

The Parable of the Workers

1“For the kingdom of heaven is like a landowner who went out early in the morning to hire workers for his vineyard.

2He agreed to pay them a denariusfor the day and sent them into his vineyard.

3About the third hourhe went out and saw others standing in the marketplace doing nothing.

4‘You also go into my vineyard,’ he said, ‘and I will pay you whatever is right.’

5So they went. He went out again about the sixth hour and the ninth hourand did the same thing.

6About the eleventh hourhe went out and found still others standing around. ‘Why have you been standing here all day long doing nothing?’ he asked.

7‘Because no one has hired us,’ they answered. So he told them, ‘You also go into my vineyard.’

8When evening came, the owner of the vineyard said to his foreman, ‘Call the workers and pay them their wages, starting with the last ones hired and moving on to the first.’

9The workers who were hired about the eleventh hour came and each received a denarius.

10So when the original workers came, they assumed they would receive more. But each of them also received a denarius.

11On receiving their pay, they began to grumble against the landowner.

12‘These men who were hired last worked only one hour,’ they said, ‘and you have made them equal to us who have borne the burden and the scorching heat of the day.’

13But he answered one of them, ‘Friend, I am not being unfair to you. Did you not agree with me on one denarius?

14Take your pay and go. I want to give this last man the same as I gave you.

15Do I not have the right to do as I please with what is mine? Or are you envious because I am generous?’

16So the last will be first, and the first will be last.”

The Third Prediction of the Passion

17As Jesus was going up to Jerusalem, He took the twelve disciples aside and said,

18“Look, we are going up to Jerusalem, and the Son of Man will be delivered over to the chief priests and scribes. They will condemn Him to death

19and will deliver Him over to the Gentiles to be mocked and flogged and crucified. And on the third day He will be raised to life.”

A Mother’s Request

20Then the mother of Zebedee’s sons came to Jesus with her sons and knelt down to make a request of Him.

21“What do you want?” He inquired. She answered, “Declare that in Your kingdom one of these two sons of mine may sit at Your right hand, and the other at Your left.”

22“You do not know what you are asking,” Jesus replied. “Can you drink the cup I am going to drink?” “We can,” the brothers answered.

23“You will indeed drink My cup,”Jesus said. “But to sit at My right or left is not Mine to grant. These seats belong to those for whom My Father has prepared them.”

24When the ten heard about this, they were indignant with the two brothers.

25But Jesus called them aside and said, “You know that the rulers of the Gentiles lord it over them, and their superiors exercise authority over them.

26It shall not be this way among you. Instead, whoever wants to become great among you must be your servant,

27and whoever wants to be first among you must be your slave—

28just as the Son of Man did not come to be served, but to serve, and to give His life as a ransom for many.”

The Blind Men by the Road

29As they were leaving Jericho, a large crowd followed Him.

30And there were two blind men sitting beside the road. When they heard that Jesus was passing by, they cried out, “Lord, Son of David, have mercy on us!”

31The crowd admonished them to be silent, but they cried out all the louder, “Lord, Son of David, have mercy on us!”

32Jesus stopped and called them. “What do you want Me to do for you?” He asked.

33“Lord,” they answered, “let our eyes be opened.”

34Moved with compassion, Jesus touched their eyes, and at once they received their sight and followed Him.

VIE1925Vietnamese Bible 1925 (Protestant)比較翻訳

1Vả, nước thiên đàng, giống như người chủ nhà kia, tảng sáng đi ra, để mướn người làm công cho vườn nho mình.

2Khi người chủ đã định giá với người làm công, mỗi ngày một đơ-ni-ê, thì sai họ vào vườn nho mình.

3Ước chừng giờ thứ ba, người chủ lại ra, thấy những kẻ khác rảnh việc đứng trong chợ,

4thì nói cùng họ rằng: Các ngươi hãy đi vào vườn nho ta, và ta sẽ trả tiền công phải cho.

5Họ liền đi. Ước chừng giờ thứ sáu và giờ thứ chín, người chủ lại ra, cũng làm như vậy.

6Ước chừng giờ thứ mười một, chủ ra, lại thấy những kẻ khác đứng trong chợ, thì hỏi rằng: Sao các ngươi đứng đây cả ngày không làm gì hết?

7Họ trả lời rằng: Vì không ai mướn chúng tôi. Người chủ nói với họ rằng: Các ngươi cũng hãy đi vào vườn nho ta.

8Đến tối, chủ vườn nho nói với người giữ việc rằng: Hãy gọi những người làm công mà trả tiền công cho họ, khởi từ người rốt cho đến người đầu.

9Những người làm công mướn từ giờ thứ mười một đến, lãnh mỗi người được một đơ-ni-ê.

10Rồi tới phiên những người đầu đến, tưởng lãnh được nhiều hơn; song họ cũng lãnh mỗi người một đơ-ni-ê.

11Khi lãnh rồi, lằm bằm cùng chủ nhà,

12mà rằng: Những người rốt ấy chỉ làm một giờ, mà chủ đãi cũng như chúng tôi, là kẻ đã chịu mệt nhọc cả ngày và giang nắng.

13Song chủ trả lời cho một người trong bọn rằng: Bạn ơi, ta không xử tệ với ngươi đâu; ngươi há chẳng đã định với ta một đơ-ni-ê sao?

14Hãy lấy của ngươi mà đi đi; ta muốn trả cho kẻ rốt nầy bằng như đã trả cho ngươi vậy.

15Ta há không có phép dùng của cải ta theo ý muốn ta sao? Hay là ngươi thấy ta ở tử tế mà lấy mắt ganh sao?

16Đó, những kẻ rốt sẽ nên đầu và kẻ đầu sẽ nên rốt là như vậy.

17Trong khi Đức Chúa Jêsus đi lên thành Giê-ru-sa-lem, Ngài đem riêng theo mười hai môn đồ, dọc đường, phán cùng họ rằng:

18Nầy, chúng ta đi lên thành Giê-ru-sa-lem, và Con người sẽ bị bắt nộp cho các thầy tế lễ cả và các thầy thông giáo, bọn đó sẽ luận giết Ngài.

19Họ sẽ nộp Ngài cho dân ngoại hầu để nhạo báng, đánh đập, và đóng đinh trên cây thập tự; đến ngày thứ ba, Ngài sẽ sống lại.

20Bấy giờ, có mẹ của các con trai Xê-bê-đê cùng các con mình đến gần Đức Chúa Jêsus, lạy Ngài đặng hỏi một chuyện.

21Ngài phán rằng: Ngươi muốn chi? Thưa rằng: Xin cho hai con trai tôi đây ngồi một đứa bên hữu Ngài, một đứa bên tả, ở trong nước Ngài.

22Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Các ngươi không hiểu điều của mình xin. Các ngươi uống được chén mà ta hầu uống không? Hai người thưa rằng: Chúng tôi uống được.

23Ngài phán rằng: Thật các ngươi sẽ uống chén ta nhưng mà ngồi bên hữu hay bên tả ta, thì chẳng phải tự ta cho được; ấy là cho những người nào mà Cha ta đã sửa soạn cho.

24Mười môn đồ kia nghe sự xin đó, thì giận hai anh em.

25Nhưng Đức Chúa Jêsus gọi đến mà phán rằng: Các ngươi biết rằng các vua dân ngoại thì ép dân phải phục mình, còn các quan lớn thì lấy quyền thế mà trị dân.

26Trong các ngươi thì không như vậy; trái lại, trong các ngươi, kẻ nào muốn làm lớn, thì sẽ làm đầy tớ các ngươi;

27còn kẻ nào muốn làm đầu, thì sẽ làm tôi mọi các ngươi.

28Aáy vậy, Con người đã đến, không phải để người ta hầu việc mình, song để mình hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc nhiều người.

29Đang khi Đức Chúa Jêsus và môn đồ ra khỏi thành Giê-ri-cô, thì có một đoàn dân đông theo Ngài.

30Nầy, có hai người mù ngồi bên đường, nghe nói Đức Chúa Jêsus qua đó, thì kêu lên rằng: Lạy Chúa, con cháu vua Đa-vít, xin thương xót chúng tôi!

31Chúng rầy hai người ấy, biểu nín đi; nhưng họ kêu lớn hơn nữa, rằng: Lạy Chúa, con cháu vua Đa-vít, xin thương xót chúng tôi!

32Đức Chúa Jêsus dừng lại, gọi hai người mù đến, mà phán rằng: Các ngươi muốn ta làm chi cho?

33Họ thưa rằng: Lạy Chúa, xin cho mắt chúng tôi được mở ra.

34Đức Chúa Jêsus động lòng thương xót, bèn rờ đến mắt họ; tức thì hai người thấy được và đi theo Ngài.

聖句をクリップボードにコピーしました