Hebrews
Capitolo 4
Confronta traduzioni
1We may fear, then, lest a promise being left of entering into His rest, any one of you may seem to have come short,
2for we also are having good news proclaimed, even as they, but the word heard did not profit them, not being mixed with faith in those who heard,
3for we do enter into the rest — we who did believe, as He said, 'So I sware in My anger, If they shall enter into My rest — ;' and yet the works were done from the foundation of the world,
4for He spake in a certain place concerning the seventh [day] thus: 'And God did rest in the seventh day from all His works;'
5and in this [place] again, 'If they shall enter into My rest — ;'
6since then, it remaineth for certain to enter into it, and those who did first hear good news entered not in because of unbelief —
7again He doth limit a certain day, 'To-day,' (in David saying, after so long a time,) as it hath been said, 'To-day, if His voice ye may hear, ye may not harden your hearts,'
8for if Joshua had given them rest, He would not concerning another day have spoken after these things;
9there doth remain, then, a sabbatic rest to the people of God,
10for he who did enter into his rest, he also rested from his works, as God from His own.
11May we be diligent, then, to enter into that rest, that no one in the same example of the unbelief may fall,
12for the reckoning of God is living, and working, and sharp above every two-edged sword, and piercing unto the dividing asunder both of soul and spirit, of joints also and marrow, and a discerner of thoughts and intents of the heart;
13and there is not a created thing not manifest before Him, but all things [are] naked and open to His eyes — with whom is our reckoning.
14Having, then, a great chief priest passed through the heavens — Jesus the Son of God — may we hold fast the profession,
15for we have not a chief priest unable to sympathise with our infirmities, but [one] tempted in all things in like manner — apart from sin;
16we may come near, then, with freedom, to the throne of the grace, that we may receive kindness, and find grace — for seasonable help.
1Vậy, đang khi còn có lời hứa cho vào sự yên nghỉ Chúa, hãy lo sợ, kẻo trong chúng ta có ai bị trừ ra chăng.
2Vì tin lành nầy đã rao truyền cho chúng ta cũng như cho họ; những lời họ đã nghe không ích chi hết, vì trong khi nghe, chẳng lấy đức tin nhận lời đó thuộc về mình.
3Về phần chúng ta là kẻ đã tin, thì vào sự yên nghỉ, như Đức Chúa Trời đã phán rằng: Nầy là lời thề ta đã lập trong cơn thạnh nộ: Chúng nó sẽ chẳng hề vào sự yên nghỉ ta!... Dầu vậy, công việc của Ngài đã xong rồi từ buổi sáng thế.
4Vì luận về ngày thứ bảy, có chép rằng: Ngày thứ bảy Đức Chúa Trời nghỉ cả các công việc Ngài.
5Lại một chỗ khác có chép rằng: Chúng nó sẽ chẳng hề vào sự yên nghỉ ta.
6Như vậy, vì đã dành cho mấy người phải vào đó, và vì những kẻ nghe tin lành ấy trước nhất đã không vào đó bởi chẳng tin,
7nên về sau lâu lắm, trong một thơ của Đa-vít, Chúa lại định một ngày nữa gọi là “Ngày nay,” như trên kia đã dẫn rằng: Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, Thì chớ cứng lòng.
8Vả, nếu Giô-suê đã cho họ yên nghỉ, thì chắc sau không còn nói về một ngày khác nữa.
9Vậy thì còn lại một ngày yên nghỉ cho dân Đức Chúa Trời.
10Vì ai vào sự yên nghỉ của Đức Chúa Trời, thì nghỉ công việc mình, cũng như Đức Chúa Trời đã nghỉ công việc của Ngài vậy.
11Vậy, chúng ta phải gắng sức vào sự yên nghỉ đó, hầu cho không có một người nào trong chúng ta theo gương kẻ chẳng tin kia mà vấp ngã.
12Vì lời của Đức Chúa Trời là lời sống và linh nghiệm, sắc hơn gươm hai lưỡi, thấu vào đến đỗi chia hồn, linh, cốt, tủy, xem xét tư tưởng và ý định trong lòng.
13Chẳng có vật nào được giấu kín trước mặt Chúa, nhưng thảy đều trần trụi và lộ ra trước mắt Đấng mà chúng ta phải thưa lại,
14Aáy vậy, vì chúng ta có thầy tế lễ thượng phẩm lớn đã trải qua các từng trời, tức là Đức Chúa Jêsus, Con Đức Chúa Trời, thì hãy bền giữ đạo chúng ta đã nhận tin.
15Vì chúng ta không có thầy tế lễ thượng phẩm chẳng có thể cảm thương sự yếu đuối chúng ta, bèn có một thầy tế lễ bị thử thách trong mọi việc cũng như chúng ta, song chẳng phạm tội.
16Vậy, chúng ta hãy vững lòng đến gần ngôi ơn phước, hầu cho được thương xót và tìm được ơn để giúp chúng ta trong thì giờ có cần dùng.
