Tabella dati articolo

Judges

Capitolo 8

Catholic · WEB-C

Confronta traduzioni

Entrambe le colonne seguono lo stesso libro, capitolo e versetto.

WEB-CWorld English Bible with Deuterocanon (Catholic)Traduzione principale

1The men of Ephraim said to him, “Why have you treated us this way, that you didn’t call us when you went to fight with Midian?” They rebuked him sharply.

2He said to them, “What have I now done in comparison with you? Isn’t the gleaning of the grapes of Ephraim better than the vintage of Abiezer?

3God has delivered into your hand the princes of Midian, Oreb and Zeeb! What was I able to do in comparison with you?” Then their anger was abated towards him when he had said that.

4Gideon came to the Jordan and passed over, he and the three hundred men who were with him, faint, yet pursuing.

5He said to the men of Succoth, “Please give loaves of bread to the people who follow me; for they are faint, and I am pursuing after Zebah and Zalmunna, the kings of Midian.”

6The princes of Succoth said, “Are the hands of Zebah and Zalmunna now in your hand, that we should give bread to your army?”

7Gideon said, “Therefore when the LORD has delivered Zebah and Zalmunna into my hand, then I will tear your flesh with the thorns of the wilderness and with briers.”

8He went up there to Penuel, and spoke to them in the same way; and the men of Penuel answered him as the men of Succoth had answered.

9He spoke also to the men of Penuel, saying, “When I come again in peace, I will break down this tower.”

10Now Zebah and Zalmunna were in Karkor, and their armies with them, about fifteen thousand men, all who were left of all the army of the children of the east; for there fell one hundred and twenty thousand men who drew sword.

11Gideon went up by the way of those who lived in tents on the east of Nobah and Jogbehah, and struck the army; for the army felt secure.

12Zebah and Zalmunna fled and he pursued them. He took the two kings of Midian, Zebah and Zalmunna, and confused all the army.

13Gideon the son of Joash returned from the battle from the ascent of Heres.

14He caught a young man of the men of Succoth, and enquired of him; and he described for him the princes of Succoth, and its elders, seventy-seven men.

15He came to the men of Succoth, and said, “See Zebah and Zalmunna, concerning whom you taunted me, saying, ‘Are the hands of Zebah and Zalmunna now in your hand, that we should give bread to your men who are weary?’”

16He took the elders of the city, and thorns of the wilderness and briers, and with them he taught the men of Succoth.

17He broke down the tower of Penuel, and killed the men of the city.

18Then he said to Zebah and Zalmunna, “What kind of men were they whom you killed at Tabor?” They answered, “They were like you. They all resembled the children of a king.”

19He said, “They were my brothers, the sons of my mother. As the LORD lives, if you had saved them alive, I would not kill you.”

20He said to Jether his firstborn, “Get up and kill them!” But the youth didn’t draw his sword; for he was afraid, because he was yet a youth.

21Then Zebah and Zalmunna said, “You rise and fall on us; for as the man is, so is his strength.” Gideon arose, and killed Zebah and Zalmunna, and took the crescents that were on their camels’ necks.

22Then the men of Israel said to Gideon, “Rule over us, both you, your son, and your son’s son also; for you have saved us out of the hand of Midian.”

23Gideon said to them, “I will not rule over you, neither shall my son rule over you. The LORD shall rule over you.”

24Gideon said to them, “I do have a request: that you would each give me the earrings of his plunder.” (For they had golden earrings, because they were Ishmaelites.)

25They answered, “We will willingly give them.” They spread a garment, and every man threw the earrings of his plunder into it.

26The weight of the golden earrings that he requested was one thousand and seven hundred shekelsof gold, in addition to the crescents, and the pendants, and the purple clothing that was on the kings of Midian, and in addition to the chains that were about their camels’ necks.

27Gideon made an ephod out of it, and put it in Ophrah, his city. Then all Israel played the prostitute with it there; and it became a snare to Gideon and to his house.

28So Midian was subdued before the children of Israel, and they lifted up their heads no more. The land had rest forty years in the days of Gideon.

29Jerubbaal the son of Joash went and lived in his own house.

30Gideon had seventy sons conceived from his body, for he had many wives.

31His concubine who was in Shechem also bore him a son, and he named him Abimelech.

32Gideon the son of Joash died in a good old age, and was buried in the tomb of Joash his father, in Ophrah of the Abiezrites.

33As soon as Gideon was dead, the children of Israel turned again and played the prostitute following the Baals, and made Baal Berith their god.

34The children of Israel didn’t remember the LORD their God, who had delivered them out of the hand of all their enemies on every side;

35neither did they show kindness to the house of Jerubbaal, that is, Gideon, according to all the goodness which he had shown to Israel.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)Traduzione comparativa

1Những người Ép-ra-im nói với ông : “Ông đối xử với chúng tôi như vậy nghĩa là thế nào ? Ông đã không thèm gọi chúng tôi, khi ông lên đường đánh quân Ma-đi-an.” Họ đã công kích ông dữ dội.

2Nhưng ông nói với họ : “Việc tôi đã làm sánh sao được với các anh ? Thứ mà Ép-ra-im ăn mót, lại không tốt hơn cả mùa trái của A-vi-e-de sao ?

3Thiên Chúa đã trao vào tay các anh các thủ lãnh Ma-đi-an là Ô-rếp và Dơ-ếp, thì tôi có thể làm gì sánh được với các anh ?” Nghe ông nói thế, họ mới nguôi giận.

4Tới sông Gio-đan, ông Ghít-ôn sang sông cùng với ba trăm người theo ông, rất mệt mỏi nhưng vẫn truy lùng quân địch.

5Ông nói với các người Xúc-cốt : “Làm ơn cho đám người theo tôi mấy tấm bánh, vì họ đã mệt mỏi rồi, mà tôi thì còn phải truy lùng De-vác và Xan-mun-na, vua Ma-đi-an.”

6Nhưng các thủ lãnh Xúc-cốt trả lời : “Số mạng của De-vác và Xan-mun-na nay đã nằm gọn trong tay ông rồi sao, mà chúng tôi phải cấp bánh cho quân đội của ông ?”

7Ông Ghít-ôn đáp : “Đã vậy thì một khi ĐỨC CHÚA trao De-vác và Xan-mun-na vào tay ta rồi, ta sẽ lấy gai rừng và cây ké mà xé xác các ngươi !”

8Từ đấy, ông đi lên Pơ-nu-ên, và lại nói với người ta như vậy, nhưng những người Pơ-nu-ên trả lời y như những người Xúc-cốt.

9Ông cũng nói với người Pơ-nu-ên rằng : “Khi ta trở về bình an vô sự, ta sẽ triệt hạ tháp này.”

10De-vác và Xan-mun-na lúc ấy đang ở Các-co cùng với đạo quân của họ, chừng mười lăm ngàn người, đó là số còn lại trong toàn bộ doanh trại con cái Phương Đông. Vì mười hai ngàn mạng biết tuốt gươm đã gục ngã.

11Ông Ghít-ôn tiến lên theo con đường của dân du mục, ở phía đông Nô-vác và Gióc-bô-ha, và đã tấn công trại khi trại cứ tưởng là an toàn.

12De-vác và Xan-mun-na chạy trốn, nhưng ông đã đuổi kịp và bắt được cả hai vua Ma-đi-an là De-vác và Xan-mun-na, gây khiếp đảm cho toàn bộ doanh trại.

13Sau trận chiến, ông Ghít-ôn, con ông Giô-át trở về qua ngả đường lên Khe-rét.

14Ông bắt một thiếu niên thuộc dân Xúc-cốt và tra hỏi nó. Nó viết cho ông tên các thủ lãnh Xúc-cốt, và các kỳ mục trong dân là bảy mươi bảy người.

15Vậy ông đến với người Xúc-cốt và nói : “Đây là De-vác và Xa-mun-na ! Vì chúng, các ngươi đã đay nghiến ta mà rằng : ‘Số mạng của De-vác và Xan-mun-na nay đã nằm gọn trong tay ông rồi sao, mà chúng tôi phải cấp bánh cho những người mệt mỏi của ông ?’”

16Ông bắt các kỳ mục trong thành, lấy gai rừng và cây ké mà dạy cho những người Xúc-cốt một bài học.

17Tháp Pơ-nu-ên, ông cũng triệt hạ, và tàn sát cả những người trong thành.

18Ông nói với De-vác và Xan-mun-na : “Những kẻ các ngươi đã tàn sát ở Ta-bo là người thế nào ?” Chúng thưa : “Ông thế nào, họ cũng vậy ; người nào cũng có vẻ hoàng tử.”

19Ông nói : “Họ là anh em cùng mẹ với ta đó. Thề có ĐỨC CHÚA hằng sống ! Giả như các ngươi để họ sống, thì ta chẳng sát hại các ngươi đâu !”

20Rồi ông bảo người con cả của ông Gie-the : “Đứng lên ! Giết chúng đi !” Nhưng chàng thiếu niên sợ không dám tuốt gươm, vì cậu còn trẻ.

21De-vác và Xan-mun-na liền nói : “Vậy thì chính nhà ngươi đứng lên giết chúng ta đi, vì anh hùng đâu có sợ chết !” Ông Ghít-ôn đứng lên hạ sát De-vác và Xan-mun-na, rồi tháo lấy những chiếc vòng đeo cổ các con lạc đà của chúng.

22Người Ít-ra-en nói với ông Ghít-ôn : “Xin ông cai trị chúng tôi, cả ông cũng như con cháu ông, vì ông đã giải thoát chúng tôi khỏi tay quân Ma-đi-an.”

23Ông Ghít-ôn trả lời : “Chính tôi sẽ không cai trị, mà con tôi cũng không cai trị anh em, nhưng ĐỨC CHÚA sẽ cai trị anh em.”

24Ông Ghít-ôn nói với họ : “Tôi xin anh em một điều là mỗi người cho tôi một cái nhẫn trong số chiến lợi phẩm của mình.” Sở dĩ như vậy là vì những người bại trận là dân Ít-ma-ên, nên chúng mang nhẫn vàng.

25Những người ấy đáp : “Hẳn là chúng tôi sẽ tặng ông rồi.” Họ trải chiếc áo choàng ra, và mỗi người bỏ vào đấy một chiếc nhẫn đã chiếm được.

26Trọng lượng số nhẫn vàng ông đã xin được là mười bảy ký vàng, không kể các vòng khuyên, các hoa tai và những chiếc áo điều các vua Ma-đi-an vẫn mặc, và không kể các vòng đeo cổ các con lạc đà của chúng.

27Ông Ghít-ôn lấy số vàng đó làm một tượng ê-phốt và đặt trong thành của ông tại Óp-ra ; và toàn thể Ít-ra-en đã đàng điếm với nó, nên nó hoá cái bẫy cho ông Ghít-ôn và nhà ông.

28Ma-đi-an bị hạ nhục trước mặt con cái Ít-ra-en ; chúng không còn ngẩng đầu lên được nữa. Dưới thời ông Ghít-ôn, lãnh thổ được bình an bốn mươi năm.

29Ông Giơ-rúp-ba-an, con ông Giô-át, lui về sống cảnh điền viên.

30Ông Ghít-ôn sinh được bảy mươi người con, vì ông có nhiều vợ.

31Ông có người tỳ thiếp ở Si-khem, bà cũng sinh cho ông một con trai ; và ông đặt tên cho nó là A-vi-me-léc.

32Ông Ghít-ôn, con ông Giô-át, qua đời sau khi hưởng tuổi già hạnh phúc, và được chôn cất trong phần mộ của ông Giô-át, thân phụ ông, tại Óp-ra của dòng họ A-vi-e-de.

33Sau khi ông Ghít-ôn qua đời, con cái Ít-ra-en lại đàng điếm với các Ba-an, và tôn Ba-an Bơ-rít làm thiên chúa của mình.

34Con cái Ít-ra-en không nhớ ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa của mình, Đấng đã giải thoát họ khỏi tay mọi thù địch chung quanh.

35Họ cũng chẳng đối xử nhân nghĩa với nhà ông Giơ-rúp-ba-an, tức Ghít-ôn, mà đền đáp tất cả những điều tốt lành ông đã làm cho Ít-ra-en.

Versetto copiato negli appunti