Isaiah
Capitolo 48
Confronta traduzioni
1Hỡi nhà Gia-cốp, là những người được xưng bằng danh Y-sơ-ra-ên, ra từ nguồn Giu-đa, hãy nghe đây; các ngươi chỉ danh Đức Giê-hô-va mà thề, kêu cầu Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, nhưng chẳng lấy lòng chân thật và công bình.
2Vì họ lấy thành thánh làm danh mình, và cậy Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên; danh Ngài là Đức Giê-hô-va vạn quân.
3Ta đã phán từ xưa về những sự qua rồi; những sự ấy ra từ miệng ta, và ta đã rao ra: ta đã làm thình lình, và những sự đó đã xảy đến.
4Hỡi Y-sơ-ra-ên, vì ta biết ngươi cứng cỏi, gáy ngươi là gân sắt, trán ngươi là đồng,
5nên ta đã phán những sự đó từ xưa, đã dạy ngươi về những sự đó trước khi chưa đến, kẻo ngươi nói rằng: Aáy là thần tượng ta đã làm nên, tượng chạm hoặc đúc của ta đã dạy biểu mọi điều đó.
6Ngươi đã nghe rồi, hãy thấy mọi điều đó, sao các ngươi không nói phô đi? Từ nay về sau, ta tỏ ra những sự mới, là sự kín nhiệm ngươi chưa biết.
7Bây giờ những sự đó mới dựng nên, không phải ngày xưa đã có; trước ngày nầy ngươi chưa nghe chi hết, kẻo ngươi nói rằng: Nầy, ta biết sự đó rồi!
8Không, thật ngươi chưa từng nghe, chưa từng biết, tai ngươi chưa mở ra; vì ta biết rằng ngươi làm gian dối luôn, từ trong lòng mẹ đã được gọi là bội nghịch.
9Ta vì danh mình mà tạm nhịn giận ta; vì sự vinh hiển mình mà nhịn nhục đối với ngươi, đặng không hủy diệt ngươi.
10Nầy, ta luyện ngươi, nhưng không phải như luyện bạc; ta đã thử ngươi trong lò hoạn nạn.
11Aáy là vì ta, vì một mình ta, mà ta sẽ làm điều đó; vì ta há để nhục danh ta sao? Ta sẽ chẳng nhường sự vinh hiển ta cho thần nào khác.
12Hỡi Gia-cốp, và ngươi, Y-sơ-ra-ên ta đã gọi, hãy nghe lời ta: Ta là Đấng đó; ta là đầu tiên và cũng là cuối cùng.
13Tay ta đã lập nền đất, tay hữu ta đã giương các từng trời; ta gọi đến, trời đất đều đứng lên.
14Các ngươi hãy nhóm lại hết thảy, và hãy nghe: Trong vòng họ có ai đã rao ra những sự nầy không? Người mà Đức Giê-hô-va yêu, sẽ làm điều đẹp ý Ngài nghịch cùng Ba-by-lôn, và cánh tay người sẽ giá lên nghịch cùng người Canh-đê.
15Ta, chính ta đã phán, và đã gọi người; ta đã khiến người đến, người sẽ làm thạnh vượng đường lối mình.
16Các ngươi hãy đến gần ta, và nghe điều nầy: Từ lúc ban đầu ta chưa từng nói cách kín giấu. Vừa lúc có sự ấy, ta đã ở đó rồi. Vả, bây giờ, Chúa Giê-hô-va, và Thần của Ngài, sai ta đến.
17Đức Giê-hô-va, Đấng Cứu chuộc ngươi, là Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: Ta là Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời ngươi, là Đấng dạy cho ngươi được ích, và dắt ngươi trong con đường ngươi phải đi.
18Than ôi! ước gì ngươi đã để ý đến các điều răn ta! thì sự bình an ngươi như sông, và sự công bình ngươi như sóng biển,
19dòng dõi ngươi như cát, hoa trái của ruột già ngươi như sạn, danh ngươi chẳng bị diệt bị xóa trước mặt ta.
20Hãy ra khỏi Ba-by-lôn! Hãy tránh xa người Canh-đê! Hãy cất tiếng reo vui mà rao tin nầy, tuyên bố và truyền ra cho đến nơi cuối cùng đất! Hãy rằng: Đức Giê-hô-va đã chuộc Gia-cốp, là tôi tớ Ngài.
21Khi Ngài dẫn họ đi ngang qua sa mạc thì họ không khát, vì Ngài đã khiến nước từ vầng đá chảy ra cho họ; đập bể vầng đá, thì nước văng ra.
22Những người ác chẳng hưởng sự bình an bao giờ, Đức Giê-hô-va phán vậy.
1“Hear this, house of Jacob,you who are called by the name of Israel, and have come out of the waters of Judah.You swear by the LORD’s name,and make mention of the God of Israel, but not in truth, nor in righteousness—
2for they call themselves citizens of the holy city,and rely on the God of Israel; the LORD of Armies is his name.
3I have declared the former things from of old.Yes, they went out of my mouth, and I revealed them. I did them suddenly, and they happened.
4Because I knew that you are obstinate,and your neck is an iron sinew, and your brow bronze;
5therefore I have declared it to you from of old;before it came to pass I showed it to you; lest you should say, ‘My idol has done them. My engraved image and my molten image has commanded them.’
6You have heard it.Now see all this. And you, won’t you declare it? “I have shown you new things from this time,even hidden things, which you have not known.
7They are created now, and not from of old.Before today, you didn’t hear them, lest you should say, ‘Behold, I knew them.’
8Yes, you didn’t hear.Yes, you didn’t know. Yes, from of old your ear was not opened,for I knew that you dealt very treacherously,and were called a transgressor from the womb.
9For my name’s sake, I will defer my anger,and for my praise, I hold it back for you so that I don’t cut you off.
10Behold, I have refined you,but not as silver. I have chosen you in the furnace of affliction.
11For my own sake,for my own sake, I will do it;for how would my name be profaned?I will not give my glory to another.
12“Listen to me, O Jacob,and Israel my called:I am he.I am the first. I am also the last.
13Yes, my hand has laid the foundation of the earth,and my right hand has spread out the heavens. when I call to them, they stand up together.
14“Assemble yourselves, all of you, and hear!Who among them has declared these things?He whom the LORD loves will do what he likes to Babylon,and his arm will be against the Chaldeans.
15I, even I, have spoken.Yes, I have called him.I have brought himand he shall make his way prosperous.
16“Come near to me and hear this: “From the beginning I have not spoken in secret;from the time that it happened, I was there.” Now the Lord GOD has sent mewith his Spirit.
17The LORD,your Redeemer, the Holy One of Israel, says:“I am the LORD your God,who teaches you to profit, who leads you by the way that you should go.
18Oh that you had listened to my commandments!Then your peace would have been like a river and your righteousness like the waves of the sea.
19Your offspring also would have been as the sandand the descendants of your body like its grains. His name would not be cut off nor destroyed from before me.”
20Leave Babylon!Flee from the Chaldeans!With the sound of joyful shouting announce this,tell it even to the end of the earth; say, “The LORD has redeemed his servant Jacob!”
21They didn’t thirst when he led them through the deserts.He caused the waters to flow out of the rock for them. He also split the rock and the waters gushed out.
22“There is no peace”, says the LORD, “for the wicked.”
