Psalms
Capitolo 88
Confronta traduzioni
(Thơ của con cháu Cô-ra. Giáo huấn ca của Hê-man ở Ê-than, soạn cho nhạc trưởng, theo điệu “Đau thương”)
1Lạy Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi con,con kêu cầu Chúasuốt ngày. Con đến với Chúa suốt đêm.
2Xin nghe lời con cầu nguyện,xin lắng nghe tiếng con kêu khóc.
3Vì linh hồn con tràn đầy khổ đau,và mạng sống con gần kề âm phủ.
4Con bị xem như người thiệt mạng,như một người sức cùng lực tận.
5Họ để con giữa những người chết,và con nằm như xác chết trong mồ mả.Con bị lãng quên,bị dứt khỏi sự chăm sóc của Ngài.
6Chúa đã đặt con vào đáy mộ,trong vùng sâu tăm tối tử vong.
7Cơn thịnh nộ Chúa đè ép con;các lượn sóng Ngài phủ con ngập lút.
8Chúa khiến bạn bè con xa lánh,ghê tởm con như thấy người bị phong hủi. Con bị vây khốn, không lối thoát.
9Mắt con mờ đi vì khổ nạn.Chúa Hằng Hữu ơi, con kêu cầu Chúa mỗi ngày. Tay con đưa lên hướng về Chúa.
10Chúa có làm phép mầu cho người chết sao?Người chết có vùng dậy ca ngợi Chúa ư?
11Ai truyền bá nhân ái Chúa dưới mộ?Âm phủcó nghe nói đến lòng thành tín Chúa chăng?
12Cõi u minh sao biết việc diệu kỳ?Ai còn nhắc đức công chính Ngài trong đất quên lãng?
13Lạy Chúa Hằng Hữu, con kêu xin Ngài.Từ sáng sớm, tiếng nguyện cầu thấu đến Chúa.
14Chúa Hằng Hữu ơi, sao Ngài từ bỏ con?Sao Chúa giấu mặt không cho con thấy?
15Từ tuổi thanh xuân, con đã bị hoạn nạn hiểm nghèo.Chúa làm con kinh hãi nên con đành tuyệt vọng.
16Thịnh nộ Chúa như sóng cồn vùi dập,Nổi kinh hoàng của Chúa tiêu diệt con.
17Chúng nó bao phủ con hằng ngày.Chúng nó vây bọc con hàng hàng, lớp lớp.
18Chúa khiến người yêu và bạn hữu tránh né con.Con chỉ còn làm bạn với bóng tối.
1O LORD God of my salvation, I have cried day and night before thee:
2Let my prayer come before thee: incline thine ear unto my cry;
3For my soul is full of troubles: and my life draweth nigh unto the grave.
4I am counted with them that go down into the pit: I am as a man that hath no strength:
5Free among the dead, like the slain that lie in the grave, whom thou rememberest no more: and they are cut off from thy hand.
6Thou hast laid me in the lowest pit, in darkness, in the deeps.
7Thy wrath lieth hard upon me, and thou hast afflicted me with all thy waves. Selah.
8Thou hast put away mine acquaintance far from me; thou hast made me an abomination unto them: I am shut up, and I cannot come forth.
9Mine eye mourneth by reason of affliction: LORD, I have called daily upon thee, I have stretched out my hands unto thee.
10Wilt thou shew wonders to the dead? shall the dead arise and praise thee? Selah.
11Shall thy lovingkindness be declared in the grave? or thy faithfulness in destruction?
12Shall thy wonders be known in the dark? and thy righteousness in the land of forgetfulness?
13But unto thee have I cried, O LORD; and in the morning shall my prayer prevent thee.
14LORD, why castest thou off my soul? why hidest thou thy face from me?
15I am afflicted and ready to die from my youth up: while I suffer thy terrors I am distracted.
16Thy fierce wrath goeth over me; thy terrors have cut me off.
17They came round about me daily like water; they compassed me about together.
18Lover and friend hast thou put far from me, and mine acquaintance into darkness.
