Lamentations
Capitolo 5
Confronta traduzioni
Cầu Xin Phục Hồi
1Lạy Chúa Hằng Hữu, xin Ngài nhớ đến thảm họavà nỗi sỉ nhục của chúng con.
2Cơ nghiệp chúng con đã bị giao cho người lạ,nhà của chúng con đã bị người nước ngoài chiếm đóng.
3Chúng con mồ côi cha.Mẹ chúng con trở thành quả phụ.
4Chúng con phải trả tiền mới có nước uống,ngay cả củi cũng phải trả giá.
5Những người đuổi theo chúng con đã đuổi tận gót chân;chúng con kiệt quệ chẳng chút nghỉ ngơi.
6Dân tộc chúng con phải van xin Ai Cập và A-sy-riviện trợ mới có thức ăn để sống.
7Tổ phụ chúng con phạm tội, nhưng đã qua đời—nên chúng con phải chịu hình phạt cho cả tội lỗi của họ.
8Đầy tớ chúng con giờ đây trở thành chủ của chúng con;không có ai còn lại để giải cứu chúng con.
9Chúng con phải liều mạng xông xáo để kiếm thức ăn,dù biết rõ quân thù đang mai phục.
10Da chúng con đen đủi vì đói khátnhư bị nướng trong lò.
11Kẻ thù chúng con hãm hiếp các thiếu phụ Giê-ru-sa-lemvà các thiếu nữ ở mọi thành Giu-đa.
12Tay chúng đã treo các vương tử,các vị trưởng lão bị chà đạp nhân phẩm.
13Những trai tráng bị bắt làm việc tại cối xay,và thiếu nhi xiêu ngã dưới gánh củi nặng nề.
14Các phụ lão thôi ngồi nơi cổng thành;những thanh niên không còn nhảy múa và hát ca nữa.
15Niềm hân hoan đã rời khỏi lòng chúng con;cuộc nhảy múa thay bằng tiếng than khóc.
16Mão triều thiên trên đầu chúng con đã rơi xuống đất.Khốn nạn cho chúng con vì chúng con phạm tội.
17Lòng dạ chúng con nao sờn và lụn bại,và mắt mờ đi vì sầu muộn.
18Vì Núi Si-ôn đã hoang tàn và đổ nát,làm nơi cho chó rừng lẩn quất săn mồi.
19Lạy Chúa Hằng Hữu, Ngài trị vì muôn đời!Ngôi Chúa ngự trị đời này sang đời khác.
20Vì sao Chúa tiếp tục quên chúng con?Vì sao Ngài bỏ chúng con lâu như vậy?
21Xin phục hồi chúng con, lạy Chúa Hằng Hữu, và đem chúng con trở về với Ngài!Xin đem chúng con trở lại những ngày vinh quang, vui mừng thuở trước!
22Hay Chúa đã dứt khoát khước từ chúng con?Lẽ nào Ngài giận chúng con đến cùng?
1Hỡi Đức Giê-hô-va, xin nhớ sự đã giáng trên chúng tôi; Hãy đoái xem sự sỉ nhục chúng tôi!
2Sản nghiệp chúng tôi đã sang tay dân ngoại, Nhà cửa thuộc về người giống khác.
3Chúng tôi mất cha, phải mồ côi, Mẹ chúng tôi trở nên góa bụa.
4Chúng tôi uống nước phải trả tiền, Phải mua mới có củi.
5Kẻ đuổi theo kịp chúng tôi, chận cổ chúng tôi; Chúng tôi đã mỏi mệt rồi, chẳng được nghỉ!
6Chúng tôi giang tay hướng về những người Ê-díp-tô Và A-si-ri, đặng có bánh ăn no nê.
7Tổ phụ chúng tôi đã phạm tội, nay không còn nữa. Chúng tôi đã mang lấy sự gian ác họ.
8Kẻ đầy tớ cai trị chúng tôi, Chẳng ai cứu chúng tôi khỏi tay họ.
9Chúng tôi liều mạng mới có bánh mà ăn, Vì cớ mũi gươm nơi đồng vắng.
10Da chúng tôi nóng như lò lửa, Vì cơn đói thiêu đốt chúng tôi!
11Chúng nó đã làm nhục đàn bà tại Si-ôn, Và gái đồng trinh trong các thành Giu-đa.
12Tay chúng nó đã treo các quan trưởng lên, Chẳng kính trọng mặt các người già cả.
13Kẻ trai tráng đã phải mang cối, Trẻ con vấp ngã dưới gánh củi.
14Các người già cả không còn ngồi nơi cửa thành, Bọn trai trẻ không còn chơi đàn hát.
15Lòng chúng tôi hết cả sự vui; Cuộc nhảy múa đổi ra tang chế.
16Mão triều thiên rơi khỏi đầu chúng tôi, Khốn cho chúng tôi, vì chúng tôi phạm tội!
17Vì vậy lòng chúng tôi mòn mỏi, Mắt chúng tôi mờ tối,
18Vì núi Si-ôn đã trở nên hoang vu, Chồn cáo đi lại trên đó.
19Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài còn đời đời, Ngôi Ngài còn từ đời nầy sang đời kia!
20Sao Ngài quên chúng tôi mãi mãi, Lìa bỏ chúng tôi lâu vậy?
21Hỡi Đức Giê-hô-va, hãy xây chúng tôi trở về Ngài thì chúng tôi sự trở về Làm những ngày chúng tôi lại mới như thuở xưa!
22Nhưng Ngài lại bỏ hết chúng tôi, Ngài giận chúng tôi quá lắm.
