Job
Capitolo 4
Confronta traduzioni
Ê-li-pha Đáp Lời Gióp Lần Thứ Nhất
1Ê-li-pha, người Thê-man, đáp lời Gióp:
2“Anh có thể kiên nhẫn để nghe tôi nói vài lời chứ?Vì ai có thể yên lặng mãi được?
3Bấy lâu nay anh từng khuyên dạy nhiều người;anh đã giúp người yếu trở nên mạnh mẽ.
4Lời anh nói đã nâng đỡ người bị vấp ngã;anh đã làm vững mạnh những đầu gối run rẩy.
5Nhưng nay khi tai họa xảy ra, anh đã nản lòng.Anh đã hoảng kinh khi nó vừa chạm đến anh.
6Chẳng phải lòng kính sợ Đức Chúa Trời giúp anh tự tin sao?Chẳng lẽ đời sống trọn lành của anh không còn là niềm hy vọng?
7Hãy dừng lại và suy nghĩ! Có người vô tội nào bị chết mất không?Có ai vô tội mà bị hư vong? Có khi nào người công chính bị hủy diệt?
8Theo như tôi thấy chỉ những ai trồng tai họavà nuôi dưỡng tội ác mới bị hủy diệt.
9Họ tiêu tan trước hơi thở của Đức Chúa Trời.Và hư vong lúc thịnh nộ Ngài tuôn ra.
10Tiếng gầm thét hung hăng của sư tử im bặt,nanh của sư tử cũng sẽ bị bẻ gẫy.
11Sư tử hung mạnh sẽ chết vì thiếu mồi,và đàn sư tử con sẽ tan tác.
12Một sự thật đến với tôi trong bí mật,như tiếng thì thầm trong tai tôi.
13Nó đến với tôi trong khải tượng lo âu lúc đêm khuyakhi mọi người đang chìm sâu trong giấc ngủ.
14Nỗi sợ hãi kềm chặt tôi,và xương cốt tôi run lẩy bẩy.
15Có một vị thần đi ngang qua mặt tôi,và tôi khiếp đảm đến dựng tóc gáy.
16Thần dừng lại, nhưng tôi không thấy rõ dạng hình.Chỉ là một hình thể trước mắt tôi. Trong yên lặng, tôi nghe một giọng nói:
17‘Người phàm có thể công chính trước mặt Đức Chúa Trời chăng?Liệu có ai trong sạch trước mặt Đấng Sáng Tạo?’
18Nếu Đức Chúa Trời không tin tưởng các thiên sứ của Ngài,và phạt các sứ giả của Ngài vì ngu dại,
19thì làm sao Ngài tin được vào loài người vốn được tạo nên bằng đất sét!Họ được làm từ cát bụi, và dễ bị nghiền nát như loài sâu mọt.
20Họ sống buổi rạng đông và chết mất lúc hoàng hôn,tan biến vĩnh viễn không ai biết đến!
21Dây lều của họ bị kéo đứt và lều sụp xuống,và họ chết mà chẳng được chút khôn ngoan.”
1Bấy giờ, ông Ê-li-phát, người Tê-man, lên tiếng nói :
2Nhưng nào ai có thể cứ làm thinh chẳng nói !
3đã làm cho những đôi tay rã rời nên mạnh mẽ.
4Cũng nhờ anh mà đầu gối lung lay thành cứng cáp.
5đến phiên anh bị đánh, anh sợ hãi bàng hoàng.
6và cuộc sống vẹn toàn chẳng giúp anh hy vọng hay sao ?
7Có nơi nào người công chính lại bị huỷ diệt ?
8cuối cùng chỉ gặt lấy hoạ tai.
9chúng phải tận diệt vì nộ khí của Người.
10Người bẻ gãy nanh sư tử con.
11tất cả bầy con phải tan tác.
12và tai tôi nghe được tiếng thì thầm.
13khi một giấc ngủ mê ập xuống trên người phàm,
14khiến xương cốt tôi rụng rời kinh hãi.
15Một làn gió lướt qua mặt tôi làm tôi nổi gai ốc.
16Một thoáng thinh lặng... rồi tôi nghe tiếng nói :
17hơn Đấng dựng nên mình ?
18Người bắt lỗi cả các thiên sứ của Người.
19bị chà đạp chẳng khác côn trùng.
20rồi biến dạng, chẳng còn ai để ý lưu tâm.
21Chúng chết mà chẳng hiểu tại sao mình chết.”
