Jeremiah
Capitolo 4
Confronta traduzioni
1Chúa Hằng Hữu kêu gọi: “Ít-ra-ên ơi,ước gì ngươi trở về, quay lại với Ta.Nếu ngươi loại bỏ các thần tượng đáng ghê tởmvà không còn lang bang nữa.
2Và khi ngươi thề trong Danh Ta, ngươi nói:‘Thật như Chúa Hằng Hữu hằng sống,’ ngươi có thể làm vậy với những lời chân thật, công bằng, và công chính.Khi ấy ngươi sẽ là nguồn phước cho các nước trên thế giớivà mọi dân tộc sẽ đến và tôn ngợi Danh Ta.”
Sự Phán Xét Chống Nghịch Giu-đa
3Đây là điều Chúa Hằng Hữu phán bảo người Giu-đa và Giê-ru-sa-lem:“Hãy cày xới tấm lòng cứng cỏi của các ngươi!Đừng gieo giống tốt giữa gai gốc.
4Hỡi cư dân Giu-đa và Giê-ru-sa-lem,hãy từ bỏ sự kiêu ngạo và sức mạnh của các ngươi.Hãy thay đổi lòng các ngươi trước mặt Chúa Hằng Hữu,nếu không, cơn thịnh nộ Ta sẽ cháy hực như ngọn lửa phừng vì việc ác các ngươi đã làm.
5Hãy tuyên cáo trong xứ Giu-đa và Giê-ru-sa-lem!Thổi kèn vang khắp đất nước và la to: ‘Hãy trốn chạy vì sự sống của các ngươi! Hãy trốn vào các thành được phòng thủ kiên cố!’
6Hãy dựng cờ báo hiệu hướng về Si-ôn:‘Hãy trốn ngay! Đừng trì hoãn!’ Vì Ta sẽ đem một tai họa khủng khiếp từ phương bắc giáng trên các ngươi.”
7Một sư tử hiên ngang đã ra từ hang động,tức kẻ tiêu diệt các nước.Nó đã xuất quân hướng về đất của các ngươi.Nó sẽ tàn phá đất nước các ngươi!Các thành của các ngươi sẽ đổ xuống điêu tàn,không còn một bóng người.
8Hãy mặc áo tang tiếc thương,và kêu khóc với lòng đau đớn,vì cơn thịnh nộ khủng khiếp của Chúa Hằng Hữuđang giáng trên chúng ta.
9Chúa Hằng Hữu phán: “Trong ngày ấy,vua và các quan của các ngươi sẽ run sợ kinh hãi.Các thầy tế lễ sẽ sửng sốt,và các tiên tri đều kinh hoàng.”
10Tôi liền thưa: “Lạy Chúa Hằng Hữu Chí Cao,dân này đã bị gạt bởi những điều Chúa nói,Chúa đã hứa cho Giê-ru-sa-lem được bình an.Thế mà lưỡi gươm đang kề cổ họ!”
11Khi đến kỳ, Chúa Hằng Hữu sẽ nói với cư dân Giê-ru-sa-lem:“Hỡi dân yêu dấu của Ta, một ngọn gió nóng sẽ thổi từ hoang mạc,không phải để sảy lúa hoặc để quét sạch bụi bặm.
12Đó là ngọn gió mạnh Ta sai đến!Bấy giờ Ta sẽ tuyên báo sự hủy diệt của chúng!”
13Kẻ thù chúng ta sẽ xông đến như mây cuồn cuộn!Các chiến xa nó tiến như vũ bão. Kỵ binh nó nhanh hơn đại bàng. Khốn cho chúng ta vì bị cướp phá!
14Giê-ru-sa-lem ơi! Hãy rửa lòng ngươi cho sạch gian ác,hầu cho ngươi được cứu.Ngươi còn ấp ủ những tư tưởnghư hoại cho đến khi nào?
15Sự hủy diệt ngươi đã được loan báotừ xứ Đan và từ đồi núi Ép-ra-im.
16“Hãy cảnh báo các nước chung quanhvà hãy tuyên cáo tin này đến Giê-ru-sa-lem:Kẻ thù đang kéo đến từ xứ xa xôi,bao vây và tấn công các thành Giu-đa.
17Chúng vây chặt Giê-ru-sa-lem như người canh giữ ruộng,vì dân Ta đã phản loạn với Ta,” Chúa Hằng Hữu phán vậy.
18“Nếp sốngvà việc ác ngươi là nguyên nhân của các tai họa này.Hình phạt ngươi thật cay đắng, thâm nhiễm vào lòng ngươi!”
Giê-rê-mi Than Khóc vì Dân Chúa
19Ôi, lòng dạ tôi, lòng dạ tôi—tôi quằn quại trong cơn đau!Lòng tôi dày xé như cắt! Tôi không thể chịu nổi.Vì tôi đã nghe tiếng kèn thúc trận của quân thùvà tiếng la hò xung trận của chúng.
20Cơn sóng hủy diệt đang cuồn cuộn trên khắp đất,cho đến khi nó ngã gục trong đổ nát hoàn toàn.Bỗng nhiên lều của tôi bị tàn phá;trong chốc lát nơi cư trú của tôi bị hủy hoại.
21Tôi còn phải thấy cảnh chiến tranh tàn phávà nghe kèn trận xung phong cho đến bao giờ?
22“Dân Ta thật là điên dại,chẳng nhìn biết Ta,” Chúa Hằng Hữu phán.“Chúng ngu muội như trẻ conkhông có trí khôn.Chúng chỉ đủ khôn ngoan để làm ácchứ chẳng biết cách làm lành!”
Giê-rê-mi Thấy Khải Tượng Suy Vong Gần Đến
23Tôi quan sát trên đất, nó trống rỗng và không có hình thể.Tôi ngẩng mặt lên trời, nơi ấy không một tia sáng.
24Tôi nhìn lên các rặng núi cao và đồi,chúng đều rúng động và run rẩy.
25Tôi nhìn quanh, chẳng còn một bóng người.Tất cả loài chim trên trời đều trốn đi xa.
26Tôi nhìn, ruộng tốt biến thành hoang mạc.Các thành sầm uất sụp đổ tan tành bởi cơn thịnh nộ dữ dội của Chúa Hằng Hữu.
27Đây là điều Chúa Hằng Hữu phán:“Cả nước này sẽ bị sụp đổ,nhưng Ta sẽ không hủy diệt hoàn toàn.
28Khắp đất sẽ khóc than,và bầu trời sẽ mặc áo tang vì nghe Ta tuyên án dân Ta. Nhưng Ta đã quyết định và sẽ không đổi ý.”
29Tất cả dân chúng đều khiếp sợ chạy trốnkhi nghe tiếng lính cỡi ngựa và lính bắn tên.Họ trốn vào bụi rậmvà ẩn nấp trên rừng núi.Tất cả thành trì đều bỏ ngỏ—không một ai sống trong đó nữa!
30Các ngươi đang làm gì,hỡi kẻ bị diệt vong?Tại sao các ngươi mặc áo đẹpvà đeo các thứ trang sức bằng vàng?Tại sao các ngươi lấy mực vẽ mắt cho đẹp?Dù các ngươi tô điểm đến đâu cũng vô ích!Ngay cả các nước đồng minh là những người tình của các ngươicũng trở mặt và âm mưu giết hại các ngươi.
31Tôi nghe tiếng khóc la, như người đàn bà trong cơn chuyển bụng,tiếng rên của sản phụ sinh con đầu lòng.Đó là tiếng của con gái Si-ôn xinh đẹpthở hổn hển và rên rỉ: “Khốn cho tôi! Tôi bất lực trước bọn giết người!”
1If thou wilt return, O Israel, saith the LORD, return unto me: and if thou wilt put away thine abominations out of my sight, then shalt thou not remove.
2And thou shalt swear, The LORD liveth, in truth, in judgment, and in righteousness; and the nations shall bless themselves in him, and in him shall they glory.
3¶ For thus saith the LORD to the men of Judah and Jerusalem, Break up your fallow ground, and sow not among thorns.
4Circumcise yourselves to the LORD, and take away the foreskins of your heart, ye men of Judah and inhabitants of Jerusalem: lest my fury come forth like fire, and burn that none can quench it, because of the evil of your doings.
5Declare ye in Judah, and publish in Jerusalem; and say, Blow ye the trumpet in the land: cry, gather together, and say, Assemble yourselves, and let us go into the defenced cities.
6Set up the standard toward Zion: retire, stay not: for I will bring evil from the north, and a great destruction.
7The lion is come up from his thicket, and the destroyer of the Gentiles is on his way; he is gone forth from his place to make thy land desolate; and thy cities shall be laid waste, without an inhabitant.
8For this gird you with sackcloth, lament and howl: for the fierce anger of the LORD is not turned back from us.
9And it shall come to pass at that day, saith the LORD, that the heart of the king shall perish, and the heart of the princes; and the priests shall be astonished, and the prophets shall wonder.
10Then said I, Ah, Lord GOD! surely thou hast greatly deceived this people and Jerusalem, saying, Ye shall have peace; whereas the sword reacheth unto the soul.
11At that time shall it be said to this people and to Jerusalem, A dry wind of the high places in the wilderness toward the daughter of my people, not to fan, nor to cleanse,
12Even a full wind from those places shall come unto me: now also will I give sentence against them.
13Behold, he shall come up as clouds, and his chariots shall be as a whirlwind: his horses are swifter than eagles. Woe unto us! for we are spoiled.
14O Jerusalem, wash thine heart from wickedness, that thou mayest be saved. How long shall thy vain thoughts lodge within thee?
15For a voice declareth from Dan, and publisheth affliction from mount Ephraim.
16Make ye mention to the nations; behold, publish against Jerusalem, that watchers come from a far country, and give out their voice against the cities of Judah.
17As keepers of a field, are they against her round about; because she hath been rebellious against me, saith the LORD.
18Thy way and thy doings have procured these things unto thee; this is thy wickedness, because it is bitter, because it reacheth unto thine heart.
19¶ My bowels, my bowels! I am pained at my very heart; my heart maketh a noise in me; I cannot hold my peace, because thou hast heard, O my soul, the sound of the trumpet, the alarm of war.
20Destruction upon destruction is cried; for the whole land is spoiled: suddenly are my tents spoiled, and my curtains in a moment.
21How long shall I see the standard, and hear the sound of the trumpet?
22For my people is foolish, they have not known me; they are sottish children, and they have none understanding: they are wise to do evil, but to do good they have no knowledge.
23I beheld the earth, and, lo, it was without form, and void; and the heavens, and they had no light.
24I beheld the mountains, and, lo, they trembled, and all the hills moved lightly.
25I beheld, and, lo, there was no man, and all the birds of the heavens were fled.
26I beheld, and, lo, the fruitful place was a wilderness, and all the cities thereof were broken down at the presence of the LORD, and by his fierce anger.
27For thus hath the LORD said, The whole land shall be desolate; yet will I not make a full end.
28For this shall the earth mourn, and the heavens above be black: because I have spoken it, I have purposed it, and will not repent, neither will I turn back from it.
29The whole city shall flee for the noise of the horsemen and bowmen; they shall go into thickets, and climb up upon the rocks: every city shall be forsaken, and not a man dwell therein.
30And when thou art spoiled, what wilt thou do? Though thou clothest thyself with crimson, though thou deckest thee with ornaments of gold, though thou rentest thy face with painting, in vain shalt thou make thyself fair; thy lovers will despise thee, they will seek thy life.
31For I have heard a voice as of a woman in travail, and the anguish as of her that bringeth forth her first child, the voice of the daughter of Zion, that bewaileth herself, that spreadeth her hands, saying, Woe is me now! for my soul is wearied because of murderers.
