Isaiah
Capitolo 48
Confronta traduzioni
Dân Ương Ngạnh của Đức Chúa Trời
1“Hãy nghe Ta, hỡi nhà Gia-cốp,các con được gọi bằng tên Ít-ra-ên, và ra từ nguồn Giu-đa.Hãy nghe, các con nhân danh Chúa Hằng Hữu mà thề,và cầu khẩn Đức Chúa Trời của Ít-ra-ên.Các con đã không giữ lời hứa nguyện
2dù các con mang tên thành thánhvà tự cho là mình thuộc Đức Chúa Trời của Ít-ra-ên, Danh Ngài là Chúa Hằng Hữu Vạn Quân.
3Từ lâu Ta đã báo cho các ngươi những việc sẽ xảy ra.Thình lình Ta hành động, và tất cả điều báo trước của Ta thành hiện thực.
4Vì Ta biết các con cứng đầu và ngoan cố.Cổ các con cứng rắn như sắt. Trán các con cứng cỏi như đồng.
5Đó là tại sao Ta đã bảo các con những việc sẽ xảy ra;Ta đã nói trước với các con những việc Ta sẽ làm. Để các con không bao giờ nói: ‘Các thần của con đã làm. Các tượng chạm và tượng đúc đã truyền như thế!’
6Các con đã nghe Ta báo trước và đã thấy lời Ta ứng nghiệm,nhưng các con vẫn ngoan cố không chịu chấp nhận.Giờ đây, Ta sẽ cho các con biết những điều mới lạ,những việc bí mật, mà các con chưa nghe.
7Những việc hoàn toàn mới, không phải từ thời xưa.Để các con không thể nói: ‘Chúng con đã biết từ lâu rồi!’
8Phải, Ta sẽ cho các con biết những việc mới hoàn toàn,những điều các con chưa từng nghe.Vì Ta biết rõ các con phản nghịch thế nào.Các con đã được gọi như vậy từ khi sinh ra.
9Tuy nhiên, vì mục đích và vì Danh cao trọng của Ta,Ta sẽ dằn cơn giận và không quét sạch các con.
10Này, Ta thanh luyện con, nhưng không phải như luyện bạc.Đúng hơn là Ta thanh luyện con trong lò hoạn nạn.
11Ta sẽ giải cứu con vì chính Ta—phải, vì mục đích của Ta!Ta sẽ không để Danh Ta bị nhục mạ,và Ta sẽ không nhường vinh quang Ta cho ai cả!”
Tự Do từ Ba-by-lôn
12“Hãy nghe Ta, hỡi nhà Gia-cốp,Ít-ra-ên, dân Ta đã chọn! Ta là Đức Chúa Trời, là Đầu Tiên và Cuối Cùng.
13Tay Ta đã đặt nền cho trái đất,tay phải Ta đã giăng các tầng trời trên cao.Khi Ta gọi các tinh tú,chúng đều xuất hiện theo lệnh.”
14Có thần nào của các ngươi từng nói việc này?Chúng dân! Hãy đến đây và lắng nghe: Chúa Hằng Hữu đã chọn Si-ru làm đồng minh của Ngài.Chúa sẽ dùng người để kết thúc đế quốc Ba-by-lônvà hủy diệt quân đội Ba-by-lôn.
15“Ta đã báo trước: Chính Ta đã gọi Si-ru!Ta sẽ sai người làm nhiệm vụ này và sẽ giúp người thành công.
16Hãy đến gần Ta và nghe điều này.Từ lúc bắt đầu, Ta đã cho con biết thật rõ ràng việc sẽ xảy ra.” Và bây giờ Chúa Hằng Hữu Chí Cao và Thần Ngàiđã sai tôi đến trong sứ điệp này.
17Đây là điều Chúa Hằng Hữu—Đấng Cứu Chuộc, Đấng Thánh của Ít-ra-ên, phán: “Ta là Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời các con.Ta dạy các con để làm ích lợi cho các convà dẫn các con vào con đường các con phải theo.
18Ôi, ước gì các con lắng nghe các mệnh lệnh Ta!Các con đã được bình an như dòng sông êm đềm và đức công chính các con tỏa ra như các đợt sóng đại dương.
19Dòng dõi con sẽ đông như cát bờ biển—con cháu các con không thể nào đếm hết!Các con sẽ không bị diệt trước mặt Ta,hay tên các con không bị xóa khỏi dòng tộc.”
20Dù vậy, giờ đây các ngươi được tự do!Hãy rời khỏi Ba-by-lôn và trốn xa người Canh-đê. Hãy hát mừng sứ điệp này! Hãy cất giọng loan báo đến tận cùng trái đất.Chúa Hằng Hữu đã cứu chuộc đầy tớ Ngài,là tuyển dân Ít-ra-ên.
21Dân Chúa không còn khátkhi Chúa dẫn dân Ngài qua hoang mạc.Chúa đã chẻ đá,và nước trào ra cho họ uống.
22Tuy nhiên, Chúa Hằng Hữu phán:“Người ác không bao giờ được bình an.”
1Hear ye these things, O house of Jacob, you that are called by the name of Israel, and are come forth out of the waters of Juda, you who swear by the name of the Lord, and make mention of the God of Israel, but not in truth, nor in justice.
2For they are called of the holy city, and are established upon the God of Israel: the Lord of hosts is his name.
3The former things of old I have declared, and they went forth out of my mouth, and I have made them to be heard: I did them suddenly and they came to pass.
4For I knew that thou art stubborn, and thy neck is as an iron sinew, and thy forehead as brass.
5I foretold thee of old, before they came to pass I told thee, lest thou shouldst say: My idols have done these things, and my graven and molten things have commanded them.
6See now all the things which thou hast heard: but have you declared them? I have shewn thee new things from that time, and things are kept which thou knowest not:
7They are created now, and not of old: and before the day, when thou heardest them not, lest thou shouldst say: Behold I knew them.
8Thou hast neither heard, nor known, neither was thy ear opened of old. For I know that transgressing thou wilt transgress, and I have called thee a transgressor from the womb.
9For my name’s sake I will remove my wrath far off: and for my praise I will bridle thee, lest thou shouldst perish.
10Behold I have refined thee, but not as silver, I have chosen thee in the furnace of poverty.
11For my own sake, for my own sake will I do it, that I may not be blasphemed: and I will not give my glory to another.
12Hearken to me, O Jacob, and thou Israel whom I call: I am he, I am the first, and I am the last.
13My hand also hath founded the earth, and my right hand hath measured the heavens: I shall call them, and they shall stand together.
14Assemble yourselves together, all you, and hear: who among them hath declared these things? the Lord hath loved him, he will do his pleasure in Babylon, and his arm shall be on the Chaldeans.
15I, even I have spoken and called him: I have brought him, and his way is made prosperous.
16Come ye near unto me, and hear this: I have not spoken in secret from the beginning: from the time before it was done, I was there, and now the Lord God hath sent me, and his spirit.
17Thus saith the Lord thy redeemer, the Holy One of Israel: I am the Lord thy God that teach thee profitable things, that govern thee in the way that thou walkest.
18O that thou hadst hearkened to my commandments: thy peace had been as a river, and thy justice as the waves of the sea,
19And thy seed had been as the sand, and the offspring of thy bowels like the gravel thereof: his name should not have perished, nor have been destroyed from before my face.
20Come forth out of Babylon, flee ye from the Chaldeans, declare it with the voice of joy: make this to be heard, and speak it out even to the ends of the earth. Say: The Lord hath redeemed his servant Jacob.
21They thirsted not in the desert, when he led them out: he brought forth water out of the rock for them, and he clove the rock, and the waters gushed out.
22There is no peace to the wicked, saith the Lord.
