Isaiah
Capitolo 38
Confronta traduzioni
Ê-xê-chia Lâm Bệnh và Hồi Phục
1Trong thời gian Ê-xê-chia bị bệnh nặng gần chết thì Tiên tri Y-sai, con A-mốt đến thăm vua. Ông truyền cho vua sứ điệp này: “Đây là điều Chúa Hằng Hữu phán: ‘Vua nên xếp đặt mọi việc trong gia đình vì vua sắp qua đời. Vua không sống được nữa.’ ”
2Khi Ê-xê-chia nghe điều này, ông quay mặt vào tường và khẩn thiết cầu xin Chúa Hằng Hữu:
3“Lạy Chúa Hằng Hữu, con nài xin Ngài nhớ lại con vẫn sống trung tín với Chúa và làm điều ngay trước mặt Ngài.” Rồi Ê-xê-chia đau khổ và khóc thảm thiết.
4Bấy giờ Chúa Hằng Hữu phán cùng Y-sai sứ điệp này:
5“Hãy trở lại với Ê-xê-chia và nói với vua rằng: ‘Đây là điều Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời của tổ phụ con là Đa-vít, đã phán: Ta đã nghe lời cầu nguyện con và thấy nước mắt con. Ta sẽ cho con sống thêm mười lăm năm nữa,
6và Ta sẽ giải cứu con và thành này khỏi tay vua A-sy-ri. Phải, Ta sẽ bảo vệ thành này.
7Đây là dấu hiệu từ Chúa Hằng Hữu xác nhận rằng Ngài sẽ làm như điều Ngài đã hứa:
8Này, Ta sẽ đem bóng mặt trời lui mười bậc trên bàn trắc ảnh mặt trời của A-cha.’” Vậy, bóng trên bàn trắc ảnh mặt trời liền lui lại mười bậc.
Bài Thơ Ngợi Tôn của Ê-xê-chia
9Khi Vua Ê-xê-chia được chữa lành, ông viết bài thơ này:
10Tôi nói: “Vào thời điểm tốt đẹp nhất của đời tôi,lẽ nào tôi phải vào nơi âm phủ?Lẽ nào tôi bị tước đoạt những năm còn lại của đời mình?”
11Tôi nói: “Chẳng bao giờ tôi còn thấy Chúa Hằng Hữu,là Đức Chúa Trời trên đất của người sống.Chẳng bao giờ tôi còn thấy bạn bèhay những người sống trong trần gian.
12Đời sống tôi đã bị thổi baynhư lều của người chăn trong cơn giông bão.Chúa rút ngắn đời sống tôinhư thợ dệt cắt canh chỉ.Bất thình lình, đời tôi chấm dứt.
13Suốt đêm, tôi kiên nhẫn đợi chờnhưng tôi bị xé từng mảnh như sư tử.Bất thình lình, đời tôi chấm dứt.
14Trong cơn mê, tôi líu lo như nhạn hay sếu,và rồi rên rỉ như bồ câu than khóc.Đôi mắt mỏi mòn vì cố nhìn lên trời mong cứu giúp.Con đang sầu khổ, lạy Chúa Hằng Hữu. Xin Ngài cứu giúp con!”
15Nhưng tôi có thể nói gì đây?Vì chính Chúa đã cho bệnh tật này.Bây giờ, trọn đời tôi sẽ bước đi cung kínhvì cơn đắng cay tôi đã trải qua.
16Lạy Chúa, kỷ luật của Chúa là tốt lànhvì nó đem lại sự sống và sức khỏe.Chúa đã phục hồi sức khỏe tôi và cho tôi sống!
17Thật vậy, cay đắng này đã giúp ích cho tôi,vì Chúa đã cứu tôi khỏi sự chết và tha thứ mọi tội lỗi của tôi.
18Vì âm phủ không thể ngợi tôn Chúa;chúng không thể cất tiếng tôn ngợi Ngài.Những người đi xuống mộ huyệtkhông còn hy vọng vào sự thành tín Ngài nữa.
19Chỉ những người còn sống mới ca ngợi Chúa như tôi làm hôm nay.Mỗi thế hệ hãy nói về sự thành tín của Chúa cho thế hệ mai sau.
20Hãy suy ngẫm—Chúa Hằng Hữu đã chữa lành tôi!Tôi sẽ hát tôn vinh Chúa hòa cùng tiếng đàn,mỗi ngày của cuộc đời tôitrong Đền Thờ của Chúa Hằng Hữu.
21Y-sai nói với các đầy tớ của Ê-xê-chia rằng: “Hãy lấy trái vả thoa trên chỗ ung nhọt, thì Ê-xê-chia sẽ được lành.”
22Vua Ê-xê-chia hỏi lại: “Có dấu hiệu nào cho biết ta còn được lên Đền Thờ của Chúa Hằng Hữu không?”
1Trong lúc đó, Ê-xê-chia lâm bịnh hầu chết; đấng tiên tri Ê-sai, con trai A-mốt, đến chầu vua, và tâu rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Hãy sắp đặt nhà ngươi, vì ngươi hầu chết, không sống được nữa.
2Ê-xê-chia bèn xây mặt vào tường, cầu nguyện Đức Giê-hô-va rằng:
3Hỡi Đức Giê-hô-va, xin nhớ rằng tôi đã lấy lòng chân thật trọn lành đi trước mặt Chúa, và đã làm điều lành trước mặt Ngài! Đoạn, Ê-xê-chia khóc dầm dề.
4Bấy giờ, có lời Đức Giê-hô-va phán cho Ê-sai rằng:
5Hãy trở lại nói cùng Ê-xê-chia rằng: Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Đa-vít, tổ ngươi, phán như vầy: Ta đã nghe lời cầu nguyện của ngươi, đã thấy nước mắt ngươi. Nầy, ta sẽ thêm cho ngươi mười lăm tuổi.
6Ta sẽ giải cứu ngươi cùng thành nầy khỏi tay vua A-si-ri, và ta sẽ binh vực thành nầy.
7Nầy là dấu Đức Giê-hô-va ban cho ngươi để nghiệm biết Đức Giê-hô-va sẽ làm hoàn thành lời mình đã phán:
8trên bàn trắc ảnh A-cha, ta sẽ làm cho bóng mặt trời đang đi và đã đi quá, lui lại mười độ. Vậy thì trên bàn trắc ảnh, bóng mặt trời đã lui lại mười độ mà nó đã đi quá rồi.
9Nầy là lời chép của Ê-xê-chia, vua Giu-đa, khi đã lâm bịnh và được lành bịnh:
10Tôi từng nói: Vậy thì, đang khi giữa trưa của đời tôi, tôi hầu vào cửa âm phủ, còn mấy năm thừa bị cất mất!
11Tôi từng nói: Tôi sẽ chẳng thấy Đức Giê-hô-va nữa, là Đức Giê-hô-va ở trên đất người sống. Tôi chẳng còn thấy loài người ở cùng dân cư thế gian.
12Nhà của tôi bị triệt đi, dời xa khỏi tôi như cái trại của người chăn chiên. Tôi cuốn đời tôi như thợ dệt cuốn vải nó; Chúa sẽ cắt tôi khỏi khung cửi; từ sáng đến tối, Chúa sẽ dứt mạng sống tôi!
13Tôi làm thinh cho đến sáng mai: như Ngài đã xé cả xương tôi như sư tử vậy. Từ sáng đến tối, Chúa sẽ dứt mạng sống tôi!
14Tôi rầm rì như chim hạc chim yến; gù như chim bò câu; mắt tôi nhìn trên cao nên nỗi mỏi. Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi đang cơn sầu khổ, xin Ngài bảo lãnh tôi.
15Tôi còn nói gì? Ngài đã phán cùng tôi thì Ngài cũng đã làm thành việc nầy. Trọn đời tôi sẽ ăn ở cách khiêm nhường vì cớ trong lòng cay đắng.
16Hỡi Chúa, người ta được sống là nhờ đó; thần linh tôi được sống cũng nhờ đó! Xin Chúa chữa lành tôi, khiến tôi được sống.
17Nầy, sự rất cay đắng của tôi đã trở nên sự bình an! Chúa đã yêu thương linh hồn tôi, đem nó ra khỏi hầm hư nát; vì Chúa đã ném mọi tội lỗi tôi ra sau lưng Ngài.
18Nơi âm phủ chẳng ngợi khen Ngài được, và sự chết chẳng tôn vinh Ngài được; những kẻ đã xuống mồ rồi chẳng còn trông cậy sự thành thật của Ngài nữa.
19Duy kẻ sống, kẻ sống mới hay tôn vinh Ngài, như tôi làm ngày nay; kẻ làm cha sẽ cho con cái mình biết sự thành thật của Ngài.
20Đức Giê-hô-va là Đấng cứu tôi! Trọn đời chúng tôi sẽ đàn và hát trong nhà Đức Giê-hô-va!
21Vả, Ê-sai có nói rằng: Hãy lấy một cái bánh trái vả đắp trên mụt ung độc, vua sẽ được lành.
22Ê-xê-chia đáp rằng: Có dấu nào cho ta biết rằng ta còn được lên nhà Đức Giê-hô-va nữa chăng?
