Tabella dati articolo

Isaiah

Capitolo 37

Protestant · VCB

Confronta traduzioni

Entrambe le colonne seguono lo stesso libro, capitolo e versetto.

VCBVietnamese Contemporary BibleTraduzione principale

Ê-xê-chia Tìm Cầu Chúa Hằng Hữu Giúp Đỡ

1Vua Ê-xê-chia vừa nghe xong các lời báo, vua liền xé áo mình và mặc áo vải gairồi đi vào Đền Thờ của Chúa Hằng Hữu.

2Vua cũng sai Ê-li-a-kim, quản đốc hoàng cung, Sép-na, quan ký lục, và các lãnh đạo thầy tế lễ, tất cả đều mặc áo vải gai, đến gặp Tiên tri Y-sai, con A-mốt.

3Họ nói với ông rằng: “Đây là điều Vua Ê-xê-chia nói: Hôm nay là ngày rối loạn, lăng mạ, và sỉ nhục.Nó như một đứa trẻ sắp ra đời, mà người mẹ không có sức lực để sinh con.

4Nhưng có lẽ Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời của ông đã nghe lời của các trưởng quan A-sy-ri được sai đến để nói lời nhạo báng Đức Chúa Trời hằng sống, và sẽ phạt vua vì những lời vua ấy đã nói. Ôi, xin ông cầu nguyện cho chúng tôi là những người còn lại đây!”

5Sau khi các cận thần của Vua Ê-xê-chia thuật lại lời vua cho Y-sai,

6vị tiên tri đáp: “Hãy nói với chủ của ngươi rằng: ‘Đây là lời Chúa Hằng Hữu phán: Đừng sợ vì những lời nhạo báng chống nghịch Ta từ thuộc hạ của vua A-sy-ri.

7Hãy nghe đây! Chính Ta sẽ chống nghịch nó, và vua sẽ nhận một tin khẩn cấp tại quê hương mình. Vì vậy, nó sẽ quay về, là nơi Ta sẽ khiến nó bị gươm giết chết.’”

8Trong khi ấy, các trưởng quan A-sy-ri rời Giê-ru-sa-lem và đến hội kiến với vua A-sy-ri tại Líp-na, vì hay tin vua vừa rời khỏi La-ki và tiến đánh thành này.

9Ngay sau đó, Vua San-chê-ríp nhận được tin Vua Tiệt-ha-ca, nước Ê-thi-ô-pi, đang lãnh đạo đội quân tiến đánh mình. Trước khi nghênh chiến, vua bèn sai các sứ giả trở lại gặp Ê-xê-chia tại Giê-ru-sa-lem với thông điệp:

10“Đây là thông điệp cho Vua Ê-xê-chia, nước Giu-đa. Đừng để Đức Chúa Trời của vua, là Đấng mà vua tin cậy, lừa gạt vua với lời hứa rằng Giê-ru-sa-lem sẽ không bị vua A-sy-ri xâm chiếm.

11Vua đã biết những chiến thắng hiển hách của các vua A-sy-ri đã làm tại những nơi họ đi qua. Họ đã tiêu diệt hoàn toàn nước nào họ đến! Chẳng lẽ chỉ có vua thoát khỏi?

12Có thần nào—tức các thần của các dân tộc: Gô-xan, Ha-ran, Rê-sép, và Ê-đen tại Tê-la-sa—cứu được họ chăng? Cha ông của ta đã diệt họ tất cả!

13Vua Ha-mát và vua Ác-bác đã làm gì? Còn vua của Sê-phạt-va-im, Hê-na, và Y-va bây giờ ở đâu?”

14Sau khi Ê-xê-chia nhận thư từ tay các sứ giả và đọc xong, vua lập tức lên Đền Thờ của Chúa Hằng Hữu, và trải thư ra trước mặt Chúa Hằng Hữu.

15Ê-xê-chia khẩn thiết cầu nguyện trước mặt Chúa Hằng Hữu:

16“Ôi, lạy Chúa Hằng Hữu Vạn Quân, Đức Chúa Trời của Ít-ra-ên, Ngài đang ngự giữa các thiên thần! Chỉ có Chúa là Đức Chúa Trời của các vương quốc trên thế gian. Chính Chúa đã tạo nên trời và đất.

17Lạy Chúa Hằng Hữu xin đoái nghe! Xin mở mắt Ngài, Lạy Chúa Hằng Hữu, xin nhìn! Xin nghe những lời San-chê-ríp đã phỉ báng Đức Chúa Trời Hằng Sống.

18Đó là sự thật, thưa Chúa Hằng Hữu, các vua A-sy-ri đã tiêu diệt tất cả các dân tộc này.

19Và họ ném các thần của các nước này vào lò lửa để thiêu hủy chúng. Nhưng dĩ nhiên người A-sy-ri đã tiêu diệt chúng! Vì chúng không phải là thần—mà chỉ là những tượng bằng gỗ và bằng đá do tay người làm ra.

20Bây giờ, thưa Chúa Hằng Hữu là Đức Chúa Trời của chúng con, xin giải cứu chúng con khỏi tay vua ấy; rồi tất cả vương quốc trên thế gian sẽ nhìn biết chỉ có Chúa, lạy Chúa Hằng Hữu, là Đức Chúa Trời.”

Sự Sụp Đổ của San-chê-ríp

21Y-sai, con A-mốt, sai người đến thưa với Ê-xê-chia: “Đây là điều Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời của Ít-ra-ên phán: Bởi vì con đã cầu xin về Vua San-chê-ríp, nước A-sy-ri,

22Chúa Hằng Hữu đã phán nghịch về nó:Các trinh nữ ở Si-ôn chê cười ngươi.Con gái Giê-ru-sa-lem lắc đầu chế nhạo ngươi.

23Ai mà ngươi lăng nhục và xúc phạm?Ngươi cất cao giọng chống nghịch ai? Ai mà ngươi dám nhìn với con mắt ngạo mạn? Đó là Đấng Thánh của Ít-ra-ên!

24Ngươi đã dùng các thuộc hạ để phỉ báng Chúa.Ngươi nói rằng: ‘Nhờ vô số chiến xa, ta đã chinh phục các đỉnh núi cao nhất— phải, những mỏm núi hẻo lánh của Li-ban.Ta đã đốn hạ các cây bá hương cao vútvà các cây bách tốt nhất.Ta sẽ lên đến tột đỉnhvà thám hiểm những khu rừng sâu nhất.

25Ta đã đào giếng tốt trong nhiều vùng đất ngoại quốcvà làm thỏa mãn ta bằng nguồn nước của họ.Chỉ với bàn chân của ta,ta đã làm khô cạn sông ngòi của Ai Cập!’

26Nhưng ngươi không nghe sao?Ta đã quyết định điều này từ lâu.Từ xưa, Ta đã hoạch định rồivà bây giờ Ta đem ra thực hiện.Ta hoạch định cho ngươi phá các thành lũy kiên cốthành đống đổ nát điêu tàn.

27Đó là tại sao dân của chúng chỉ còn chút sức lực,vô cùng hoảng sợ và rối loạn.Họ yếu như cọng cỏ,dễ bị giẫm đạp như chồi non xanh.Họ như rêu trên mái nhà, chưa trổ mà đã héo.

28Nhưng Ta biết rõ ngươi—nơi ngươi ở và khi ngươi đến và đi.Ta biết cả khi ngươi nổi giận nghịch cùng Ta.

29Và vì ngươi giận Ta,những lời ngạo mạn của ngươi đã thấu tai Ta,Ta sẽ tra khoen vào mũi ngươivà đặt khớp vào miệng ngươi.Ta sẽ khiến ngươi trở vềbằng con đường ngươi đã đến.”

30Rồi Y-sai nói với Ê-xê-chia: “Đây là dấu hiệu cho những gì tôi nói là đúng:Năm nay, ngươi sẽ ăn những gì tự nó mọc lên,sang năm ngươi cũng ăn những gì mọc ra từ mùa trước.Nhưng đến năm thứ ba, ngươi hãy gieo trồng rồi gặt hái;ngươi hãy trồng nho rồi ăn trái của chúng.

31Và ai còn sót trong Giu-đa,những người thoát khỏi những hoạn nạn,sẽ châm rễ mới xuống chính đất của ngươirồi lớn lên và thịnh vượng.

32Vì dân sót của Ta sẽ tràn ra từ Giê-ru-sa-lem,là nhóm người sống sót từ Núi Si-ôn.Lời hứa nhiệt thành của Chúa Hằng Hữu Vạn Quânsẽ làm thành các điều ấy thành tựu!

33Và đây là điều Chúa Hằng Hữu phán về vua A-sy-ri:‘Đội quân của nó sẽ không vào được Giê-ru-sa-lem.Dù một mũi tên cũng không vào được.Chúng sẽ không dàn quân ngoài cổng thành với thuẫn,hay không đắp lũy để công phá tường thành.

34Vua sẽ trở về nước của mìnhtheo đúng con đường nó đã đến.Nó sẽ không vào được thành này.’Chúa Hằng Hữu phán vậy.

35‘Vì Danh Ta và vì Đa-vít, đầy tớ Ta,Ta sẽ che chở thành này và bảo vệ nó.’”

36Ngay đêm ấy, thiên sứ của Chúa Hằng Hữu đến các đồn trại A-sy-ri giết 185.000 người A-sy-ri. Sáng hôm sau, khi người A-sy-ri thức dậy, chúng thấy xác chết nằm ngổn ngang khắp nơi.

37Rồi Vua San-chê-ríp, nước A-sy-ri, bỏ trại và quay về xứ sở mình. Vua về quê hương mình là thành Ni-ni-ve và ở luôn tại đó.

38Một hôm, khi vua đang quỳ lạy trong đền thờ Hít-róc, thần của mình, thì bị hai con trai là A-tra-mê-léc và Sa-rết-sê giết chết bằng gươm. Rồi chúng trốn qua xứ A-ra-rát, một con trai khác là Ê-sạt-ha-đôn lên ngôi vua A-sy-ri.

DRADouay-Rheims 1899 (Catholic)Traduzione comparativa

1And it came to pass, when king Ezechias had heard it, that he rent his garments and covered himself with sackcloth, and went into the house of the Lord.

2And he sent Eliacim who was over the house, and Sobna the scribe, and the ancients of the priests covered with sackcloth, to Isaias the son of Amos the prophet.

3And they said to him: Thus saith Ezechias: This day is a day of tribulation, and of rebuke, and of blasphemy: for the children are come to the birth, and there is not strength to bring forth.

4It may be the Lord thy God will hear the words of Rabsaces, whom the king of the Assyrians his master hath sent to blaspheme the living God, and to reproach with words which the Lord thy God hath heard: wherefore lift up thy prayer for the remnant that is left.

5And the servants of Ezechias came to Isaias.

6And Isaias said to them: Thus shall you say to your master: Thus saith the Lord: Be not afraid of the words that thou hast heard, with which the servants of the king of the Assyrians have blasphemed me.

7Behold, I will send a spirit upon him, and he shall hear a message, and shall return to his own country, and I will cause him to fall by the sword in his own country.

8And Rabsaces returned, and found the king of the Assyrians besieging Lobna. For he had heard that he was departed from Lachis.

9And he heard say about Tharaca the king of Ethiopia: He is come forth to fight against thee. And when he heard it, he sent messengers to Ezechias, saying:

10Thus shall you speak to Ezechias the king of Juda, saying: Let not thy God deceive thee, in whom thou trustest, saying: Jerusalem shall not be given into the hands of the king of the Assyrians.

11Behold thou hast heard all that the kings of the Assyrians hare done to all countries which they have destroyed, and canst thou be delivered?

12Have the gods of the nations delivered them whom my fathers have destroyed, Gozam, and Haram, and Reseph, and the children of Eden, that were in Thalassar?

13Where is the king of Emath, and the king of Arphad, and the king of the city of Sepharvaim, of Ana, and of Ava?

14And Ezechias took the letter from the hand of the messengers, and read it, and went up to the house of the Lord, and Ezechias spread it before the Lord.

15And Ezechias prayed to the Lord, saying:

16O Lord of hosts, God of Israel, who sittest upon the cherubims, thou alone art the God of all the kingdoms of the earth, thou hast made heaven and earth.

17Incline, O Lord, thy ear, and hear: open, O Lord, thy eyes, and see, and hear all the words of Sennacherib, which he hath sent to blaspheme the living God.

18For of a truth, O Lord, the kings of the Assyrians have laid waste lands, and their countries.

19And they have cast their gods into the fire, for they were not gods, but the works of men’s hands, of wood and stone: and they broke them in pieces.

20And now, O Lord our God, save us out of his hand: and let all the kingdoms of the earth know, that thou only art the Lord.

21And Isaias the son of Amos sent to Ezechias, saying: Thus saith the Lord the God of Israel: For the prayer thou hast made to me concerning Sennacherib the king of the Assyrians:

22This is the word which the Lord hath spoken of him: The virgin the daughter of Sion hath despised thee, and laughed thee to scorn: the daughter of Jerusalem hath wagged the head after thee.

23Whom hast thou reproached, and whom hast thou blasphemed, and against whom hast thou exalted thy voice, and lifted up thy eyes on high? Against the Holy One of Israel.

24By the hand of thy servants thou hast reproached the Lord: and hast said: With the multitude of my chariots I have gone up to the height of the mountains, to the top of Libanus: and I will out down its tall cedars, and its choice fir trees, and will enter to the top of its height, to the forest of its Carmel.

25I have digged, and drunk water, and have dried up with the sole of my foot, all the rivers shut up in banks.

26Hast thou not heard what I have done to him of old? from the days of old I have formed it: and now I have brought it to effect: and it hath come to pass that hills fighting together, and fenced cities should be destroyed.

27The inhabitants of them were weak of hand, they trembled, and were confounded: they became like the grass of the field, and the herb of the pasture, and like the grass of the housetops, which withered before it was ripe.

28I know thy dwelling, and thy going out, and thy coming in, and thy rage against me.

29When thou wast mad against me, thy pride came up to my ears: therefore I will put a ring in thy nose, and a bit between thy lips, and I will turn thee back by the way by which thou camest.

30But to thee this shall be a sign: Eat this year the things that spring of themselves, and in the second year eat fruits: but in the third year sow and reap, and giant vineyards, and eat the fruit of them.

31And that which shall be saved of the house of Juda, and which is left, shall take root downward, and shall bear fruit upward:

32For out of Jerusalem shall go forth a, remnant, and salvation from mount Sion: the zeal of the Lord of hosts shall do this.

33Wherefore thus saith the Lord concerning the king of the Assyrians: He shall not come into this city, nor shoot an arrow into it, nor come before it with shield, nor cast a trench about it.

34By the way that he came, he shall return, and into this city he shall not come, saith the Lord.

35And I will protect this city, and will save it for my own sake, and for the sake of David my servant.

36And the angel of the Lord went out, and slew in the camp of the Assyrians a hundred and eighty-five thousand. And they arose in the morning, and behold they were all dead corpses.

37And Sennacherib the king of the Assyrians went out and departed, and returned, and dwelt in Ninive.

38And it came to pass, as he was worshipping in the temple of Nesroch his god, that Adramelech and Sarasar his sons slew him with the sword: and they fled into the land of Ararat, and Asarhaddon his son reigned in his stead.

Versetto copiato negli appunti