Isaiah
Capitolo 33
Confronta traduzioni
Lời Tiên Tri về A-sy-ri
1Khốn cho ngươi là người A-sy-ri, ngươi hủy diệt người khácnhưng chính ngươi chưa bị hủy diệt.Ngươi phản bội người khác,nhưng ngươi chưa bị phản bội.Khi ngươi ngừng hủy diệt,ngươi sẽ nếm mùi hủy diệt.Khi ngươi ngừng phản bộingươi sẽ bị phản bội!
2Nhưng lạy Chúa Hằng Hữu, xin thương xót chúng convì chúng con trông đợi Ngài!Xin làm tay chúng con mạnh mẽ mỗi ngàyvà là sự giải cứu của chúng con trong lúc gian nguy.
3Quân thù bỏ chạy khi vừa nghe tiếng Chúa.Khi Chúa đứng dậy, các dân tộc đều trốn chạy!
4Như sâu bọ và cào cào hủy phá ruộng và dây nho,quân bại trận A-sy-ri cũng sẽ bị hủy diệt như vậy.
5Chúa Hằng Hữu được tôn cao và Ngài ngự trên các tầng trời,Ngài sẽ khiến Giê-ru-sa-lem, nhà Ngài đầy công bình và chính trực.
6Trong ngày ấy Chúa sẽ là nền tảng vững chắc cho các ngươi,một nguồn cứu rỗi dồi dào với khôn ngoan và tri thức.Lòng kính sợ Chúa Hằng Hữu là kho báu của ngươi.
7Nhưng này, các dũng sĩ kêu than ngoài đường phố.Các sứ giả hòa bình khóc lóc đắng cay.
8Đường sá vắng tanh;không một ai qua lại.Người A-sy-ri đã xé bỏ hòa ướcvà không màng đến lời chúng đã hứa trước các nhân chứng.Chúng không còn nể trọng ai nữa.
9Đất Ít-ra-ên thở than sầu thảm.Li-ban cúi mặt xấu hổ. Đồng Sa-rôn biến thành hoang mạc. Ba-san và Cát-mên đều điêu tàn.
10Nhưng Chúa Hằng Hữu phán: “Bây giờ Ta sẽ đứng dậy!Bây giờ Ta sẽ tỏ uy quyền và sức mạnh của Ta.
11Các ngươi, A-sy-ri không sinh sản gì, chỉ toàn cỏ khô và rơm rạ.Hơi thở ngươi sẽ biến thành ngọn lửa và thiêu hủy ngươi.
12Dân của ngươi sẽ bị thiêu cháy hoàn toàn,như bụi gai bị chặt xuống và đốt trong lửa.
13Các dân tộc ở xa, hãy nghe rõ các việc Ta làm!Các dân tộc ở gần, hãy nhận thức quyền năng Ta!”
14Các tội nhân ở Giê-ru-sa-lem đều run rẩy kinh hãi.Đám vô đạo cũng khiếp sợ. Chúng kêu khóc: “Ai có thể sống trong ngọn lửa hủy diệt? Ai có thể tồn tại giữa đám lửa cháy đời đời?”
15Những ai sống ngay thẳng và công bằng,những ai từ chối các lợi lộc gian tà những ai tránh xa của hối lộ, những ai bịt tai không nghe chuyện đổ máu, những ai nhắm mắt không nhìn việc sai trái—
16những người này sẽ ngự ở trên cao.Đá của núi sẽ là pháo đài của họ.Họ sẽ có thức ăn dư dật,và họ sẽ có nguồn nước dồi dào.
17Mắt các ngươi sẽ thấy vua trong oai nghi,và nhìn thấy một vùng đất xa xôi mở rộng trước mặt.
18Các ngươi sẽ suy ngẫm về thời gian khủng khiếp và hỏi:“Các quan chức A-sy-rilà người đếm các tháp canh của chúng ta ở đâu?Những thầy ký lụclà người ghi lại của cướp bóc từ thành đổ nát của chúng ta ở đâu?”
19Các ngươi sẽ không còn thấy dân hung tợn, dữ dằnnói thứ tiếng lạ hoắc, khó hiểu của chúng nữa.
20Thay vào đó, các ngươi sẽ thấy Si-ôn là nơi tổ chức lễ hội trọng thể.Các ngươi sẽ thấy Giê-ru-sa-lem, là thành yên tĩnh và chắc chắn.Nó sẽ như một cái lều có dây giăng được kéo thẳngvà các cọc trại được đóng xuống chắc chắn.
21Chúa Hằng Hữu sẽ là Đấng Oai Nghi của chúng ta.Chúa sẽ như sông lớn bảo vệ không cho kẻ thù băng qua, và tàu lớn cũng không vượt qua nỗi.
22Vì Chúa Hằng Hữu là Thẩm Phán của chúng ta,là Đấng Lập Pháp của chúng ta, và là Vua của chúng ta.Ngài sẽ gìn giữ chúng ta và giải cứu chúng ta.
23Dây buộc chiến thuyền của kẻ thù đã tuộtkhỏi cột buồm bị gẫy không dùng được nữa.Của cải của chúng sẽ được chia cho dân của Đức Chúa Trời.Đến người què cũng được chia phần!
24Người Ít-ra-ên sẽ không còn nói:“Chúng tôi bệnh hoạn và yếu đuối,” vì Chúa Hằng Hữu đã tha tội ác cho họ.
1Woe to thee that spoilest, and thou wast not spoiled; and dealest treacherously, and they dealt not treacherously with thee! when thou shalt cease to spoil, thou shalt be spoiled; and when thou shalt make an end to deal treacherously, they shall deal treacherously with thee.
2O LORD, be gracious unto us; we have waited for thee: be thou their arm every morning, our salvation also in the time of trouble.
3At the noise of the tumult the people fled; at the lifting up of thyself the nations were scattered.
4And your spoil shall be gathered like the gathering of the caterpiller: as the running to and fro of locusts shall he run upon them.
5The LORD is exalted; for he dwelleth on high: he hath filled Zion with judgment and righteousness.
6And wisdom and knowledge shall be the stability of thy times, and strength of salvation: the fear of the LORD is his treasure.
7Behold, their valiant ones shall cry without: the ambassadors of peace shall weep bitterly.
8The highways lie waste, the wayfaring man ceaseth: he hath broken the covenant, he hath despised the cities, he regardeth no man.
9The earth mourneth and languisheth: Lebanon is ashamed and hewn down: Sharon is like a wilderness; and Bashan and Carmel shake off their fruits.
10Now will I rise, saith the LORD; now will I be exalted; now will I lift up myself.
11Ye shall conceive chaff, ye shall bring forth stubble: your breath, as fire, shall devour you.
12And the people shall be as the burnings of lime: as thorns cut up shall they be burned in the fire.
13¶ Hear, ye that are far off, what I have done; and, ye that are near, acknowledge my might.
14The sinners in Zion are afraid; fearfulness hath surprised the hypocrites. Who among us shall dwell with the devouring fire? who among us shall dwell with everlasting burnings?
15He that walketh righteously, and speaketh uprightly; he that despiseth the gain of oppressions, that shaketh his hands from holding of bribes, that stoppeth his ears from hearing of blood, and shutteth his eyes from seeing evil;
16He shall dwell on high: his place of defence shall be the munitions of rocks: bread shall be given him; his waters shall be sure.
17Thine eyes shall see the king in his beauty: they shall behold the land that is very far off.
18Thine heart shall meditate terror. Where is the scribe? where is the receiver? where is he that counted the towers?
19Thou shalt not see a fierce people, a people of a deeper speech than thou canst perceive; of a stammering tongue, that thou canst not understand.
20Look upon Zion, the city of our solemnities: thine eyes shall see Jerusalem a quiet habitation, a tabernacle that shall not be taken down; not one of the stakes thereof shall ever be removed, neither shall any of the cords thereof be broken.
21But there the glorious LORD will be unto us a place of broad rivers and streams; wherein shall go no galley with oars, neither shall gallant ship pass thereby.
22For the LORD is our judge, the LORD is our lawgiver, the LORD is our king; he will save us.
23Thy tacklings are loosed; they could not well strengthen their mast, they could not spread the sail: then is the prey of a great spoil divided; the lame take the prey.
24And the inhabitant shall not say, I am sick: the people that dwell therein shall be forgiven their iniquity.
