Isaiah
Capitolo 22
Confronta traduzioni
Giê-ru-sa-lem
1Đây là lời tiên tri về Giê-ru-sa-lem—Thung Lũng Khải Tượng:Việc gì xảy ra?Tại sao mọi người đều trèo lên mái nhà?
2Cả thành chìm trong tiếng ồn ào kinh khủng.Tôi thấy gì trong thành náo loạn này?Xác người nằm la liệt khắp nơi, không bị giết trong chiến trận nhưng chết bởiđói kém và bệnh tật.
3Tất cả lãnh đạo của ngươi đều kéo nhau chạy trốn.Chúng bị bắt mà không chống cự. Dân chúng tìm đường trốn chạy, nhưng dù chạy đã xa cũng bị bắt lại.
4Vậy nên tôi nói:“Hãy để một mình tôi khóc lóc;đừng cố an ủi tôi.Hãy để tôi khóc về sự hủy diệt của dân tôi.”
5Ôi, ngày của sự thất bại thảm hại!Chúa là Chúa Hằng Hữu Vạn Quân đã đem một ngày hỗn loạn và kinh hoàng đến Thung Lũng Khải Tượng!Tường thành của Giê-ru-sa-lem đổ xuống,tiếng kêu khóc vang khắp núi đồi.
6Quân Ê-lam là những xạ thủcùng với chiến xa và ngựa.Quân Ki-rơ cầm thuẫn sẵn sàng.
7Chiến xa tràn ngập các thung lũng đẹp của ngươi,và kỵ binh dàn trận ngay trước cổng thành.
8Sự phòng thủ Giu-đa vô hiệu.Các ngươi chỉ còn trông nhờ vũ khí trong rừng.
9Các ngươi thấy nhiều kẽ nứt trên tường thành Giê-ru-sa-lem.Các ngươi chứa nước trong ao hạ.
10Các ngươi đếm nhà cửavà phá bớt một số để lấy đá sửa tường lũy.
11Giữa các tường thành, các ngươi đào hồ chứa nướcđể chứa nước từ ao cũ.Nhưng các ngươi không cầu hỏi Đấng đã làm việc này.Các ngươi không nhờ cậy Đấng đã dự định việc này từ lâu.
12Khi ấy, Chúa là Chúa Hằng Hữu Vạn Quânbảo các ngươi than van và khóc lóc.Ngài bảo các ngươi cạo đầu trong buồn rầu vì tội lỗi mình,và mặc bao gai để tỏ sự ăn năn của mình.
13Thế mà các ngươi vẫn nhảy múa và vui đùa;các ngươi mổ bò và giết chiên.Các ngươi ăn thịt và uống rượu thỏa thích.Các ngươi bảo nhau: “Hãy cứ ăn uống vì ngày mai chúng ta sẽ chết!”
14Chúa Hằng Hữu Vạn Quân tỏ bày điều này cho tôi:“Tội lỗi các ngươi sẽ không bao giờ được tha cho đến ngày các ngươi qua đời.” Đó là sự phán xét của Chúa là Chúa Hằng Hữu Vạn Quân.
Lời Tiên Tri về Sép-na
15Đây là những gì Chúa là Chúa Hằng Hữu Vạn Quân phán với tôi: “Hãy đến nhà Sép-na, là người cai quản hoàng cung, và nói với người ấy những lời này:
16‘Ngươi nghĩ ngươi là ai,và ngươi làm gì ở đây, mà xây một ngôi mộ xinh đẹp cho mình— đục một huyệt mộ nơi cao trong vầng đá?
17Vì Chúa Hằng Hữu sẽ ném ngươi ra xa, hỡi người mạnh kia.Ngài sẽ tóm lấy ngươi,
18cuộn ngươi như quả bóng,và ném ngươi vào vùng đất rộng lớn.Ngươi sẽ chết tại đó,và các chiến mã vinh quang sẽ gãy nát và vô dụng.Ngươi là sự sỉ nhục cho chủ ngươi!’”
19Chúa Hằng Hữu phán: “Phải, Ta sẽ truất ngươi khỏi địa vị cao trọng.
20Lúc ấy, Ta sẽ gọi đầy tớ Ta là Ê-li-a-kim, con Hinh-kia, để thế chỗ của ngươi.
21Ta sẽ mặc cho người áo dài hoàng tộc của ngươi và cho người danh hiệu và quyền lực của ngươi. Người sẽ làm cha cho dân cư Giê-ru-sa-lem và cho nhà Giu-đa.
22Ta sẽ giao cho người chìa khóa nhà Đa-vít—chức vụ cao nhất trong tòa án hoàng gia. Khi người mở cửa thì không ai có thể đóng lại; khi người đóng cửa thì không ai có thể mở chúng.
23Ta sẽ củng cố người như đinh đóng vào chỗ chắc chắn;người sẽ là ngôi vinh quangcho nhà cha mình.
24Người ta sẽ treo trên đinh ấy tất cả vinh quang của gia đình người, con cháu dòng dõi, và tất cả những đồ đựng bé nhỏ từ chén đến bình.”
25Chúa Hằng Hữu Vạn Quân cũng phán: “Trong ngày ấy, cái đinh treo áo đóng nơi vững chắc sẽ bị xô lệch. Nó sẽ bị nhổ bật ra và sẽ rơi xuống đất. Những gì treo nặng trên nó sẽ bị rớt xuống. Ta, Chúa Hằng Hữu đã phán vậy!”
1The burden of the valley of vision. What aileth thee now, that thou art wholly gone up to the housetops?
2Thou that art full of stirs, a tumultuous city, a joyous city: thy slain men are not slain with the sword, nor dead in battle.
3All thy rulers are fled together, they are bound by the archers: all that are found in thee are bound together, which have fled from far.
4Therefore said I, Look away from me; I will weep bitterly, labour not to comfort me, because of the spoiling of the daughter of my people.
5For it is a day of trouble, and of treading down, and of perplexity by the Lord GOD of hosts in the valley of vision, breaking down the walls, and of crying to the mountains.
6And Elam bare the quiver with chariots of men and horsemen, and Kir uncovered the shield.
7And it shall come to pass, that thy choicest valleys shall be full of chariots, and the horsemen shall set themselves in array at the gate.
8¶ And he discovered the covering of Judah, and thou didst look in that day to the armour of the house of the forest.
9Ye have seen also the breaches of the city of David, that they are many: and ye gathered together the waters of the lower pool.
10And ye have numbered the houses of Jerusalem, and the houses have ye broken down to fortify the wall.
11Ye made also a ditch between the two walls for the water of the old pool: but ye have not looked unto the maker thereof, neither had respect unto him that fashioned it long ago.
12And in that day did the Lord GOD of hosts call to weeping, and to mourning, and to baldness, and to girding with sackcloth:
13And behold joy and gladness, slaying oxen, and killing sheep, eating flesh, and drinking wine: let us eat and drink; for to morrow we shall die.
14And it was revealed in mine ears by the LORD of hosts, Surely this iniquity shall not be purged from you till ye die, saith the Lord GOD of hosts.
15¶ Thus saith the Lord GOD of hosts, Go, get thee unto this treasurer, even unto Shebna, which is over the house, and say,
16What hast thou here? and whom hast thou here, that thou hast hewed thee out a sepulchre here, as he that heweth him out a sepulchre on high, and that graveth an habitation for himself in a rock?
17Behold, the LORD will carry thee away with a mighty captivity, and will surely cover thee.
18He will surely violently turn and toss thee like a ball into a large country: there shalt thou die, and there the chariots of thy glory shall be the shame of thy lord’s house.
19And I will drive thee from thy station, and from thy state shall he pull thee down.
20¶ And it shall come to pass in that day, that I will call my servant Eliakim the son of Hilkiah:
21And I will clothe him with thy robe, and strengthen him with thy girdle, and I will commit thy government into his hand: and he shall be a father to the inhabitants of Jerusalem, and to the house of Judah.
22And the key of the house of David will I lay upon his shoulder; so he shall open, and none shall shut; and he shall shut, and none shall open.
23And I will fasten him as a nail in a sure place; and he shall be for a glorious throne to his father’s house.
24And they shall hang upon him all the glory of his father’s house, the offspring and the issue, all vessels of small quantity, from the vessels of cups, even to all the vessels of flagons.
25In that day, saith the LORD of hosts, shall the nail that is fastened in the sure place be removed, and be cut down, and fall; and the burden that was upon it shall be cut off: for the LORD hath spoken it.
