Tabella dati articolo

Job

Capitolo 6

Catholic · KTCGKPV

Confronta traduzioni

Entrambe le colonne seguono lo stesso libro, capitolo e versetto.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)Traduzione principale

1Bấy giờ ông Gióp lên tiếng trả lời :

2và đặt lên bàn cân nỗi đau tôi phải chịu !

3chính vì thế mà tôi phải nghẹn ngào, nói năng lúng túng.

4hàng hàng lớp lớp ập xuống trên tôi.

5có con bò nào rống giữa cỏ xanh mơn mởn ?

6Liệu nước rau sam có được chút hương vị nào chăng ?

7Những thứ kia làm tôi ngán ngẩm, tôi chẳng buồn đụng đến.

8Điều tôi hy vọng, ước gì Thiên Chúa khấng ban cho !

9Người cứ vung tay chặt nhỏ tôi ra.

10Lời của Đấng Thánh, tôi không hề quên lãng.

11Kết cuộc tôi ra sao để cho tôi kiên nhẫn ?

12Thịt của tôi, đâu cứng chắc như đồng ?

13hay khôn ngoan tài giỏi đã bỏ tôi mà trốn mất rồi ?

14cũng không kính sợ Đấng Toàn Năng.

15như lòng suối khi nước đã chảy qua.

16nước đục ngầu khi băng giải tuyết tan,

17Dưới ánh nắng mặt trời, nước bốc hơi, không để lại dấu vết.

18họ phiêu bạt giữa chốn hoang vu rồi mất dạng.

19đoàn người Sơ-va dạt dào hy vọng.

20khi đến nơi, họ thẹn thùng xấu hổ.

21gặp lúc nguy nan, các anh liền hốt hoảng.

22“Xin ban cho tôi một ân huệ, là lấy một phần tài sản để giúp tôi

23cứu giúp tôi khỏi tay phường hung bạo” ?

24tôi sai ở chỗ nào, xin chỉ cho tôi thấy.

25nhưng lời lẽ các anh thì bắt bẻ được gì ?

26cứ để mặc cho gió cuốn đi !

27còn bạn bè, các anh cũng bán luôn.

28Xin các anh nhìn tôi xem nào, chẳng lẽ tôi nói dối ?

29tôi vẫn là một người công chính.

30Chẳng lẽ chưa bao giờ tôi nếm mùi cay đắng gian truân ?

VIE1925Vietnamese Bible 1925 (Protestant)Traduzione comparativa

1Gióp đáp lại rằng:

2Oâi! Chớ gì nỗi buồn tôi nhắc cân cho đúng, Và các tai nạn tôi để lên cân thăng bằng!

3Vì hiện giờ nó nặng hơn cát biển; Nên tại cớ ấy các lời tôi nói đại ra.

4Bởi vì các tên của Đấng Toàn năng trúng nhằm tôi; Tâm hồn tôi uống nọc độc của tên ấy; Sự kinh khiếp của Đức Chúa Trời dàn trận nghịch cùng tôi.

5Chớ thì con lừa rừng nào kêu la khi có cỏ? Con bò nào rống khi có lương thảo?

6Vật chi lạt lẽo, người ta nào ăn chẳng bỏ muối? Còn trong tròng trắng trứng gà, đâu có mùi lai gì?

7Vật gì linh hồn tôi từ chối đá đến, Lại trở nên vật thực gớm ghê của tôi.

8Oâi! Chớ gì lời sở cầu tôi được thành, Và Đức Chúa Trời ban cho tôi điều tôi ao ước!

9Chớ chi Đức Chúa Trời đẹp lòng cà tán tôi, Buông tay Ngài ra trừ diệt tôi!

10Vậy, tôi sẽ còn được an ủi, Và trong cơn đau đớn chẳng giản, Tôi sẽ vui mừng, bởi vì không có từ chối lời phán của Đấng Thánh.

11Sức lực tôi nào đủ đợi cho nỗi, Cuối cùng tôi sẽ ra sao, mà tôi lại nhẫn nhịn được?

12Sức tôi há là sức đá sao? Thịt tôi há dễ là đồng?

13Trong mình tôi chẳng có sự tiếp cứu, sự khôn ngoan bị cất khỏi tôi, Aáy há chẳng phải như vậy sao?

14Kẻ gần xui té, đáng được bạn bầu thương xót đến, E kẻo người bỏ sự kính sợ Đấng Toàn năng.

15Anh em tôi dối gạt tôi như dòng khe cạn nước, Như lòng khe chảy khô.

16Nó bị đục vì cớ nước đá, Có giá tuyết ẩn ở trong.

17Nhưng trong khi giựt xuống, khe bèn khô cạn, Lúc nắng giọi, nó lại biến khỏi chỗ nó.

18Đoàn khách đi ngang qua nó bèn tẻ tách đường, Đi vào trong Sa mạc, rồi chết mất.

19Đoàn khách ở Thê-ma tìm kiếm nước nó, Các kẻ bộ hành Sê-ba nhờ cậy nó;

20Nhưng chúng bị mắc cỡ vì nhờ cậy nơi nó; Khi đến tại khe, bèn phải hổ thẹn.

21Hiện nay các bạn cũng không ra gì hết; Các bạn thấy sự đáng kinh khiếp, bèn run sợ.

22Tôi há có nói rằng: Xin cung cấp cho tôi, Trong tài sản của các bạn, xin hãy lấy lễ vật dâng cho tôi, sao?

23Hoặc cầu rằng: Xin hãy giải cứu tôi khỏi tay kẻ cừu địch, Và chuộc tôi khỏi tay kẻ hà hiếp ư?

24Hãy dạy dỗ tôi, tôi sẽ nín lặng; Xin chỉ cho tôi hiểu tôi đã lầm lỗi nơi nào.

25Lời chánh trực có sức lực dường bao! Còn lời trách móc của các bạn nào có trách được gì?

26Các bạn muốn trách móc tiếng nói sao? Song lời nói của một người ngã lòng chỉ như luồng gió.

27Quả thật, các bạn xông hãm kẻ mồ côi, Và đào hầm gài bạn hữu mình.

28Vậy bây giờ, nếu các bạn muốn, hãy ngó tôi, Tôi nào dám nói dối trước mặt các bạn đâu.

29Xin khá xét lại; chớ có sự bất công; Phải, hãy xét lại, vì duyên cớ tôi là công bình.

30Có điều bất công nơi lưỡi tôi chăng? ổ gà tôi há chẳng phân biệt điều ác sao?

Versetto copiato negli appunti