Tabella dati articolo

Joshua

Capitolo 9

Protestant · CU1

Confronta traduzioni

Entrambe le colonne seguono lo stesso libro, capitolo e versetto.

CU1Chinese Union Version (simplified)

基遍人欺瞒约书亚

1约旦河西,住山地、高原,并对着黎巴嫩山沿大海一带的诸王,就是赫人、亚摩利人、迦南人、比利洗人、希未人、耶布斯人的诸王,听见这事,

2就都聚集,同心合意地要与约书亚和以色列人争战。

3基遍的居民听见约书亚向耶利哥和艾城所行的事,

4就设诡计,假充使者,拿旧口袋和破裂缝补的旧皮酒袋驮在驴上,

5将补过的旧鞋穿在脚上,把旧衣服穿在身上;他们所带的饼都是干的,长了霉了。

6他们到吉甲营中见约书亚,对他和以色列人说:「我们是从远方来的,现在求你与我们立约。」

7以色列人对这些希未人说:「只怕你们是住在我们中间的;若是这样,怎能和你们立约呢?」

8他们对约书亚说:「我们是你的仆人。」约书亚问他们说:「你们是什么人?是从哪里来的?」

9他们回答说:「仆人从极远之地而来,是因听见耶和华—你 神的名声和他在埃及所行的一切事,

10并他向约旦河东的两个亚摩利王,就是希实本王西宏和在亚斯他录的巴珊王噩一切所行的事。

11我们的长老和我们那地的一切居民对我们说:『你们手里要带着路上用的食物去迎接以色列人,对他们说:我们是你们的仆人;现在求你们与我们立约。』

12我们出来要往你们这里来的日子,从家里带出来的这饼还是热的;看哪,现在都干了,长了霉了。

13这皮酒袋,我们盛酒的时候还是新的;看哪,现在已经破裂。我们这衣服和鞋,因为道路甚远,也都穿旧了。」

14以色列人受了他们些食物,并没有求问耶和华。

15于是约书亚与他们讲和,与他们立约,容他们活着;会众的首领也向他们起誓。

16以色列人与他们立约之后,过了三天才听见他们是近邻,住在以色列人中间的。

17以色列人起行,第三天到了他们的城邑,就是基遍、基非拉、比录、基列·耶琳。

18因为会众的首领已经指着耶和华—以色列的 神向他们起誓,所以以色列人不击杀他们;全会众就向首领发怨言。

19众首领对全会众说:「我们已经指着耶和华—以色列的 神向他们起誓,现在我们不能害他们。

20我们要如此待他们,容他们活着,免得有忿怒因我们所起的誓临到我们身上。」

21首领又对会众说:「要容他们活着。」于是他们为全会众作了劈柴挑水的人,正如首领对他们所说的话。

22约书亚召了他们来,对他们说:「为什么欺哄我们说『我们离你们甚远』呢?其实你们是住在我们中间。

23现在你们是被咒诅的!你们中间的人必断不了作奴仆,为我 神的殿作劈柴挑水的人。」

24他们回答约书亚说:「因为有人实在告诉你的仆人,耶和华—你的 神曾吩咐他的仆人摩西,把这全地赐给你们,并在你们面前灭绝这地的一切居民,所以我们为你们的缘故甚怕丧命,就行了这事。

25现在我们在你手中,你以怎样待我们为善为正,就怎样做吧!」

26于是约书亚这样待他们,救他们脱离以色列人的手,以色列人就没有杀他们。

27当日约书亚使他们在耶和华所要选择的地方,为会众和耶和华的坛作劈柴挑水的人,直到今日。

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)

1Nghe tin ấy, tất cả các vua ở bên kia sông Gio-đan, trên miền núi, trong miền Sơ-phê-la và ở vùng ven Biển Lớn cho đến tận Li-băng : các vua Khết, E-mô-ri, Ca-na-an, Pơ-rít-di, Khi-vi và Giơ-vút,

2hợp nhau để cùng chiến đấu chống lại ông Giô-suê và Ít-ra-en.

3Người Ghíp-ôn nghe biết những gì ông Giô-suê đã làm cho Giê-ri-khô và Ai,

4thì cũng dùng mưu. Chúng lên đường, mang theo lương thực, và cho lừa chở những chiếc bị cũ, những bầu rượu bằng da cũ, thủng và được vá lại,

5chân mang dép cũ được khâu lại, mình mặc quần áo cũ ; tất cả bánh dự trữ đều khô cứng, nát vụn.

6Chúng đi gặp ông Giô-suê ở trại Ghin-gan ; chúng nói với ông và người Ít-ra-en : “Chúng tôi từ nơi xa đến, vậy bây giờ xin các ông ký hiệp ước với chúng tôi.”

7Người Ít-ra-en mới nói với người Khi-vi : “Biết đâu (các) ông lại chẳng sống ngay giữa chúng tôi, thì (chúng) tôi ký hiệp ước với các ông làm gì ?”

8Chúng nói với ông Giô-suê : “Chúng tôi là tôi tớ của ông.” Ông Giô-suê nói : “Các ông là ai, và từ đâu đến ?”

9Chúng đáp : “Nghe biết danh tiếng ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ông, các tôi tớ của ông đã từ một nước rất xa đến đây. Vì chúng tôi đã nghe nói về Người, về tất cả những gì Người đã làm bên Ai-cập,

10và về tất cả những gì Người đã giáng cho hai vua người E-mô-ri ở bên kia sông Gio-đan, nghĩa là cho Xi-khôn, vua Khét-bôn, và Ốc, vua Ba-san, ở Át-ta-rốt.

11Các bậc kỳ mục của chúng tôi và mọi người dân trong nước đã nói với chúng tôi : ‘Các anh hãy mang theo lương thực đi đường mà đi đón họ ; hãy nói với họ : Chúng tôi là tôi tớ của các ông ; vậy bây giờ xin các ông ký hiệp ước với chúng tôi.’

12Bánh của chúng tôi đây này : khi chúng tôi đem ra khỏi nhà làm lương thực, ngày chúng tôi ra đi để đến với các ông, nó còn nóng hổi, mà bây giờ nó đã khô cứng, nát vụn !

13Những bầu rượu kia, khi chúng tôi đổ đầy rượu vào, thì hãy còn mới, mà nay đã thủng ; quần áo và giày dép của chúng tôi đây đã cũ vì đường sá xa xôi.”

14Người Ít-ra-en nhận một phần lương thực dự trữ ấy mà không thỉnh ý ĐỨC CHÚA qua lời sấm.

15Ông Giô-suê để chúng được bình an, và ký hiệp ước bảo đảm tính mạng của chúng. Và những người lãnh đạo cộng đồng thề ước với chúng.

16Ba ngày sau khi ký hiệp ước với chúng, người Ít-ra-en nghe biết chúng là người láng giềng và sống giữa họ.

17Con cái Ít-ra-en rời nơi đó mà vào thành của chúng ngày thứ ba ; thành của chúng là Ghíp-ôn, Cơ-phi-ra, Bơ-ê-rốt, Kia-giát Giơ-a-rim.

18Con cái Ít-ra-en không giết chúng, vì các người lãnh đạo cộng đồng đã thề ước với chúng nhân danh ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en ; nhưng toàn thể cộng đồng đã kêu trách những người lãnh đạo.

19Mọi người lãnh đạo nói với toàn thể cộng đồng : “Chúng tôi đã nhân danh ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en, mà thề ; nên bây giờ chúng ta không được đụng tới chúng.

20Chúng ta sẽ đối xử với chúng như thế này : Chúng ta sẽ để cho chúng sống, và cơn thịnh nộ sẽ không giáng xuống chúng ta, vì chúng ta đã thề ước với chúng như vậy.”

21Những người lãnh đạo nói tiếp : “Cứ để chúng sống, nhưng chúng phải chặt củi, múc nước cho toàn thể cộng đồng.” Những người lãnh đạo đã nói với chúng như thế.

22Ông Giô-suê triệu tập chúng lại và nói : “Tại sao các người đã lừa dối chúng tôi mà nói : ‘Chúng tôi ở rất xa các ông’, trong khi các người sống giữa chúng tôi ?

23Bây giờ, các người là những kẻ bị nguyền rủa, tất cả các người sẽ mãi mãi làm nô lệ, làm người chặt củi, múc nước cho Nhà của Thiên Chúa tôi.”

24Chúng trả lời ông Giô-suê : “Người ta đã kể đi kể lại cho các tôi tớ ngài đây lệnh mà ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ông, đã truyền cho ông Mô-sê, tôi trung của Người, là trao cho các ông tất cả xứ sở, và tiêu diệt trước mặt các ông toàn thể dân cư trong xứ. Chúng tôi đã sợ cho tính mạng của chúng tôi, chúng tôi rất sợ các ông, nên chúng tôi đã làm điều ấy.

25Vậy bây giờ chúng tôi đang ở trong tay ông, ông cứ đối xử với chúng tôi như ông nghĩ thế nào là hay là phải !”

26Ông đã đối xử với chúng như thế này : ông đã cứu chúng khỏi tay con cái Ít-ra-en, và họ đã không giết chúng.

27Nhưng ngày ấy ông Giô-suê bắt chúng chặt củi, múc nước để phục vụ cộng đồng và bàn thờ của ĐỨC CHÚA cho đến ngày nay, ở nơi Người sẽ chọn.

Versetto copiato negli appunti