Acts
Capitolo 14
Confronta traduzioni
Paul and Barnabas at Iconium
1At Iconium, Paul and Barnabas went as usual into the Jewish synagogue, where they spoke so well that a great number of Jews and Greeks believed.
2But the unbelieving Jews stirred up the Gentiles and poisoned their minds against the brothers.
3So Paul and Barnabas spent considerable time there, speaking boldly for the Lord, who affirmed the message of His grace by enabling them to perform signs and wonders.
4The people of the city were divided. Some sided with the Jews, and others with the apostles.
5But when the Gentiles and Jews, together with their rulers, set out to mistreat and stone them,
6they found out about it and fled to the Lycaonian cities of Lystra and Derbe and to the surrounding region,
7where they continued to preach the gospel.
The Visit to Lystra and Derbe
8In Lystra there sat a man crippled in his feet, who was lame from birth and had never walked.
9This man was listening to the words of Paul, who looked intently at him and saw that he had faith to be healed.
10In a loud voice Paul called out, “Stand up on your feet!” And the man jumped up and began to walk.
11When the crowds saw what Paul had done, they lifted up their voices in the Lycaonian language: “The gods have come down to us in human form!”
12Barnabas they called Zeus, and Paul they called Hermes, because he was the chief speaker.
13The priest of Zeus, whose temple was just outside the city, brought bulls and wreaths to the city gates, hoping to offer a sacrifice along with the crowds.
14But when the apostles Barnabas and Paul found out about this, they tore their clothes and rushed into the crowd, shouting,
15“Men, why are you doing this? We too are only men, human like you. We are bringing you good news that you should turn from these worthless things to the living God, who made heaven and earth and sea and everything in them.
16In past generations, He let all nations go their own way.
17Yet He has not left Himself without testimony to His goodness: He gives you rain from heaven and fruitful seasons, filling your hearts with food and gladness.”
18Even with these words, Paul and Barnabas could hardly stop the crowds from sacrificing to them.
19Then some Jews arrived from Antioch and Iconium and won over the crowds. They stoned Paul and dragged him outside the city, presuming he was dead.
20But after the disciples had gathered around him, he got up and went back into the city. And the next day he left with Barnabas for Derbe.
Strengthening the Disciples
21They preached the gospel to that city and made many disciples. Then they returned to Lystra, Iconium, and Antioch,
22strengthening the souls of the disciples and encouraging them to continue in the faith. “We must endure many hardships to enter the kingdom of God,” they said.
23Paul and Barnabas appointed elders for them in each church, praying and fasting as they entrusted them to the Lord, in whom they had believed.
24After passing through Pisidia, they came to Pamphylia.
25And when they had spoken the word in Perga, they went down to Attalia.
26From Attalia they sailed to Antioch, where they had been commended to the grace of God for the work they had just completed.
27When they arrived, they gathered the church together and reported all that God had done through them, and how He had opened the door of faith to the Gentiles.
28And they spent a long time there with the disciples.
Phao-lô và Ba-na-ba tại Thành Y-cô-ni
1Việc xảy ra cũng như vậy tại Y-cô-ni, Phao-lô và Ba-na-ba lại vào hội đường Do Thái giảng dạy đến nỗi rất nhiều người Do Thái và Hy Lạp tin Chúa.
2Nhưng người Do Thái vô tín xúi dân ngoại ác cảm với Phao-lô và Ba-na-ba.
3Tuy vậy, hai ông ở lại đó lâu ngày, bạo dạn công bố Phúc Âm. Chúa dùng hai ông làm nhiều phép lạ và việc diệu kỳ để minh chứng Phúc Âm.
4Dân chúng trong thành phố chia làm hai phe, một phe theo người Do Thái, phe kia ủng hộ các sứ đồ.
5Một số dân ngoại hiệp với người Do Thái và các cấp lãnh đạo âm mưu tấn công và ném đá sát hại các sứ đồ;
6nhưng các sứ đồ biết được, liền lánh qua các thành Lít-trơ, Đẹt-bơ thuộc xứ Ly-cao-ni và miền phụ cận
7để tiếp tục công bố Phúc Âm.
Phao-lô và Ba-na-ba tại Lít-trơ và Đẹt-bơ
8Tại Lít-trơ có một người liệt chân từ lúc sơ sinh, không hề bước đi được.
9Anh này ngồi nghe Phao-lô giảng. Phao-lô lưu ý, nhận thấy anh có đức tin, có thể chữa lành được,
10liền nói lớn: “Anh hãy đứng thẳng lên!” Anh liệt chân nhảy lên rồi bước đi.
11Thấy việc lạ, dân chúng reo hò bằng tiếng Ly-cao-ni: “Thần linh đã lấy hình người, xuống thăm chúng ta!”
12Họ gọi Ba-na-ba là thần Dớt và Phao-lô là Héc-mê, vì ông là diễn giả.
13Trưởng tế đền thờ thần Dớt ở trước cổng thành đem bò đực và tràng hoa đến trước cổng, định cùng dân chúng dâng sinh tế.
14Nhưng sứ đồ Ba-na-ba và Phao-lô biết ý họ, liền xé áo, chạy vào giữa đám đông la lên:
15“Các ông làm gì thế? Chúng tôi cũng là người như các ông! Chúng tôi đến đây truyền giảng Phúc Âm để các ông bỏ việc thờ phượng vô ích này mà trở về với Đức Chúa Trời Hằng Sống. Ngài đã sáng tạo trời, đất, biển và vạn vật trong đó.
16Trước kia Ngài đã để các dân tộc đi theo đường lối riêng.
17Nhưng Ngài vẫn luôn luôn chứng tỏ sự hiện hữu của Ngài bằng những phước lành như mưa móc từ trời, mùa màng dư dật, thực phẩm dồi dào, tâm hồn vui thỏa.”
18Dù đã nói hết lời, các sứ đồ phải vất vả lắm mới ngăn được dân chúng, không cho họ dâng sinh tế cho mình.
19Lúc ấy có mấy người Do Thái từ An-ti-ốt và Y-cô-ni đến, sách động quần chúng ném đá Phao-lô. Tưởng ông đã chết họ kéo ông bỏ ra ngoài thành.
20Nhưng khi các tín hữu tụ họp chung quanh, Phao-lô đứng dậy đi vào thành. Hôm sau, Phao-lô và Ba-na-ba đi Đẹt-bơ.
Phao-lô và Ba-na-ba Quay về An-ti-ốt, Xứ Sy-ri
21Sau khi giảng Phúc Âm và giúp nhiều người tin Chúa, hai ông trở lại Lít-trơ, Y-cô-ni, và An-ti-ốt,
22củng cố tinh thần các tín hữu, khuyên họ cứ giữ vững đức tin, và dặn họ rằng phải trải qua nhiều gian khổ mới vào được Nước Trời.
23Phao-lô và Ba-na-ba tuyển chọn một số trưởng lão ở mỗi Hội Thánh, rồi kiêng ăn, cầu nguyện, và ủy thác họ cho Chúa, là Đấng họ đã tin.
24Hai ông đi qua miền Bi-si-đi, đến Bam-phi-ly,
25giảng đạo tại Bẹt-ga rồi xuống hải cảng A-tha-ly.
26Cuối cùng, họ đi thuyền về An-ti-ốt, nơi họ đã được Hội Thánh ủy thác cho ơn phước Chúa và giao phó nhiệm vụ vừa chu toàn.
27Đến An-ti-ốt, hai ông triệu tập Hội Thánh, tường thuật mọi việc Đức Chúa Trời cùng làm với mình, và cách Chúa mở cửa cứu rỗi cho các dân ngoại.
28Hai ông ở lại An-ti-ốt lâu ngày với các tín hữu.
