Tabella dati articolo

Matthew

Capitolo 11

Protestant · ASV

Confronta traduzioni

Entrambe le colonne seguono lo stesso libro, capitolo e versetto.

ASVAmerican Standard Version (1901)Traduzione principale

1And it came to pass when Jesus had finished commanding his twelve disciples, he departed thence to teach and preach in their cities.

2Now when John heard in the prison the works of the Christ, he sent by his disciples

3and said unto him, Art thou he that cometh, or look we for another?

4And Jesus answered and said unto them, Go and tell John the things which ye hear and see:

5the blind receive their sight, and the lame walk, the lepers are cleansed, and the deaf hear, and the dead are raised up, and the poor have good tidings preached to them.

6And blessed is he, whosoever shall find no occasion of stumbling in me.

7And as these went their way, Jesus began to say unto the multitudes concerning John, What went ye out into the wilderness to behold? a reed shaken with the wind?

8But what went ye out to see? a man clothed in soft raiment? Behold, they that wear soft raiment are in kings’ houses.

9But wherefore went ye out? to see a prophet? Yea, I say unto you, and much more than a prophet.

10This is he, of whom it is written,Behold, I send my messenger before thy face, Who shall prepare thy way before thee.

11Verily I say unto you, Among them that are born of women there hath not arisen a greater than John the Baptist: yet he that is but little in the kingdom of heaven is greater than he.

12And from the days of John the Baptist until now the kingdom of heaven suffereth violence, and men of violence take it by force.

13For all the prophets and the law prophesied until John.

14And if ye are willing to receive it, this is Elijah, that is to come.

15He that hath ears to hear, let him hear.

16But whereunto shall I liken this generation? It is like unto children sitting in the marketplaces, who call unto their fellows

17and say, We piped unto you, and ye did not dance; we wailed, and ye did not mourn.

18For John came neither eating nor drinking, and they say, He hath a demon.

19The Son of man came eating and drinking, and they say, Behold, a gluttonous man and a winebibber, a friend of publicans and sinners! And wisdom is justified by her works.

20Then began he to upbraid the cities wherein most of his mighty works were done, because they repented not.

21Woe unto thee, Chorazin! woe unto thee, Bethsaida! for if the mighty works had been done in Tyre and Sidon which were done in you, they would have repented long ago in sackcloth and ashes.

22But I say unto you, it shall be more tolerable for Tyre and Sidon in the day of judgment, than for you.

23And thou, Capernaum, shalt thou be exalted unto heaven? thou shalt go down unto Hades: for if the mighty works had been done in Sodom which were done in thee, it would have remained until this day.

24But I say unto you that it shall be more tolerable for the land of Sodom in the day of judgment, than for thee.

25At that season Jesus answered and said, I thank thee, O Father, Lord of heaven and earth, that thou didst hide these things from the wise and understanding, and didst reveal them unto babes:

26yea, Father, for so it was well-pleasing in thy sight.

27All things have been delivered unto me of my Father: and no one knoweth the Son, save the Father; neither doth any know the Father, save the Son, and he to whomsoever the Son willeth to reveal him.

28Come unto me, all ye that labor and are heavy laden, and I will give you rest.

29Take my yoke upon you, and learn of me; for I am meek and lowly in heart: and ye shall find rest unto your souls.

30For my yoke is easy, and my burden is light.

VIE1925Vietnamese Bible 1925 (Protestant)Traduzione comparativa

1Vả, Đức Chúa Jêsus đã dạy các điều đó cho mười hai môn đồ rồi, bèn lìa khỏi chỗ nầy đặng đi giảng dạy trong các thành xứ đó.

2Khi Giăng ở trong ngục nghe nói về các công việc của Đấng Christ, thì sai môn đồ mình đến thưa cùng Ngài rằng:

3Thầy có phải là Đấng phải đến, hay là chúng tôi còn phải đợi Đấng khác chăng?

4Đức Chúa Jêsus đáp rằng: hãy về thuật lại cùng Giăng những điều các ngươi nghe và thấy:

5kẻ mù được thấy, kẻ què được đi, kẻ phung được sạch, kẻ điếc được nghe, kẻ chết được sống lại, kẻ khó khăn được nghe giảng tin lành.

6Phước cho ai chẳng vấp phạm vì cớ ta!

7Khi họ ra về, Đức Chúa Jêsus mới phán về việc Giăng cho đoàn dân nghe, rằng: Các ngươi đã đi xem chi trong đồng vắng? Có phải xem cây sậy bị gió rung chăng?

8Các ngươi đi xem cái chi nữa? Có phải xem người mặc áo tốt đẹp chăng? Kìa, những người mặc áo tốt đẹp thì ở trong đền vua.

9Nhưng các ngươi lại đi xem cái chi nữa? Có phải là xem đấng tiên tri chăng? Phải, ta nói cùng các ngươi, cũng hơn đấng tiên tri nữa.

10Aáy vì người đó mà có chép rằng: Nầy, ta sai sứ ta đến trước mặt con, Đặng dọn đường sẵn cho con đi.

11Quả thật, ta nói cùng các ngươi, trong những người bởi đàn bà sanh ra, không có ai được tôn trọng hơn Giăng Báp-tít, nhưng mà kẻ rất nhỏ hèn trong nước thiên đàng còn được tôn trọng hơn người.

12Song, từ ngày Giăng Báp-tít đến nay, nước thiên đàng bị hãm ép, và là kẻ hãm ép đó choán lấy.

13Vì hết thảy các đấng tiên tri và sách luật đã nói trước cho đến đời Giăng.

14Nếu các ngươi muốn hiểu biết, thì ấy là Ê-li, là đấng phải đến.

15Ai có tai mà nghe, hãy nghe.

16Ta sẽ sánh dòng dõi nầy với ai? Dòng dõi nầy giống như con trẻ ngồi giữa chợ, kêu la cùng bạn mình,

17mà rằng: Ta đã thổi sáo, mà bay không nhảy múa; ta đã than vãn, mà bay không khóc.

18Vì Giăng đã đến, không ăn, không uống, người ta nói rằng: Giăng bị quỉ ám.

19Con người đến, hay ăn hay uống, thì họ nói rằng: Kìa, là người ham ăn mê uống, bạn bè với người thâu thuế cùng kẻ xấu nết. Song le, sự khôn ngoan được xưng là phải, bởi những việc làm của sự ấy.

20Vì dân các thành mà Đức Chúa Jêsus đã làm rất nhiều phép lạ rồi, không ăn năn, nên Ngài quở trách rằng:

21Khốn nạn cho mầy, thành Cô-ra-xin! Khốn nạn cho mầy thành Bết-sai-đa! Vì nếu các phép lạ đã làm giữa bay, đem làm trong thành Ty-rơ và Si-đôn, thì hai thành đó thật đã mặc áo gai, đội tro, ăn năn từ lâu rồi.

22Vậy nên ta bảo bay, đến ngày phán xét, thành Ty-rơ và thành Si-đôn sẽ chịu đoán phạt nhẹ hơn bay.

23Còn mầy, Ca-bê-na-um là thành đã được cao tới trời, sẽ hạ xuống tới âm phủ! Vì nếu các phép lạ đã làm giữa mầy, đem làm trong thành Sô-đôm, thì thành ấy còn lại đến ngày nay.

24Vậy nên ta rao bảo rằng, đến ngày phán xét, xứ Sô-đôm sẽ chịu đoán phạt nhẹ hơn mầy.

25Lúc đó, Đức Chúa Jêsus nói rằng: Hỡi Cha! là Chúa của trời đất, tôi khen ngợi Cha, vì Cha đã giấu những điều này với kẻ khôn ngoan, người sáng dạ, mà tỏ ra cho những con trẻ hay.

26Thưa Cha, phải, thật như vậy, vì Cha đã thấy điều đó là tốt lành.

27Mọi việc Cha ta đã giao cho ta; ngoài Cha không có ai biết Con; ngoài Con và người nào mà Con muốn tỏ ra cùng, thì cũng không ai biết Cha.

28Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ.

29Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; nên hãy gánh lấy ách của ta, và học theo ta; thì linh hồn các ngươi sẽ được yên nghỉ.

30Vì ách ta dễ chịu và gánh ta nhẹ nhàng.

Versetto copiato negli appunti