Job
Capitolo 3
Confronta traduzioni
1After this opened Job his mouth, and cursed his day.
2And Job answered and said:
3Let the day perish wherein I was born, And the night which said, There is a man-child conceived.
4Let that day be darkness; Let not God from above seek for it, Neither let the light shine upon it.
5Let darkness and the shadow of death claim it for their own; Let a cloud dwell upon it; Let all that maketh black the day terrify it.
6As for that night, let thick darkness seize upon it: Let it not rejoice among the days of the year; Let it not come into the number of the months.
7Lo, let that night be barren; Let no joyful voice come therein.
8Let them curse it that curse the day, Who are ready to rouse up leviathan.
9Let the stars of the twilight thereof be dark: Let it look for light, but have none; Neither let it behold the eyelids of the morning:
10Because it shut not up the doors of my mother’s womb, Nor hid trouble from mine eyes.
11Why died I not from the womb? Why did I not give up the ghost when my mother bare me?
12Why did the knees receive me? Or why the breasts, that I should suck?
13For now should I have lain down and been quiet; I should have slept; then had I been at rest,
14With kings and counsellors of the earth, Who built up waste places for themselves;
15Or with princes that had gold, Who filled their houses with silver:
16Or as a hidden untimely birth I had not been, As infants that never saw light.
17There the wicked cease from troubling; And there the weary are at rest.
18There the prisoners are at ease together; They hear not the voice of the taskmaster.
19The small and the great are there: And the servant is free from his master.
20Wherefore is light given to him that is in misery, And life unto the bitter in soul;
21Who long for death, but it cometh not, And dig for it more than for hid treasures;
22Who rejoice exceedingly, And are glad, when they can find the grave?
23Why is light given to a man whose way is hid, And whom God hath hedged in?
24For my sighing cometh before I eat, And my groanings are poured out like water.
25For the thing which I fear cometh upon me, And that which I am afraid of cometh unto me.
26I am not at ease, neither am I quiet, neither have I rest; But trouble cometh.
1Sau việc ấy, Gióp mở miệng rủa ngày sanh mình.
2Gióp bèn cất tiếng nói rằng:
3Ngày ta đã sanh ra, khá hư mất đi; Còn đêm đã nói rằng: Có được thai dựng một con trai, hãy tiêu diệt đi!
4Nguyện ngày ấy bị ra tăm tối! Nguyện Đức Chúa Trời từ trên cao chớ thèm kể đến, Và ánh sáng đừng chiếu trên nó!
5Chớ gì tối tăm và bóng sự chết nhìn nhận nó, Aùng mây kéo phủ trên nó, Và nhựt thực làm cho nó kinh khiếp.
6Nguyện sự tối tăm mịt mịt hãm lấy đêm ấy; Chớ cho nó đồng lạc với các ngày của năm; Đừng kể nó vào số của các tháng!
7Phải, nguyện cho đêm ấy bị son sẻ; Tiếng vui cười chớ vang ra trong khoảng nó!
8Ai hay rủa sả ngày, và có tài chọc Lê-vi-a-than dậy, Hãy rủa sả nó!
9Nguyện sao chạng vạng đêm ấy phải tối tăm; Nó mong ánh sáng, mà ánh sáng lại chẳng có, Chớ cho nó thấy rạng đông mở ra!
10Bởi vì đêm ấy không bế cửa lòng hoài thai ta, Chẳng có giấu sự đau đớn khỏi mắt ta.
11Nhân sao tôi chẳng chết từ trong tử cung? Nhân sao không tắt hơi khi lọt lòng mẹ.?
12Cớ sao hai đầu gối đỡ lấy tôi, Và vú để cho tôi bú?
13Bằng chẳng vậy, bây giờ ắt tôi đã nằm an tịnh, Được ngủ và nghỉ ngơi
14Cùng các vua và mưu sĩ của thế gian, Đã cất mình những lăng tẩm;
15Hoặc với các quan trưởng có vàng, Và chất bạc đầy cung điện mình.
16Hoặc tôi chẳng hề có, như một thai sảo biệt tăm, Giống các con trẻ không thấy ánh sáng.
17ỳ đó kẻ hung ác thôi rày rạc, Và các người mỏn sức được an nghỉ;
18ỳ đó những kẻ bị tù đồng nhau được bình tịnh, Không còn nghe tiếng của kẻ hà hiếp nữa.
19Tại nơi ấy nhỏ và lớn đều ở cùng nhau, Và kẻ tôi mọi được phóng khỏi ách chủ mình.
20Cớ sao ban ánh sáng cho kẻ hoạn nạn, Và sanh mạng cho kẻ có lòng đầy đắng cay?
21Người như thế mong chết, mà lại không được chết; Cầu thác hơn là tìm kiếm bửu vật giấu kín;
22Khi người ấy tìm được mồ mả, Thì vui vẻ và nức lòng mừng rỡ thay,
23Người nào không biết đường mình phải theo, Và bị Đức Chúa Trời vây bọc bốn bên, sao lại được sự sống?
24Vì trước khi ăn, tôi đã than siếc, Tiếng kêu vang tôi tuôn tôi như nước.
25Vì việc tôi sợ hãi đã thấu đến tôi; Điều tôi kinh khủng lại xảy ra cho tôi.
26Tôi chẳng được an lạc, chẳng được bình tịnh, chẳng được an nghỉ; Song nỗi rối loạn đã áp đến!
