Tableau de données d'articles

Job

Chapitre 6

Protestant · YLT

Comparer les traductions

Les deux colonnes suivent le même livre, chapitre et verset.

YLTYoung's Literal TranslationTraduction principale

1And Job answereth and saith: —

2O that my provocation were thoroughly weighed, And my calamity in balances They would lift up together!

3For now, than the sands of the sea it is heavier, Therefore my words have been rash.

4For arrows of the Mighty [are] with me, Whose poison is drinking up my spirit. Terrors of God array themselves [for] me!

5Brayeth a wild ass over tender grass? Loweth an ox over his provender?

6Eaten is an insipid thing without salt? Is there sense in the drivel of dreams?

7My soul is refusing to touch! They [are] as my sickening food.

8O that my request may come, That God may grant my hope!

9That God would please — and bruise me, Loose His hand and cut me off!

10And yet it is my comfort, (And I exult in pain — He doth not spare,) That I have not hidden The sayings of the Holy One.

11What [is] my power that I should hope? And what mine end That I should prolong my life?

12Is my strength the strength of stones? Is my flesh brazen?

13Is not my help with me, And substance driven from me?

14To a despiser of his friends [is] shame, And the fear of the Mighty he forsaketh.

15My brethren have deceived as a brook, As a stream of brooks they pass away.

16That are black because of ice, By them doth snow hide itself.

17By the time they are warm they have been cut off, By its being hot they have been Extinguished from their place.

18Turn aside do the paths of their way, They ascend into emptiness, and are lost.

19Passengers of Tema looked expectingly, Travellers of Sheba hoped for them.

20They were ashamed that one hath trusted, They have come unto it and are confounded.

21Surely now ye have become the same! Ye see a downfall, and are afraid.

22Is it because I said, Give to me? And, By your power bribe for me?

23And, Deliver me from the hand of an adversary? And, From the hand of terrible ones ransom me?

24Shew me, and I — I keep silent, And what I have erred, let me understand.

25How powerful have been upright sayings, And what doth reproof from you reprove?

26For reproof — do you reckon words? And for wind — sayings of the desperate.

27Anger on the fatherless ye cause to fall, And are strange to your friend.

28And, now, please, look upon me, Even to your face do I lie?

29Turn back, I pray you, let it not be perverseness, Yea, turn back again — my righteousness [is] in it.

30Is there in my tongue perverseness? Discerneth not my palate desirable things?

VIE1925Vietnamese Bible 1925 (Protestant)Traduction de comparaison

1Gióp đáp lại rằng:

2Oâi! Chớ gì nỗi buồn tôi nhắc cân cho đúng, Và các tai nạn tôi để lên cân thăng bằng!

3Vì hiện giờ nó nặng hơn cát biển; Nên tại cớ ấy các lời tôi nói đại ra.

4Bởi vì các tên của Đấng Toàn năng trúng nhằm tôi; Tâm hồn tôi uống nọc độc của tên ấy; Sự kinh khiếp của Đức Chúa Trời dàn trận nghịch cùng tôi.

5Chớ thì con lừa rừng nào kêu la khi có cỏ? Con bò nào rống khi có lương thảo?

6Vật chi lạt lẽo, người ta nào ăn chẳng bỏ muối? Còn trong tròng trắng trứng gà, đâu có mùi lai gì?

7Vật gì linh hồn tôi từ chối đá đến, Lại trở nên vật thực gớm ghê của tôi.

8Oâi! Chớ gì lời sở cầu tôi được thành, Và Đức Chúa Trời ban cho tôi điều tôi ao ước!

9Chớ chi Đức Chúa Trời đẹp lòng cà tán tôi, Buông tay Ngài ra trừ diệt tôi!

10Vậy, tôi sẽ còn được an ủi, Và trong cơn đau đớn chẳng giản, Tôi sẽ vui mừng, bởi vì không có từ chối lời phán của Đấng Thánh.

11Sức lực tôi nào đủ đợi cho nỗi, Cuối cùng tôi sẽ ra sao, mà tôi lại nhẫn nhịn được?

12Sức tôi há là sức đá sao? Thịt tôi há dễ là đồng?

13Trong mình tôi chẳng có sự tiếp cứu, sự khôn ngoan bị cất khỏi tôi, Aáy há chẳng phải như vậy sao?

14Kẻ gần xui té, đáng được bạn bầu thương xót đến, E kẻo người bỏ sự kính sợ Đấng Toàn năng.

15Anh em tôi dối gạt tôi như dòng khe cạn nước, Như lòng khe chảy khô.

16Nó bị đục vì cớ nước đá, Có giá tuyết ẩn ở trong.

17Nhưng trong khi giựt xuống, khe bèn khô cạn, Lúc nắng giọi, nó lại biến khỏi chỗ nó.

18Đoàn khách đi ngang qua nó bèn tẻ tách đường, Đi vào trong Sa mạc, rồi chết mất.

19Đoàn khách ở Thê-ma tìm kiếm nước nó, Các kẻ bộ hành Sê-ba nhờ cậy nó;

20Nhưng chúng bị mắc cỡ vì nhờ cậy nơi nó; Khi đến tại khe, bèn phải hổ thẹn.

21Hiện nay các bạn cũng không ra gì hết; Các bạn thấy sự đáng kinh khiếp, bèn run sợ.

22Tôi há có nói rằng: Xin cung cấp cho tôi, Trong tài sản của các bạn, xin hãy lấy lễ vật dâng cho tôi, sao?

23Hoặc cầu rằng: Xin hãy giải cứu tôi khỏi tay kẻ cừu địch, Và chuộc tôi khỏi tay kẻ hà hiếp ư?

24Hãy dạy dỗ tôi, tôi sẽ nín lặng; Xin chỉ cho tôi hiểu tôi đã lầm lỗi nơi nào.

25Lời chánh trực có sức lực dường bao! Còn lời trách móc của các bạn nào có trách được gì?

26Các bạn muốn trách móc tiếng nói sao? Song lời nói của một người ngã lòng chỉ như luồng gió.

27Quả thật, các bạn xông hãm kẻ mồ côi, Và đào hầm gài bạn hữu mình.

28Vậy bây giờ, nếu các bạn muốn, hãy ngó tôi, Tôi nào dám nói dối trước mặt các bạn đâu.

29Xin khá xét lại; chớ có sự bất công; Phải, hãy xét lại, vì duyên cớ tôi là công bình.

30Có điều bất công nơi lưỡi tôi chăng? ổ gà tôi há chẳng phân biệt điều ác sao?

Verset copié dans le presse-papiers