John
Chapitre 21
Comparer les traductions
1After these things, Jesus revealed himself again to the disciples at the sea of Tiberias. He revealed himself this way.
2Simon Peter, Thomas called Didymus,Nathanael of Cana in Galilee, and the sons of Zebedee, and two others of his disciples were together.
3Simon Peter said to them, “I’m going fishing.” They told him, “We are also coming with you.” They immediately went out and entered into the boat. That night, they caught nothing.
4But when day had already come, Jesus stood on the beach; yet the disciples didn’t know that it was Jesus.
5Jesus therefore said to them,“Children, have you anything to eat?”They answered him, “No.”
6He said to them,“Cast the net on the right side of the boat, and you will find some.”They cast it therefore, and now they weren’t able to draw it in for the multitude of fish.
7That disciple therefore whom Jesus loved said to Peter, “It’s the Lord!” So when Simon Peter heard that it was the Lord, he wrapped his coat around himself (for he was naked), and threw himself into the sea.
8But the other disciples came in the little boat (for they were not far from the land, but about two hundred cubitsaway), dragging the net full of fish.
9So when they got out on the land, they saw a fire of coals there, with fish and bread laid on it.
10Jesus said to them,“Bring some of the fish which you have just caught.”
11Simon Peter went up, and drew the net to land, full of one hundred and fifty-three great fish. Even though there were so many, the net wasn’t torn.
12Jesus said to them,“Come and eat breakfast!”None of the disciples dared enquire of him, “Who are you?” knowing that it was the Lord.
13Then Jesus came and took the bread, gave it to them, and the fish likewise.
14This is now the third time that Jesus was revealed to his disciples after he had risen from the dead.
15So when they had eaten their breakfast, Jesus said to Simon Peter,“Simon, son of Jonah, do you love me more than these?”He said to him, “Yes, Lord; you know that I have affection for you.” He said to him,“Feed my lambs.”
16He said to him again a second time,“Simon, son of Jonah, do you love me?”He said to him, “Yes, Lord; you know that I have affection for you.” He said to him,“Tend my sheep.”
17He said to him the third time,“Simon, son of Jonah, do you have affection for me?”Peter was grieved because he asked him the third time,“Do you have affection for me?”He said to him, “Lord, you know everything. You know that I have affection for you.” Jesus said to him,“Feed my sheep.
18Most certainly I tell you, when you were young, you dressed yourself and walked where you wanted to. But when you are old, you will stretch out your hands, and another will dress you and carry you where you don’t want to go.”
19Now he said this, signifying by what kind of death he would glorify God. When he had said this, he said to him,“Follow me.”
20Then Peter, turning around, saw a disciple following. This was the disciple whom Jesus loved, the one who had also leaned on Jesus’ chest at the supper and asked, “Lord, who is going to betray you?”
21Peter, seeing him, said to Jesus, “Lord, what about this man?”
22Jesus said to him,“If I desire that he stay until I come, what is that to you? You follow me.”
23This saying therefore went out amongst the brothersthat this disciple wouldn’t die. Yet Jesus didn’t say to him that he wouldn’t die, but,“If I desire that he stay until I come, what is that to you?”
24This is the disciple who testifies about these things, and wrote these things. We know that his witness is true.
25There are also many other things which Jesus did, which if they would all be written, I suppose that even the world itself wouldn’t have room for the books that would be written.
1Sau đó, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở biển hồ Ti-bê-ri-a. Người tỏ mình ra như thế này.
2Ông Si-môn Phê-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau.
3Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông : “Tôi đi đánh cá đây.” Các ông đáp : “Chúng tôi cùng đi với anh.” Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.
4Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su.
5Người nói với các ông : “Này các chú, không có gì ăn ư ?” Các ông trả lời : “Thưa không.”
6Người bảo các ông : “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá.” Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá.
7Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô : “Chúa đó !” Vừa nghe nói “Chúa đó !”, ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển.
8Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.
9Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa.
10Đức Giê-su bảo các ông : “Đem ít cá mới bắt được tới đây !”
11Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách.
12Đức Giê-su nói : “Anh em đến mà ăn !” Không ai trong các môn đệ dám hỏi “Ông là ai ?”, vì các ông biết rằng đó là Chúa.
13Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông ; rồi cá, Người cũng làm như vậy.
14Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.
15Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô : “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không ?” Ông đáp : “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.” Đức Giê-su nói với ông : “Hãy chăm sóc chiên con của Thầy.”
16Người lại hỏi : “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy không ?” Ông đáp : “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.” Người nói : “Hãy chăn dắt chiên của Thầy.”
17Người hỏi lần thứ ba : “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không ?” Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới ba lần : “Anh có yêu mến Thầy không ?” Ông đáp : “Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự ; Thầy biết con yêu mến Thầy.” Đức Giê-su bảo : “Hãy chăm sóc chiên của Thầy.
18Thật, Thầy bảo thật cho anh biết : lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn.”
19Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông : “Hãy theo Thầy.”
20Ông Phê-rô quay lại, thì thấy người môn đệ Đức Giê-su thương mến đi theo sau ; ông này là người đã nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su trong bữa ăn tối và hỏi : “Thưa Thầy, ai là kẻ nộp Thầy ?”
21Vậy khi thấy người đó, ông Phê-rô nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, còn anh này thì sao ?”
22Đức Giê-su đáp : “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh ? Phần anh, hãy theo Thầy.”
23Do đó, mới có tiếng đồn giữa anh em là môn đệ ấy sẽ không chết. Nhưng Đức Giê-su đã không nói với ông Phê-rô là : “Anh ấy sẽ không chết”, mà chỉ nói : “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh ?”
24Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực.
25Còn có nhiều điều khác Đức Giê-su đã làm. Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ : cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.
