Lamentations
Chapitre 2
Comparer les traductions
1How has the Lord covered the daughter of Zion with a cloud in his anger!He has cast the beauty of Israel down from heaven to the earth, and hasn’t remembered his footstool in the day of his anger.
2The Lord has swallowed up all the dwellings of Jacobwithout pity.He has thrown down in his wrath the strongholds of the daughter of Judah.He has brought them down to the ground. He has profaned the kingdom and its princes.
3He has cut off all the horn of Israel in fierce anger.He has drawn back his right hand from before the enemy.He has burned up Jacob like a flaming fire,which devours all around.
4He has bent his bow like an enemy.He has stood with his right hand as an adversary.He has killed all that were pleasant to the eye.In the tent of the daughter of Zion, he has poured out his wrath like fire.
5The Lord has become as an enemy.He has swallowed up Israel.He has swallowed up all her palaces.He has destroyed his strongholds. He has multiplied mourning and lamentation in the daughter of Judah.
6He has violently taken away his tabernacle,as if it were a garden.He has destroyed his place of assembly.The LORD has caused solemn assembly and Sabbath to be forgotten in Zion. In the indignation of his anger, he has despised the king and the priest.
7The Lord has cast off his altar.He has abhorred his sanctuary.He has given the walls of her palaces into the hand of the enemy.They have made a noise in the LORD’s house, as in the day of a solemn assembly.
8The LORD has purposed to destroy the wall of the daughter of Zion.He has stretched out the line. He has not withdrawn his hand from destroying;He has made the rampart and wall lament.They languish together.
9Her gates have sunk into the ground.He has destroyed and broken her bars.Her king and her princes are among the nations where the law is not.Yes, her prophets find no vision from the LORD.
10The elders of the daughter of Zion sit on the ground.They keep silence.They have cast up dust on their heads.They have clothed themselves with sackcloth. The virgins of Jerusalem hang down their heads to the ground.
11My eyes fail with tears.My heart is troubled.My bile is poured on the earth,because of the destruction of the daughter of my people, because the young children and the infants swoon in the streets of the city.
12They ask their mothers,“Where is grain and wine?” when they swoon as the wounded in the streets of the city, when their soul is poured out into their mothers’ bosom.
13What shall I testify to you?What shall I liken to you, daughter of Jerusalem?What shall I compare to you,that I may comfort you, virgin daughter of Zion?For your breach is as big as the sea.Who can heal you?
14Your prophets have seen false and foolish visions for you.They have not uncovered your iniquity, to reverse your captivity, but have seen for you false revelations and causes of banishment.
15All that pass by clap their hands at you.They hiss and wag their head at the daughter of Jerusalem, saying,“Is this the city that men called ‘The perfection of beauty,the joy of the whole earth’?”
16All your enemies have opened their mouth wide against you.They hiss and gnash their teeth. They say, “We have swallowed her up.Certainly this is the day that we looked for.We have found it. We have seen it.”
17The LORD has done that which he planned.He has fulfilled his word that he commanded in the days of old.He has thrown down,and has not pitied.He has caused the enemy to rejoice over you.He has exalted the horn of your adversaries.
18Their heart cried to the Lord.O wall of the daughter of Zion, let tears run down like a river day and night.Give yourself no relief.Don’t let your eyes rest.
19Arise, cry out in the night,at the beginning of the watches!Pour out your heart like water before the face of the Lord.Lift up your hands toward him for the life of your young children, who faint for hunger at the head of every street.
20“Look, LORD, and see to whom you have done thus!Should the women eat their offspring, the children that they held and bounced on their knees? Should the priest and the prophet be killed in the sanctuary of the Lord?
21“The youth and the old man lie on the ground in the streets.My virgins and my young men have fallen by the sword.You have killed them in the day of your anger.You have slaughtered, and not pitied.
22“You have called, as in the day of a solemn assembly, my terrors on every side.There was no one that escaped or remained in the day of the LORD’s anger. My enemy has consumed those whom I have cared for and brought up.
1Sao Chúa đã nổi giận, vầy mây che khuất con gái Si-ôn? Ngài đã ném sự đẹp đẽ Y-sơ-ra-ên từ trên trời xuống đất. Trong ngày thạnh nộ, Ngài chẳng nhớ đến bệ chân mình.
2Chúa đã nuốt đi, chẳng thương xót, hết thảy chỗ ở của Gia-cốp. Ngài nhân giận đã đổ đồn lũy con gái Giu-đa; Ngài đã xô cho đổ xuống đất, làm nhục nước và quan trưởng trong nước.
3Trong cơn nóng giận, Ngài chặt hết sừng của Y-sơ-ra-ên. Ngài đã rút tay hữu lại từ trước mặt kẻ nghịch thù. Ngài đã đốt cháy Gia-cốp như lửa hừng thiêu nuốt cả tư bề.
4Ngài giương cung ra như kẻ thù; giơ tay hữu lên, đứng như kẻ nghịch. Ngài đã giết hết, những kẻ làm vui mắt. Trong trại con gái Si-ôn, Ngài đã đổ giận ra như lửa.
5Chúa đã trở nên như kẻ nghịch đã nuốt Y-sơ-ra-ên; Nuốt cả cung đền, phá tan đồn lũy; Làm cho con gái Giu-đa thêm tang chế thảm thương.
6Ngài đã cất nhà tạm mình đi cách mạnh bạo như thuộc về vườn; lại đã hủy nơi hội họp Ngài. Tại Si-ôn, Đức Giê-hô-va đã khiến ngày hội trọng thể cùng Sa-bát bị quên đi; Trong cơn nóng giận, Ngài khinh dể vua và thầy tế lễ.
7Đức Giê-hô-va đã bỏ bàn thờ, lại gớm nơi thánh; Ngài đã phó thành quách cung điện Si-ôn vào trong tay quân nghịch. Chúng nó làm om sòm trong nhà Đức Giê-hô-va như trong ngày hội trọng thể.
8Đức Giê-hô-va đã định phá hủy tường thành của con gái Si-ôn; Ngài đã giăng dây mực, chẳng ngừng tay về sự phá diệt; Ngài làm cho lũy và tường thảm sầu hao mòn cùng nhau.
9Các cửa nó sụp trong đất; Ngài đã phá và bẻ các then chốt. Vua và quan trưởng nó ở giữa các nước là nơi chẳng có pháp luật! Chính mình các tiên tri chẳng tìm được từ Đức Giê-hô-va sự hiện thấy chi.
10Các kẻ già cả gái Si-ôn nín lặng ngồi dưới đất; Đầu đổ tro bụi, mình mặc bao gai. Các gái đồng trinh Giê-ru-sa-lem gục đầu đến đất.
11Mắt ta hao mòn vì chảy nước mắt, lòng ta bối rối; Gan ta đổ trên đất, vì sự hủy diệt con gái dân ta. Vì con trẻ và các con đang bú, ngất đi nơi các đường phố trong thành.
12Chúng nó nói cùng mẹ mình rằng: tìm thóc và rượu ở đâu? Khi ngất đi như kẻ bị thương, nơi các đường phố trong thành; Và khi chúng nó tắt hơi trên lòng mẹ mình.
13Ta làm chứng gì cho ngươi? Hỡi gái Giê-ru-sa-lem, ta kể thí dụ chi? Ta lấy gì sánh cùng ngươi đặng yên ủi ngươi, hỡi con gái đồng trinh Si-ôn? Sự phá hại ngươi to như biển: ai sửa sang lại được?
14Các tiên tri ngươi xem cho ngươi những sự hiện thấy giả dối và ngu dại. Chẳng tỏ ra tội lỗi ngươi, đặng đem phu tù ngươi trở về. Chỉ thấy cho ngươi những lời tiên tri dối và sự làm cớ cho ngươi bị đuổi.
15Những người qua đường thấy ngươi thì vỗ tay; Xỉ báng lắc đầu vì thấy gái Giê-ru-sa-lem, Nói rằng: Có phải nầy là thành mà người ta gọi là sự đẹp đẽ trọn vẹn, sự vui mừng của cả đất chăng?
16Mọi kẻ thù nghịch ngươi hả miệng rộng nghịch cùng ngươi, Xỉ báng, nghiến răng, rằng: Chúng ta đã nuốt nó! Nầy chắc là ngày chúng ta trông đợi, chúng ta đã tìm được, đã thấy rồi!
17Đức Giê-hô-va đã làm sự mình định; đã làm trọn lời mà xưa kia mình đã truyền; Ngài đã lật đổ chẳng thương xót, Đã làm cho kẻ thù ngươi vui vì cớ ngươi, khiến sừng kẻ địch ngươi cất lên.
18Lòng dân ngươi kêu van đến Chúa. Hỡi tường thành con gái Si-ôn, hãy cho nước mắt ngươi ngày đêm chảy như sông! Đừng cho nghỉ ngơi; con ngươi mắt ngươi chẳng thôi.
19Hãy chổi dậy kêu van lúc ban đêm, vừa đầu các phiên canh; Đổ lòng ra như nước ở trước mặt Chúa. Hãy giơ tay hướng về Chúa vì sự sống con nhỏ ngươi, chúng nó ngất đi vì đói nơi góc phố.
20Hỡi Đức Giê-hô-va, xin đoái xem! Ngài đã hề đãi ai như thế? Đàn bà há ăn trái ruột mình, tức con cái ẵm trong tay ư? Thầy tế lễ cùng tiên tri, há nên giết trong nơi thánh Chúa ư?
21Những người trẻ và già nằm sải trên đất trong đường phố. Những gái trẻ và trai trẻ ta đều ngã dưới mũi gươm. Ngài giết đi nơi ngày thạnh nộ, tru diệt chẳng xót thương.
22Ngài đã nhóm như ngày hội trọng thể những sự kinh hãi của tôi mọi bề. Nơi ngày thạnh nộ của Đức Giê-hô-va, chẳng ai thoát khỏi và sót lại. Những kẻ tôi đã bồng ẵm và thấy lớn lên, hết thảy đã bị quân nghịch hủy hại.
