Psalms
Chapitre 105
Comparer les traductions
Ơn Chúa Đối Với Ít-ra-ên
1Hãy cảm tạ Chúa Hằng Hữu và công bố sự vĩ đại Ngài.Hãy cho cả thế giới biết việc Ngài làm.
2Hát khen Chúa; phải, hãy hát ngợi tôn Ngài.Đồn ra các kỳ công vĩ đại của Chúa.
3Hãy tự hào trong Danh Thánh Chúa;người thờ phượng Chúa Hằng Hữu hãy hân hoan.
4Hãy tìm kiếm Chúa Hằng Hữu và sức mạnh Ngài;hãy tiếp tục tìm kiếm Ngài mãi mãi.
5Hãy ghi nhớ công việc Ngài thực hiện,những phép lạ, những phán quyết Ngài ban
6cho dòng dõi Áp-ra-ham, đầy tớ Chúa,con cháu Gia-cốp, người Ngài đã chọn.
7Ngài là Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời chúng con.Vị Chánh Án tối cao của địa cầu.
8Chúa ghi nhớ giao ước Ngài mãi mãi—không quên các mệnh lệnh Ngài truyền.
9Là giao ước Chúa lập với Áp-ra-hamvà lời Ngài thề hứa với Y-sác.
10Rồi Chúa xác nhận với Gia-cốp như một sắc lệnh,và cho người Ít-ra-ên một giao ước đời đời:
11“Ta sẽ ban đất Ca-na-an cho conlàm cơ nghiệp vĩnh viễn.”
12Lúc ấy họ chỉ là một số ít người,những khách lạ tạm cư trong xứ Ca-na-an.
13Nước này, xứ khác, họ lang thang,quốc gia nọ, lãnh thổ kia, ở tạm bợ.
14Nhưng Chúa không cho ai áp bức họ.Vì họ, Chúa cảnh cáo các vua:
15“Người Ta xức dầu, không ai được xâm phạm,tiên tri Ta chọn, chẳng ai được chạm tay vào.”
16Chúa đem nạn đói đến xứ Ca-na-an,tiêu hủy hết các kho lương thực.
17Chúa sai một người đến Ai Cập làm tiên phong—là Giô-sép, người bị bán làm nô lệ.
18Họ tra chân ông vào cùmvà xích xiềng quanh cổ.
19Đến khi điều người tiên đoán xảy ra,lời Chúa Hằng Hữu chứng tỏ người ngay lành.
20Pha-ra-ôn sai thả Giô-sép ra khỏi ngục;người cai trị đất nước đã trả tự do cho ông.
21Giô-sép được giao trách nhiệm cai quản mọi việc trong triều vua;ông là người quản trị tài sản của vua.
22Ông có quyền chỉ dẫn các triều thần,và dạy những điều khôn ngoan cho bậc trưởng lão.
23Ít-ra-ên từng cư ngụ tại Ai Cập;Gia-cốp làm kiều dân tại đất Cham.
24Chúa Hằng Hữu cho người Ít-ra-ên sinh sôi nhiềucho đến khi họ mạnh hơn kẻ thù của họ.
25Chúa khiến người Ai Cập ghét người Ít-ra-ên,và âm mưu hãm hại các đầy tớ Ngài.
26Nhưng Chúa sai Môi-se, đầy tớ Ngài,và A-rôn, người được Ngài chọn.
27Họ làm các phép lạ giữa Ai Cập,và các việc diệu kỳ trên lãnh thổ Cham.
28Chúa Hằng Hữu bao trùm Ai Cập trong bóng tối,vì họ dám chống lệnh Chúa, không cho dân Ngài đi.
29Chúa biến nước thành máu,làm cho cá chết sạch.
30Ếch nhái sinh ra nhung nhúc,nhảy cả vào phòng ngủ của vua.
31Chúa Hằng Hữu phán, ruồi mòng tràn đến Ai Cập,muỗi vo ve khắp cả mọi miền.
32Thay vì mưa, Chúa cho mưa đá,trút ào ào, sấm chớp dậy vang,
33Làm vườn nho, cây vả đều ngã rạp,cây cối gãy đổ, nằm ngổn ngang.
34Theo lệnh Chúa, cào cào ào ạt đến—châu chấu bay đến nhiều vô vàn.
35Chúng cắn xả mọi cây xanh trong xứ,ngấu nghiến ăn, chẳng để lại chút gì.
36Rồi Chúa giết mọi con trưởng của nhà Ai Cập,là con sinh ra khi họ đầy sinh lực.
37Chúa Hằng Hữu đem dân Ngài khỏi Ai Cập, tay đầy bạc và vàng;không một ai trong các đại tộc Ít-ra-ên chùn bước.
38Ai Cập vui mừng khi họ rời đi,vì quá nhiều tai ương thống khổ.
39Chúa Hằng Hữu giăng mây che chở họvà ban đêm cho trụ lửa sáng soi.
40Khi họ cầu xin, Chúa cho chim cút đến,và ban ma-na từ trời cho họ no nê.
41Chúa mở đá cho nước tuôn trào,như dòng sông trong hoang mạc mênh mông.
42Lời hứa thánh Chúa luôn ghi nhớvới Áp-ra-ham, đầy tớ Ngài.
43Đưa dân Ngài vui mừng rời Ai Cập,tuyển dân Ngài ra đi với tiếng hát vui mừng.
44Chúa ban dân Ngài đất các nước làm sản nghiệp,họ được hưởng vụ mùa của các dân tộc trồng,
45Mọi việc xảy ra để họ vâng giữ giới răn Ngài,và tuân hành theo luật lệ Chúa ban. Ngợi tôn Chúa Hằng Hữu!
1Hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va, cầu khẩn danh của Ngài; Khá truyền ra giữa các dân những công việc Ngài!
2Hãy hát, hãy hát cho Ngài những bài ca! Khá nói về các việc lạ lùng của Ngài.
3Hãy khoe mình về danh thánh Ngài; Nguyện lòng kẻ nào tìm cầu Đức Giê-hô-va được khoái lạc!
4Hãy cầu Đức Giê-hô-va và quyền phép Ngài, Hãy tìm kiếm mặt Ngài luôn luôn.
5Hỡi dòng dõi Aùp-ra-ham, là kẻ tôi tớ Ngài, Hỡi con cháu Gia-cốp, là kẻ Ngài chọn,
6Hãy nhớ lại những việc lạ lùng Ngài đã làm, Các dấu k” và đoán ngữ mà miệng Ngài đã phán.
7Ngài là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời chúng tôi; Sự đoán xét Ngài ở khắp trái đất.
8Ngài nhớ đến sự giao ước Ngài luôn luôn, Hồi tưởng lời phán dặn Ngài cho đến ngàn đời,
9Tức là giao ước Ngài đã lập với Aùp-ra-ham, Đã thề cùng Y-sác,
10Định cho Gia-cốp làm luật lệ, Và lập cho Y-sơ-ra-ên làm giao ước đời đời,
11Mà rằng: Ta sẽ ban cho ngươi xứ Ca-na-an, Là phần sản nghiệp các ngươi;
12Lúc ấy họ chỉ là một số ít người, Không đông đảo và làm khách lạ trong xứ,
13Đi từ dân nầy đến dân kia, Từ nước nầy qua nước khác.
14Ngài không cho ai hà hiếp họ; Ngài trách các vua vì cớ họ,
15Mà rằng: Đừng đụng đến kẻ chịu xức dầu ta, Chớ làm hại các đấng tiên tri ta.
16Ngài khiến cơn đói kém giáng trong xứ, Và cất hết cả lương thực.
17Ngài sai một người đi trước Y-sơ-ra-ên, Là Giô-sép bị bán làm tôi mọi.
18Người ta cột chân người vào cùm, Làm cho người bị còng xiềng,
19Cho đến ngày điều người đã nói được ứng nghiệm: Lời của Đức Giê-hô-va rèn thử người.
20Vua sai tha Giô-sép; Đấng cai trị các dân giải-tha người.
21Vua lập người làm quản gia, Làm quan cai trị hết thảy tài sản mình,
22Đặng mặc ý người trói buộc quần thần, Và lấy sự khôn ngoan dạy dỗ các trưởng lão.
23Bấy giờ Y-sơ-ra-ên cũng vào Ê-díp-tô; Gia-cốp ngụ tại trong xứ Cham.
24Đức Giê-hô-va làm cho dân sự Ngài thêm nhiều, Khiến họ mạnh mẽ hơn kẻ hà hiếp họ.
25Đoạn Ngài đổi lòng người Ê-díp-tô đặng chúng nó ghét dân sự Ngài, Lập mưu hại các tôi tớ Ngài.
26Ngài sai Môi-se tôi tớ Ngài, Và A-rôn mà Ngài đã chọn.
27Trong xứ Cham, tại giữa Ê-díp-tô, Hai người làm các dấu k” và phép lạ của Ngài.
28Ngài giáng xuống sự tối tăm và làm ra mờ mịt; Còn họ không bội nghịch lời của Ngài.
29Ngài đổi nước chúng nó ra máu, Và giết chết cá của chúng nó.
30Đất chúng nó sanh ếch nhiều lúc nhúc, Cho đến trong phòng cung thất vua cũng có.
31Ngài phán, bèn có ruồi mòng bay đến, Và muỗi trong các bờ cõi chúng nó.
32Thay vì mưa, Ngài giáng mưa đá, Và lửa ngọn trong cả xứ.
33Ngài cũng hại vườn nho và cây vả, Bẻ gãy cây cối tại bờ cõi chúng nó.
34Ngài phán, bèn có châu chấu, Và cào cào bay đến vô số,
35Cắn-sả hết thảy cây cỏ trong xứ, Và phá hại bông trái của đất chúng nó.
36Ngài cũng đánh giết hết thảy con đầu lòng trong xứ, Tức là cả cường-tráng sanh đầu của chúng nó.
37Đoạn Ngài dẫn Y-sơ-ra-ên ra có cầm bạc và vàng; Chẳng một ai yếu mỏn trong các chi phái của Ngài.
38Ê-díp-tô vui vẻ khi dân Y-sơ-ra-ên đi ra; Vì cơn kinh khủng bởi Y-sơ-ra-ên đã giáng trên chúng nó.
39Ngài bủa mây ra để che chở, Và ban đêm có lửa soi sáng.
40Chúng nó cầu xin, Ngài bèn khiến những con cút đến, Và lấy bánh trời mà cho chúng nó ăn no nê.
41Ngài khai hòn đá, nước bèn phun ra, Chảy ngang qua nơi khô khác nào cái sông.
42Vì Ngài nhớ lại lời thánh Ngài, Và hồi tưởng Aùp-ra-ham, là kẻ tôi tớ Ngài.
43Ngài dẫn dân Ngài ra cách hớn hở, Dắt kẻ Ngài chọn ra với bài hát thắng trận.
44Ngài ban cho họ đất của nhiều nước, Họ nhận được công lao của các dân;
45Hầu cho họ gìn giữ các luật lệ Ngài, Và vâng theo những luật pháp Ngài. Ha-lê-lu-gia!
