Psalms
Chapitre 104
Comparer les traductions
Chúa Phù Hộ Tạo Vật của Ngài
1Hồn ta hỡi, hãy dâng tiếng ca ngợi Chúa Hằng Hữu. Lạy Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời con, Ngài thật vĩ đại vô cùng!Chúa mặc vinh quang và uy nghi.
2Ánh sáng bọc quanh Ngài như chiếc áo.Chúa giương các tầng trời như căng trại;
3đặt các xà ngang của lâu đài Ngài trên nước,dùng mây làm xa giá; và cỡi trên cánh gió.
4Ngài sai gió ra đi làm sứ giảdùng lửa hừng làm bầy tôi.
5Chúa đặt vững trụ nền trái đấtđể nó không bao giờ chuyển lay.
6Chúa phủ mặt đất bằng vực thẳm,nước dâng ngập các ngọn núi cao.
7Nghe Chúa quở nước liền chạy trốn;tiếng sấm Ngài làm nước cuốn xa.
8Nước phủ ngập trên núi cao, tràn vào thung lũng,đến đúng nơi Chúa đã ấn định.
9Chúa đặt ranh giới cho nước,để nó không còn bao phủ mặt đất.
10Chúa làm suối tuôn trào trong thung lũng,các dòng sông lượn khúc giữa rặng đồi.
11Suối, sông cung cấp nước ngọtcho thú đồng,bầy lừa rừng giải khát bên dòng sông.
12Chim chóc quần tụ quanh bờ suốivà ca hát líu lo giữa cành cây.
13Từ lầu cao, Chúa cho mưa khắp núi,đất thỏa mãn vì bông trái là thành quả của tay Chúa.
14Chúa khiến cỏ mọc lên nuôi gia súc,tạo nên các loại rau đậu cho loài người. Chúa bảo lòng đất sản sinh thực phẩm—
15ban rượu làm phấn chấn tâm hồn,dầu ô-liu làm mặt mày rạng rỡ và bánh làm cho con người mạnh mẽ.
16Cây cối của Chúa Hằng Hữu được dầm thấm nước—là bá hương Li-ban được Ngài trồng.
17Nơi có chim làm tổ,và loài cò làm nhà trên cây bách.
18Các ngọn núi cao dành cho dê rừngvà dốc núi cheo leo cho loài chuột đồng ẩn.
19Chúa dùng mặt trăng phân định bốn mùa,và mặt trời biết đúng giờ phải lặn.
20Tay Chúa kéo bức màn đêm xuống,các thú rừng từ nơi ẩn trú kéo ra.
21Sư tử tơ gầm thét đuổi theo mồi,xin Đức Chúa Trời ban cho thực phẩm.
22Bình minh chiếu rực, thú rừng lui,kéo nhau về nằm trong hang, động.
23Loài người đi ra đồng canh tác,cần cù lao động đến chiều hôm.
24Lạy Chúa Hằng Hữu, công việc Chúa vô biên, huyền diệu!Sự khôn ngoan Ngài thực hiện lắm kỳ công. Khắp đất đầy dẫy các tạo vật của Ngài.
25Lòng đại dương sâu rộng mênh mông,chứa vô số sinh vật, nhỏ lớn đủ loại.
26Tàu bè qua lại,loài Lê-vi-a-than mà Ngài tạo cũng thỏa thích nô đùa.
27Vạn vật sống đều do tay Chúa,Ngài cấp thực phẩm đúng nhu cầu.
28Chúa phân phối, chúng liền ăn uốngđến no nê thực phẩm Ngài ban.
29Chúa ngoảnh mặt, chúng đều sợ hãi.Chúa vừa rút hơi thở, chúng lăn ra chết, và trở về bụi đất là cội nguồn.
30Khi Chúa truyền sinh khí, sự sống được dựng nên,và Chúa đem tươi mới cho muôn loài trên đất.
31Vinh quang Chúa sáng rực đời đời!Nguyện Chúa Hằng Hữu hài lòng về công việc Ngài!
32Chúa nhìn địa cầu, đất liền rung chuyển;Ngài sờ núi, núi liền bốc khói.
33Con sẽ ca ngợi Chúa suốt đời con.Con sẽ chúc tụng Đức Chúa Trời con mãi mãi!
34Nguyện mọi suy nghĩ con vui lòng Chúa,hẳn con sẽ hân hoan trong Ngài.
35Ước gì bọn tội ác bị tiêu diệt khỏi đất;và bóng bọn gian tà biến mất mãi mãi. Hồn ta hỡi, hãy chúc tụng Chúa Hằng Hữu.Hãy hân hoan ngợi tôn Ngài.
1Hỡi linh hồn ta, khá ngợi khen Đức Giê-hô-va! Hỡi Giê-hô-va, Đức Chúa Trời tôi, Chúa thật lớn lạ k”. Mặc sự sang trọng và oai nghi!
2Chúa bao phủ mình bằng ánh sáng khác nào bằng cái áo, Giương các từng trời ra như cái trại.
3Ngài chấp các đòn tay của phòng cao Ngài trong các nước, Dùng mây làm xe Ngài, Và đi bước trên cánh gió.
4Ngài dùng gió làm sứ Ngài, Ngọn lửa làm tôi tớ Ngài.
5Ngài sáng lập đất trên các nền nó; Đất sẽ không bị rúng động đến đời đời.
6Chúa lấy vực sâu bao phủ đất như bằng cái áo, Nước thì cao hơn các núi.
7Chúa hăm dọa, nước bèn giựt lại; Nghe tiếng sấm Chúa, nước lật đật chạy trốn.
8Núi lố lên, trũng sụp sâu xuống chốn mà Chúa đã định cho nó.
9Chúa định chân cho nước để nước không hề qua khỏi, Không còn trở lại ngập đất nữa.
10Ngài khiến các suối phun ra trong trũng, Nó chảy giữa các núi.
11Nhờ các suối ấy hết thảy loài thú đồng được uống; Các lừa rừng giải khát tại đó.
12Chim trời đều ở bên các suối ấy, Trổi tiếng nó giữa nhánh cây.
13Từ phòng cao mình, Ngài tưới các núi; Đất được đầy dẫy bông trái về công việc Ngài.
14Ngài làm cho cỏ đâm lên cho súc vật, Cây cối để dùng cho loài người, Và khiến thực vật sanh ra từ nơi đất.
15Rượu nho, là vật khiến hứng chí loài người, Và dầu để dùng làm mặt mày sáng rỡ, Cùng bánh để thêm sức cho lòng loài người.
16Cây cối Đức Giê-hô-va được đầy mủ nhựa, Tức là cây hương nam tại Li-ban mà Ngài đã trồng,
17Là nơi loài chim đóng ổ nó; Còn con cò, nó dùng cây tùng làm chỗ ở của nó.
18Các núi cao là nơi ở của dê rừng; Hòn đá là chỗ ẩn núp của chuột đồng.
19Ngài đã làm nên mặt trăng để chỉ thì tiết; Mặt trời biết giờ lặn.
20Chúa làm sự tối tăm, và đêm bèn đến; Khi ấy các thú rừng đi ra;
21Những sư tử tơ gầm hét về miếng mồi, Và cầu xin Đức Chúa Trời đồ ăn chúng nó.
22Mặt trời mọc lên, chúng nó bèn rút về, Nằm trong hang chúng nó.
23Bấy giờ loài người đi ra, đến công việc mình, Và làm cho đến chiều tối.
24Hỡi Đức Giê-hô-va, công việc Ngài nhiều biết bao! Ngài đã làm hết thảy cách khôn ngoan; Trái đất đầy dẫy tài sản Ngài.
25Còn biển lớn và rộng mọi bề nầy! ỳ đó sanh động vô số loài vật nhỏ và lớn.
26Tại đó tàu thuyền đi qua lại, Cũng có lê-vi-a-than mà Chúa đã nắn nên đặng giỡn chơi nơi đó.
27Hết thảy loài vật nầy trông đợi Chúa, Hầu cho Chúa ban đồ ăn cho chúng nó theo giờ.
28Chúa ban cho chúng nó, chúng nó nhận lấy; Chúa sè tay ra, chúng nó được no nê vật tốt.
29Chúa giấu mặt, chúng nó bèn bối rối, Chúa lấy hơi thở chúng nó lại, chúng nó bèn tắt chết, và trở về bụi đất.
30Chúa sai Thần Chúa ra, chúng nó được dựng nên; Chúa làm cho mặt đất ra mới.
31Nguyện sự vinh hiển Đức Giê-hô-va còn đến mãi mãi; Nguyện Đức Giê-hô-va vui vẻ về công việc Ngài.
32Ngài nhìn đất, đất bèn rúng động; Ngài rờ đến núi, núi bèn lên khói.
33Hễ tôi sống bao lâu, tôi sẽ hát xướng cho Đức Giê-hô-va bấy lâu; Hễ tôi còn chừng nào, tôi sẽ hát ngợi khen Đức Chúa Trời tôi chừng nấy.
34Nguyện sự suy gẫm tôi đẹp lòng Ngài; Tôi sẽ vui vẻ nơi Đức Giê-hô-va.
35Nguyện tội nhân bị diệt mất khỏi đất, Và kẻ ác chẳng còn nữa. Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va! Ha-lê-lu-gia!
