Hebrews
Chapitre 1
Comparer les traductions
1Thuở xưa, nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các ngôn sứ ;
2nhưng vào thời sau hết này, Thiên Chúa đã phán dạy chúng ta qua Thánh Tử. Thiên Chúa đã nhờ Người mà dựng nên vũ trụ, đã đặt Người làm Đấng thừa hưởng muôn vật muôn loài.
3Người là phản ánh vẻ huy hoàng, là hình ảnh trung thực của bản thể Thiên Chúa. Người là Đấng dùng lời quyền năng của mình mà duy trì vạn vật. Sau khi đã tẩy trừ tội lỗi, Người lên ngự bên hữu Đấng Cao Cả trên trời.
4Danh hiệu Người được thừa hưởng, cao cả hơn danh hiệu các thiên thần bao nhiêu, thì Người lại trổi hơn họ bấy nhiêu.
5Thật vậy, có bao giờ Thiên Chúa đã phán cùng vị thiên thần nào : *Con là Con của Cha, ngày hôm nay Cha đã sinh ra Con* hoặc là : *Ta sẽ là Cha Người, và chính Người sẽ là Con Ta.*
6Còn khi đưa Trưởng Tử vào thế giới loài người, Thiên Chúa lại nói : *Mọi thiên thần của Thiên Chúa, phải thờ lạy Người*.
7Về các thiên thần, thì có lời chép : *Người làm cho thiên thần của Người nên những luồng gió, và thuộc hạ của Người thành những ngọn lửa.*
8Nhưng về Người Con, thì Kinh Thánh lại nói : *Lạy Thiên Chúa, ngôi báu Ngài sẽ trường tồn vạn kỷ ! Vương trượng Ngài, vương trượng công minh.*
9*Ngài ưa điều chính trực, ghét điều gian ác. Chính vì vậy, Thiên Chúa là Thiên Chúa của Ngài đã tôn phong Ngài vượt trổi các đồng liêu, mà xức cho dầu thơm hoan lạc.*
10Và có lời khác : *Lạy Chúa, lúc khởi đầu, Chúa đã đặt nền trái đất, chính tay Ngài tạo tác vòm trời.*
11*Chúng tiêu tan, Chúa vẫn còn hoài ; chúng đều sẽ cũ đi như chiếc áo.*
12*Chúa sẽ cuốn chúng lại như cuốn áo choàng, chúng sẽ bị thay như người ta thay áo. Nhưng chính Chúa vẫn tiền hậu y nguyên, và năm tháng của Ngài sẽ không chấm dứt*.
13Và có bao giờ Thiên Chúa đã phán với một thiên thần nào rằng : *Bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị, để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt làm bệ dưới chân Con* ?
14Nào tất cả các vị đó không phải là những bậc thiêng liêng chuyên lo phụng thờ Chúa, được sai đi phục vụ để mưu ích cho những kẻ sẽ được thừa hưởng ơn cứu độ sao ?
1God, who, at sundry times and in divers manners, spoke in times past to the fathers by the prophets, last of all,
2In these days hath spoken to us by his Son, whom he hath appointed heir of all things, by whom also he made the world.
3Who being the brightness of his glory, and the figure of his substance, and upholding all things by the word of his power, making purgation of sins, sitteth on the right hand of the majesty on high.
4Being made so much better than the angels, as he hath inherited a more excellent name than they.
5For to which of the angels hath he said at any time, Thou art my Son, today have I begotten thee? And again, I will be to him a Father, and he shall be to me a Son?
6And again, when he bringeth in the first begotten into the world, he saith: And let all the angels of God adore him.
7And to the angels indeed he saith: He that maketh his angels spirits, and his ministers a flame of fire.
8But to the Son: Thy throne, O God, is for ever and ever: a sceptre of justice is the sceptre of thy kingdom.
9Thou hast loved justice, and hated iniquity: therefore God, thy God, hath anointed thee with the oil of gladness above thy fellows.
10And: Thou in the beginning, O Lord, didst found the earth: and the works of thy hands are the heavens.
11They shall perish, but thou shalt continue: and they shall all grow old as a garment.
12And as a vesture shalt thou change them, and they shall be changed: but thou art the selfsame, and thy years shall not fail.
13But to which of the angels said he at any time: Sit on my right hand, until I make thy enemies thy footstool?
14Are they not all ministering spirits, sent to minister for them, who shall receive the inheritance of salvation?
