Tableau de données d'articles

Romans

Chapitre 9

Protestant · CU1

Comparer les traductions

Les deux colonnes suivent le même livre, chapitre et verset.

CU1Chinese Union Version (simplified)

神拣选以色列人

1我在基督里说真话,并不谎言,有我良心被圣灵感动,给我作见证:

2我是大有忧愁,心里时常伤痛;

3为我弟兄,我骨肉之亲,就是自己被咒诅,与基督分离,我也愿意。

4他们是以色列人;那儿子的名分、荣耀、诸约、律法、礼仪、应许都是他们的。

5列祖就是他们的祖宗;按肉体说,基督也是从他们出来的。他是在万有之上,永远可称颂的 神。阿们!

6这不是说 神的话落了空。因为从以色列生的不都是以色列人,

7也不因为是亚伯拉罕的后裔就都作他的儿女;惟独「从以撒生的才要称为你的后裔。」

8这就是说,肉身所生的儿女不是 神的儿女,惟独那应许的儿女才算是后裔。

9因为所应许的话是这样说:「到明年这时候我要来,撒拉必生一个儿子。」

10不但如此,还有利百加,既从一个人,就是从我们的祖宗以撒怀了孕,(

11双子还没有生下来,善恶还没有做出来,只因要显明 神拣选人的旨意,不在乎人的行为,乃在乎召人的主。)

12神就对利百加说:「将来,大的要服事小的。」

13正如经上所记:雅各是我所爱的;以扫是我所恶的。

14这样,我们可说什么呢?难道 神有什么不公平吗?断乎没有!

15因他对摩西说:我要怜悯谁就怜悯谁, 要恩待谁就恩待谁。

16据此看来,这不在乎那定意的,也不在乎那奔跑的,只在乎发怜悯的 神。

17因为经上有话向法老说:「我将你兴起来,特要在你身上彰显我的权能,并要使我的名传遍天下。」

18如此看来, 神要怜悯谁就怜悯谁,要叫谁刚硬就叫谁刚硬。

神的忿怒和怜悯

19这样,你必对我说:「他为什么还指责人呢?有谁抗拒他的旨意呢?」

20你这个人哪,你是谁,竟敢向 神强嘴呢?受造之物岂能对造他的说:「你为什么这样造我呢?」

21窑匠难道没有权柄从一团泥里拿一块做成贵重的器皿,又拿一块做成卑贱的器皿吗?

22倘若 神要显明他的忿怒,彰显他的权能,就多多忍耐宽容那可怒、预备遭毁灭的器皿,

23又要将他丰盛的荣耀彰显在那蒙怜悯、早预备得荣耀的器皿上。

24这器皿就是我们被 神所召的,不但是从犹太人中,也是从外邦人中。这有什么不可呢?

25就像 神在何西阿书上说:那本来不是我子民的, 我要称为「我的子民」; 本来不是蒙爱的, 我要称为「蒙爱的」。

26从前在什么地方对他们说: 你们不是我的子民, 将来就在那里称他们为「永生 神的儿子」。

27以赛亚指着以色列人喊着说:「以色列人虽多如海沙,得救的不过是剩下的余数;

28因为主要在世上施行他的话,叫他的话都成全,速速地完结。」

29又如以赛亚先前说过:若不是万军之主给我们存留余种, 我们早已像所多玛、蛾摩拉的样子了。

以色列人和福音

30这样,我们可说什么呢?那本来不追求义的外邦人反得了义,就是因信而得的义。

31但以色列人追求律法的义,反得不着律法的义。

32这是什么缘故呢?是因为他们不凭着信心求,只凭着行为求;他们正跌在那绊脚石上。

33就如经上所记:我在锡安放一块绊脚的石头,跌人的磐石; 信靠他的人必不至于羞愧。

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)

1Có Đức Ki-tô chứng giám, tôi xin nói sự thật, tôi không nói dối và lương tâm tôi, được Thánh Thần hướng dẫn, cũng làm chứng cho tôi rằng :

2lòng tôi rất đỗi ưu phiền và đau khổ mãi không ngơi.

3Quả vậy, giả như vì anh em đồng bào của tôi theo huyết thống, mà tôi có bị nguyền rủa và xa lìa Đức Ki-tô, thì tôi cũng cam lòng.

4Họ là người Ít-ra-en, họ đã được Thiên Chúa nhận làm con, được Người cho thấy vinh quang, ban tặng các giao ước, lề luật, một nền phụng tự và các lời hứa ;

5họ là con cháu các tổ phụ ; và sau hết, chính Đức Ki-tô, xét theo huyết thống, cũng cùng một nòi giống với họ. Người là Thiên Chúa, Đấng vượt trên mọi sự. Chúc tụng Người đến muôn thuở muôn đời. A-men.

6Nói thế không có nghĩa là lời Thiên Chúa đã hoá ra vô hiệu. Vì không phải tất cả con cháu ông Áp-ra-ham đều là dân Ít-ra-en ;

7cũng như không phải vì họ thuộc dòng dõi ông Áp-ra-ham mà họ đều là con cái ông. Nhưng *chính dòng dõi I-xa-ác mới được mang tên ngươi,*

8nghĩa là không phải hễ là con đẻ của ông Áp-ra-ham, thì là con cái Thiên Chúa ; nhưng con cái sinh ra do lời Thiên Chúa hứa mới được kể là chính tông.

9Thật vậy, lời hứa là thế này : *Sang năm, cũng vào thời kỳ này, Ta sẽ trở lại và Xa-ra sẽ có một con trai*.

10Không phải chỉ có thế : bà Rê-bê-ca đã có thai với một người duy nhất là ông I-xa-ác, tổ tiên chúng ta.

11Nhưng khi các con bà chưa sinh ra, và do đó chưa làm gì tốt hay xấu, thì Thiên Chúa đã nói với bà : *Thằng anh sẽ làm tôi thằng em*. Như vậy là để giữ vững kế hoạch Thiên Chúa đã tự do chọn lựa,

12mà chọn không dựa vào việc người ta làm, nhưng dựa vào ý muốn của Thiên Chúa là Đấng kêu gọi.

13Như có lời chép : *Ta yêu Gia-cóp mà ghét Ê-xau*.

14Vậy phải nói sao ? Chẳng lẽ Thiên Chúa bất công ư ? Không phải thế !

15Quả vậy, Thiên Chúa đã phán với ông Mô-sê : *Ta muốn thương xót ai thì thương xót, muốn cảm thương ai thì cảm thương.*

16Vậy người ta được chọn không phải vì muốn hay chạy vạy, nhưng vì được Thiên Chúa thương xót.

17Quả thế, trong Kinh Thánh, Thiên Chúa cũng nói với Pha-ra-ô : *Ta đã cất nhắc ngươi lên, chính là để dùng ngươi làm cớ cho mọi người thấy sức mạnh của Ta, và để cho danh Ta lẫy lừng trên khắp hoàn cầu*.

18Vậy Thiên Chúa thương xót ai là tuỳ ý Người, và làm cho ai ra cứng cổ cũng tuỳ ý Người.

19Hẳn bạn sẽ nói với tôi : “Vậy Thiên Chúa còn trách gì nữa ? Vì ai cưỡng lại được ý Người ?”

20Hỡi người, bạn là ai mà dám cãi lại Thiên Chúa ? Chẳng lẽ sản phẩm lại nói với người sản xuất : *Sao ông làm ra tôi như thế này ?*

21Phải chăng thợ gốm không có quyền dùng đất sét theo ý mình : từ cùng một nắm đất mà nắn ra đồ vật khác nhau, cái thì dùng vào việc cao quý, cái thì dùng vào việc thấp hèn.

22Thiên Chúa cũng vậy : dù muốn cho thấy cơn thịnh nộ và cho biết sức mạnh của Người, nhưng Người đã hết lòng kiên nhẫn chịu đựng những kẻ đáng hứng chịu cơn thịnh nộ và chờ sẵn ngày diệt vong.

23Thiên Chúa cũng muốn cho biết vinh quang của Người dồi dào biết mấy đối với những kẻ được Người thương xót, những kẻ mà Người đã chuẩn bị trước cho họ lãnh nhận vinh quang đó.

24Những kẻ ấy là chính chúng ta. Thiên Chúa đã kêu gọi chúng ta là những người không phải chỉ thuộc dân Do-thái, mà còn thuộc các dân ngoại nữa.

25Đó chính là điều Thiên Chúa phán trong sách Hô-sê : *Dân trước đây không phải dân của Ta, Ta sẽ gọi là Dân của Ta ; người chẳng được yêu, Ta sẽ gọi là Người Yêu.*

26*Và chính ở nơi đã nói về họ : “Các ngươi không phải là dân của Ta”, thì ở đó họ sẽ được gọi là con cái của Thiên Chúa hằng sống*.

27Ngôn sứ I-sai-a đã lớn tiếng nói về dân Ít-ra-en rằng : *Dù số con cái Ít-ra-en có nhiều như cát biển, thì chỉ phần còn sót lại mới được cứu.*

28*Quả thế, Đức Chúa sẽ thực hiện lời Người cách trọn vẹn và mau chóng trên mặt đất*.

29Như ngôn sứ I-sai-a đã tiên báo : *Nếu như Đức Chúa các đạo binh chẳng chừa lại cho chúng ta kẻ nối dõi, thì chúng ta đã trở nên như thành Xơ-đôm, và giống như thành Gô-mô-ra rồi*.

30Vậy phải nói sao ? Phải nói rằng : các dân ngoại không tìm cách để được nên công chính, thì được nên công chính, mà được nên công chính là nhờ đức tin.

31Còn dân Ít-ra-en tìm một luật làm cho họ nên công chính thì lại không đạt tới Luật đó.

32Tại sao thế ? Tại vì họ không tìm cách nên công chính nhờ đức tin, nhưng nhờ việc làm. Họ đã vấp phải hòn đá làm cho vấp,

33như có lời chép rằng : *Này đây Ta đặt tại Xi-on một hòn đá làm cho vấp, một tảng đá làm cho ngã ; nhưng kẻ tin vào đó sẽ không phải thất vọng*.

Verset copié dans le presse-papiers