Luke
Chapitre 7
Comparer les traductions
治好百夫长的仆人
1耶稣对百姓讲完了这一切的话,就进了迦百农。
2有一个百夫长所宝贵的仆人害病,快要死了。
3百夫长风闻耶稣的事,就托犹太人的几个长老去求耶稣来救他的仆人。
4他们到了耶稣那里,就切切地求他说:「你给他行这事是他所配得的;
5因为他爱我们的百姓,给我们建造会堂。」
6耶稣就和他们同去。离那家不远,百夫长托几个朋友去见耶稣,对他说:「主啊!不要劳动;因你到我舍下,我不敢当。
7我也自以为不配去见你,只要你说一句话,我的仆人就必好了。
8因为我在人的权下,也有兵在我以下,对这个说:『去!』他就去;对那个说:『来!』他就来;对我的仆人说:『你做这事!』他就去做。」
9耶稣听见这话,就希奇他,转身对跟随的众人说:「我告诉你们,这么大的信心,就是在以色列中,我也没有遇见过。」
10那托来的人回到百夫长家里,看见仆人已经好了。
使拿因城寡妇之子复活
11过了不多时,耶稣往一座城去,这城名叫拿因,他的门徒和极多的人与他同行。
12将近城门,有一个死人被抬出来。这人是他母亲独生的儿子;他母亲又是寡妇。有城里的许多人同着寡妇送殡。
13主看见那寡妇,就怜悯她,对她说:「不要哭!」
14于是进前按着杠,抬的人就站住了。耶稣说:「少年人,我吩咐你,起来!」
15那死人就坐起,并且说话。耶稣便把他交给他母亲。
16众人都惊奇,归荣耀与 神,说:「有大先知在我们中间兴起来了!」又说:「 神眷顾了他的百姓!」
17他这事的风声就传遍了犹太和周围地方。
施洗约翰的门徒来见耶稣
18约翰的门徒把这些事都告诉约翰。
19他便叫了两个门徒来,打发他们到主那里去,说:「那将要来的是你吗?还是我们等候别人呢?」
20那两个人来到耶稣那里,说:「施洗的约翰打发我们来问你:『那将要来的是你吗?还是我们等候别人呢?』」
21正当那时候,耶稣治好了许多有疾病的,受灾患的,被恶鬼附着的,又开恩叫好些瞎子能看见。
22耶稣回答说:「你们去,把所看见所听见的事告诉约翰,就是瞎子看见,瘸子行走,长大麻风的洁净,聋子听见,死人复活,穷人有福音传给他们。
23凡不因我跌倒的,就有福了!」
24约翰所差来的人既走了,耶稣就对众人讲论约翰说:「你们从前出去到旷野,是要看什么呢?要看风吹动的芦苇吗?
25你们出去,到底是要看什么?要看穿细软衣服的人吗?那穿华丽衣服、宴乐度日的人是在王宫里。
26你们出去,究竟是要看什么?要看先知吗?我告诉你们,是的,他比先知大多了。
27经上记着说:『我要差遣我的使者在你前面预备道路』,所说的就是这个人。
28我告诉你们,凡妇人所生的,没有一个大过约翰的;然而 神国里最小的比他还大。」
29众百姓和税吏既受过约翰的洗,听见这话,就以 神为义;
30但法利赛人和律法师没有受过约翰的洗,竟为自己废弃了 神 的旨意。
31主又说:「这样,我可用什么比这世代的人呢?他们好像什么呢?
32好像孩童坐在街市上,彼此呼叫说:我们向你们吹笛, 你们不跳舞; 我们向你们举哀, 你们不啼哭。
33施洗的约翰来,不吃饼,不喝酒,你们说他是被鬼附着的。
34人子来,也吃也喝,你们说他是贪食好酒的人,是税吏和罪人的朋友。
35但智慧之子都以智慧为是。」
有罪的女人得蒙赦免
36有一个法利赛人请耶稣和他吃饭;耶稣就到法利赛人家里去坐席。
37那城里有一个女人,是个罪人,知道耶稣在法利赛人家里坐席,就拿着盛香膏的玉瓶,
38站在耶稣背后,挨着他的脚哭,眼泪湿了耶稣的脚,就用自己的头发擦干,又用嘴连连亲他的脚,把香膏抹上。
39请耶稣的法利赛人看见这事,心里说:「这人若是先知,必知道摸他的是谁,是个怎样的女人;乃是个罪人。」
40耶稣对他说:「西门!我有句话要对你说。」西门说:「夫子,请说。」
41耶稣说:「一个债主有两个人欠他的债;一个欠五十两银子,一个欠五两银子;
42因为他们无力偿还,债主就开恩免了他们两个人的债。这两个人哪一个更爱他呢?」
43西门回答说:「我想是那多得恩免的人。」耶稣说:「你断的不错。」
44于是转过来向着那女人,便对西门说:「你看见这女人吗?我进了你的家,你没有给我水洗脚;但这女人用眼泪湿了我的脚,用头发擦干。
45你没有与我亲嘴;但这女人从我进来的时候就不住地用嘴亲我的脚。
46你没有用油抹我的头;但这女人用香膏抹我的脚。
47所以我告诉你,她许多的罪都赦免了,因为她的爱多;但那赦免少的,他的爱就少。」
48于是对那女人说:「你的罪赦免了。」
49同席的人心里说:「这是什么人,竟赦免人的罪呢?」
50耶稣对那女人说:「你的信救了你;平平安安回去吧!」
Đức Tin của Một Viên Chức La Mã
1Giảng dạy xong, Chúa Giê-xu trở về thành Ca-bê-na-um.
2Lúc ấy, đầy tớ thân tín của viên đội trưởng La Mã đau nặng gần chết.
3Nghe đồn về Chúa Giê-xu, ông nhờ các trưởng lão Do Thái mời Ngài chữa bệnh cho đầy tớ mình.
4Họ đến gặp Chúa Giê-xu, khẩn khoản nài xin: “Ông ấy xứng đáng được Thầy giúp đỡ,
5vì ông thương dân tộc chúng ta, lo xây cất hội đường cho chúng ta.”
6Chúa Giê-xu đi với họ. Khi Chúa gần đến nhà, viên đội trưởng nhờ mấy người bạn ra đón, thưa với Ngài: “Xin Chúa đừng nhọc công, vì tôi không xứng đáng rước Chúa về nhà.
7Tôi cũng không xứng đáng đi đón Chúa. Chỉ xin Chúa đứng đây truyền lệnh, đầy tớ tôi sẽ được lành.
8Tôi biết rõ, vì tôi thuộc quyền các cấp chỉ huy, và dưới quyền tôi cũng có nhiều binh sĩ. Tôi bảo tên này ‘Đi,’ nó đi, bảo tên kia ‘Đến,’ nó đến. Tôi sai đầy tớ tôi ‘Hãy làm việc này,’ nó liền vâng lời. Vậy Chúa chỉ cần ra lệnh, đầy tớ tôi sẽ được lành.”
9Chúa Giê-xu ngạc nhiên, quay lại bảo đoàn dân: “Trong cả xứ Ít-ra-ên, Ta chưa thấy ai có đức tin như người này.”
10Bạn hữu của viên đội trưởng về nhà, thấy đầy tớ đã lành mạnh.
Chúa Giê-xu Nâng Con Trai Bà Quả Phụ Dậy
11Sau đó, Chúa Giê-xu và các môn đệ đến thành Na-in, một đoàn dân đông theo Ngài.
12Gần đến cổng thành, Chúa gặp đám tang một thiếu niên, con trai duy nhất của một quả phụ. Dân trong thành đưa đám rất đông.
13Thấy bà mẹ kêu khóc, Chúa động lòng thương xót, liền bảo: “Bà đừng khóc nữa!”
14Ngài tiến tới đặt tay trên quan tài, các người khiêng liền dừng lại. Chúa gọi: “Con ơi, Ta bảo con ngồi dậy!”
15Thiếu niên liền ngồi dậy và bắt đầu nói chuyện. Chúa giao cậu lại cho bà mẹ.
16Dân chúng đều kinh sợ, ca tụng Đức Chúa Trời: “Nhà tiên tri vĩ đại đã xuất hiện giữa chúng ta,” và “Đức Chúa Trời đã đến cứu giúp dân Ngài.”
17Tin này đồn ra khắp xứ Giu-đê và các miền phụ cận.
Chúa Giê-xu và Giăng Báp-tít
18Môn đệ Giăng Báp-tít trình báo cho ông mọi việc Chúa Giê-xu thực hiện.
19Giăng sai hai môn đệ đến hỏi Chúa: “Thầy có phải là Đấng Mết-si-a không? Hay chúng tôi còn phải chờ đợi một Đấng khác?”
20Hai môn đệ của Giăng đến gặp Chúa Giê-xu và nói với Ngài: “Giăng Báp-tít sai chúng tôi đến hỏi: ‘Có phải Thầy là Đấng Mết-si-a hay chúng tôi phải đợi một đấng khác?’”
21Chính giờ đó, Chúa Giê-xu chữa lành nhiều người bệnh tật, yếu đau, đuổi quỷ cho dân chúng, cũng có nhiều người khiếm thị được thấy.
22Rồi Ngài phán với các môn đệ của Giăng: “Hãy trở lại với Giăng và thuật lại mọi việc các anh vừa thấy và nghe—người khiếm thị được nhìn thấy, người què được đi, người phong hủi được sạch, người điếc được nghe, người chết sống lại, và người nghèo được nghe giảng Phúc Âm.
23Cũng nhắn cho Giăng lời này: ‘Phước cho người nào không nghi ngờ Ta.’ ”
24Sau khi môn đệ Giăng ra về, Chúa Giê-xu nói về Giăng với dân chúng: “Khi vào tìm Giăng trong hoang mạc, anh chị em mong sẽ gặp một người như thế nào? Người yếu ớt như lau sậy ngả theo chiều gió?
25Hay người ăn mặc sang trọng? Không, những người sống xa hoa, ăn mặc sang trọng chỉ ở trong cung điện.
26Hay anh chị em đi tìm một nhà tiên tri? Đúng, Giăng chẳng những là nhà tiên tri mà còn quan trọng hơn nữa!
27Vì Thánh Kinh đã chép về Giăng: ‘Này, Ta sai sứ giả đi trước Con,và người sẽ dọn đường cho Con.’
28Ta cho anh chị em biết, trong đời này chẳng có ai lớn hơn Giăng, nhưng người nhỏ nhất trong Nước của Đức Chúa Trời còn lớn hơn Giăng!”
29Tất cả những người nghe Giăng giảng dạy, kể cả người xấu xa nhất,đều vâng phục ý muốn của Đức Chúa Trời, xin Giăng làm báp-tem.
30Nhưng các thầy Pha-ri-si và dạy luật từ chối chương trình của Đức Chúa Trời, không chịu xin Giăng làm báp-tem.
31Chúa Giê-xu hỏi: “Ta có thể so sánh thế hệ này với ai? Ta phải diễn tả họ như thế nào?
32Họ giống đám trẻ chơi ngoài phố trách nhau:‘Chúng tôi diễn trò vui,mà các anh không nhảy múa,vậy chúng tôi diễn trò buồn,các anh cũng không khóc than.’
33Vì Giăng Báp-tít không ăn bánh hay uống rượu, các ngươi nói: ‘Ông ấy bị quỷ ám.’
34Thấy Con Người ăn uống, các ngươi chỉ trích: ‘Người này ham ăn mê uống, kết bạn với bọn xấu xa và tội lỗi!’
35Nhưng phải chờ xem thành quả mới biết thế nào là khôn ngoan thật.”
Người Phụ Nữ Tội Lỗi Xức Dầu cho Chúa Giê-xu
36Một thầy Pha-ri-si mời Chúa Giê-xu về nhà dự tiệc. Khi Chúa ngồi bàn ăn,
37một người phụ nữ trụy lạc trong thành hay tin liền đem bình ngọc thạch đựng dầu thơm
38đến quỳ dưới chân Chúa mà khóc, nước mắt chảy xuống chân Ngài. Chị lấy tóc mình lau, rồi hôn và xức dầu thơm lên chân Chúa.
39Chủ nhà trông thấy, vốn biết lai lịch chị này, nên tự nhủ: “Nếu ông này là nhà tiên tri, hẳn biết rõ chị ấy là người tội lỗi xấu xa!”
40Biết ý nghĩ ấy, Chúa Giê-xu lên tiếng: “Si-môn, Ta muốn hỏi ông điều này.” Si-môn thưa: “Xin Thầy cứ dạy.”
41Chúa Giê-xu kể câu chuyện này: “Có hai người thiếu nợ của chủ, một người thiếu 500 miếng bạcvà một người thiếu 50 miếng bạc.
42Nhưng không ai có tiền trả nợ, nên chủ tha cho cả hai. Theo ý ông, người nào yêu thương chủ nhiều hơn?”
43Si-môn trả lời: “Tôi nghĩ người được tha nợ nhiều hơn.” Chúa Giê-xu khen: “Ông đáp đúng.”
44Rồi hướng về người phụ nữ, Chúa phán với Si-môn: “Hãy xem người phụ nữ đang quỳ đây. Từ khi Ta vào nhà, ông không đem nước cho Ta rửa chân,nhưng chị đã lấy nước mắt rửa chân Ta, rồi lấy tóc lau cho khô.
45Ông không hôn mừng Ta,nhưng từ lúc Ta vào đây, chị này không ngớt hôn chân Ta.
46Ông không xức dầu trên đầu Ta,nhưng chị đã thoa dầu thơm lên chân Ta.
47Chị này được tha thứ nhiều tội lỗi nên yêu thương nhiều. Còn ông được tha thứ ít, nên yêu thương ít.”
48Rồi Chúa Giê-xu phán với người phụ nữ: “Tội lỗi con được tha rồi.”
49Những người cùng ngồi ăn với Chúa hỏi nhau: “Ông này là ai mà có quyền tha tội?”
50Chúa Giê-xu phán với người phụ nữ: “Đức tin con đã cứu con, Hãy đi về bình an.”
