Tableau de données d'articles

Acts

Chapitre 22

Protestant · CU1

Comparer les traductions

Les deux colonnes suivent le même livre, chapitre et verset.

CU1Chinese Union Version (simplified)

1「诸位父兄请听,我现在对你们分诉。」

2众人听他说的是希伯来话,就更加安静了。

3保罗说:「我原是犹太人,生在基利家的大数,长在这城里,在迦玛列门下,按着我们祖宗严紧的律法受教,热心事奉 神,像你们众人今日一样。

4我也曾逼迫奉这道的人,直到死地,无论男女都锁拿下监。

5这是大祭司和众长老都可以给我作见证的。我又领了他们达与弟兄的书信,往大马士革去,要把在那里奉这道的人锁拿,带到耶路撒冷受刑。」

保罗叙述归主的经过

6「我将到大马士革,正走的时候,约在晌午,忽然从天上发大光,四面照着我。

7我就仆倒在地,听见有声音对我说:『扫罗!扫罗!你为什么逼迫我?』

8我回答说:『主啊,你是谁?』他说:『我就是你所逼迫的拿撒勒人耶稣。』

9与我同行的人看见了那光,却没有听明那位对我说话的声音。

10我说:『主啊,我当做什么?』主说:『起来,进大马士革去,在那里,要将所派你做的一切事告诉你。』

11我因那光的荣耀不能看见,同行的人就拉着我手进了大马士革。

12那里有一个人,名叫亚拿尼亚,按着律法是虔诚人,为一切住在那里的犹太人所称赞。

13他来见我,站在旁边,对我说:『兄弟扫罗,你可以看见。』我当时往上一看,就看见了他。

14他又说:『我们祖宗的 神拣选了你,叫你明白他的旨意,又得见那义者,听他口中所出的声音。

15因为你要将所看见的,所听见的,对着万人为他作见证。

16现在你为什么耽延呢?起来,求告他的名受洗,洗去你的罪。』」

保罗奉召向外邦人传道

17「后来,我回到耶路撒冷,在殿里祷告的时候,魂游象外,

18看见主向我说:『你赶紧地离开耶路撒冷,不可迟延;因你为我作的见证,这里的人必不领受。』

19我就说:『主啊,他们知道我从前把信你的人收在监里,又在各会堂里鞭打他们。

20并且你的见证人司提反被害流血的时候,我也站在旁边欢喜;又看守害死他之人的衣裳。』

21主向我说:『你去吧!我要差你远远地往外邦人那里去。』」

保罗与长官交涉

22众人听他说到这句话,就高声说:「这样的人,从世上除掉他吧!他是不当活着的。」

23众人喧嚷,摔掉衣裳,把尘土向空中扬起来。

24千夫长就吩咐将保罗带进营楼去,叫人用鞭子拷问他,要知道他们向他这样喧嚷是为什么缘故。

25刚用皮条捆上,保罗对旁边站着的百夫长说:「人是罗马人,又没有定罪,你们就鞭打他,有这个例吗?」

26百夫长听见这话,就去见千夫长,告诉他说:「你要做什么?这人是罗马人。」

27千夫长就来问保罗说:「你告诉我,你是罗马人吗?」保罗说:「是。」

28千夫长说:「我用许多银子才入了罗马的民籍。」保罗说:「我生来就是。」

29于是那些要拷问保罗的人就离开他去了。千夫长既知道他是罗马人,又因为捆绑了他,也害怕了。

保罗在公会前申诉

30第二天,千夫长为要知道犹太人控告保罗的实情,便解开他,吩咐祭司长和全公会的人都聚集,将保罗带下来,叫他站在他们面前。

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)

1“Thưa quý vị là những bậc cha anh, xin nghe những lời biện bạch tôi nói với quý vị bây giờ đây.”

2Khi nghe thấy ông nói với họ bằng tiếng Híp-ri, họ càng yên lặng hơn. Ông nói tiếp :

3“Tôi là người Do-thái, sinh ở Tác-xô miền Ki-li-ki-a, nhưng tôi đã được nuôi dưỡng tại thành này ; dưới chân ông Ga-ma-li-ên, tôi đã được giáo dục để giữ Luật cha ông một cách nghiêm ngặt. Tôi cũng đã nhiệt thành phục vụ Thiên Chúa như tất cả các ông hiện nay.

4Tôi đã bắt bớ Đạo này, không ngần ngại giết kẻ theo Đạo, đã đóng xiềng và tống ngục cả đàn ông lẫn đàn bà,

5như cả vị thượng tế lẫn toàn thể hội đồng kỳ mục có thể làm chứng cho tôi. Tôi còn được các vị ấy cho thư giới thiệu với anh em ở Đa-mát, và tôi đi để bắt trói những người ở đó, giải về Giê-ru-sa-lem trừng trị.

6“Đang khi tôi đi đường và đến gần Đa-mát, thì vào khoảng trưa, bỗng nhiên có một luồng ánh sáng chói lọi từ trời chiếu xuống bao phủ lấy tôi.

7Tôi ngã xuống đất và nghe có tiếng nói với tôi : ‘Sa-un, Sa-un, tại sao ngươi bắt bớ Ta ?’

8Tôi đáp : ‘Thưa Ngài, Ngài là ai ?’ Người nói với tôi : ‘Ta là Giê-su Na-da-rét mà ngươi đang bắt bớ.’

9Những người cùng đi với tôi trông thấy có ánh sáng, nhưng không nghe thấy tiếng Đấng đang nói với tôi.

10Tôi nói : ‘Lạy Chúa, con phải làm gì ?’ Chúa bảo tôi : ‘Hãy đứng dậy, đi vào Đa-mát, ở đó người ta sẽ nói cho anh biết tất cả những gì Thiên Chúa đã chỉ định cho anh phải làm.’

11Vì ánh sáng chói loà kia làm cho tôi không còn trông thấy nữa, nên tôi đã được các bạn đồng hành cầm tay dắt vào Đa-mát.

12“Ở đó, có ông Kha-na-ni-a, một người sùng đạo, sống theo Lề Luật và được mọi người Do-thái ở Đa-mát chứng nhận là tốt.

13Ông đến, đứng bên tôi và nói : ‘Anh Sa-un, anh thấy lại đi !’ Ngay lúc đó, tôi thấy lại được và nhìn ông.

14Ông nói : ‘Thiên Chúa của cha ông chúng ta đã chọn anh để anh được biết ý muốn của Người, được thấy Đấng Công Chính và nghe tiếng từ miệng Đấng ấy phán ra.

15Quả vậy, anh sẽ làm chứng nhân cho Đấng ấy trước mặt mọi người về các điều anh đã thấy và đã nghe.

16Vậy bây giờ anh còn chần chừ gì nữa ? Anh hãy đứng lên, chịu phép rửa và thanh tẩy mình cho sạch tội lỗi, miệng kêu cầu danh Người.’

17“Khi trở về Giê-ru-sa-lem, đang lúc tôi cầu nguyện trong Đền Thờ, thì tôi xuất thần

18và thấy Chúa bảo tôi : ‘Mau lên, hãy rời khỏi Giê-ru-sa-lem gấp, vì chúng sẽ không nhận lời anh làm chứng về Thầy đâu.’

19Tôi thưa : ‘Lạy Chúa, chính họ biết rõ con đây đã đến từng hội đường bắt giam và đánh đòn những kẻ tin Chúa.

20Khi người ta đổ máu ông Tê-pha-nô, chứng nhân của Chúa, thì chính con cũng có mặt, con tán thành và giữ áo cho những kẻ giết ông ấy.’

21Chúa bảo tôi : ‘Hãy đi, vì Thầy sẽ sai anh đến với các dân ngoại ở phương xa.’”

22Đám đông lắng nghe ông Phao-lô nói tới đó thì hét lên : “Hãy bứng khỏi mặt đất loại người như thế ! Nó không đáng sống !”

23Họ hò la, phất áo và tung bụi lên trời.

24Vị chỉ huy cơ đội ra lệnh đem ông Phao-lô vào đồn và truyền đánh đòn tra tấn, để biết lý do tại sao người ta hò hét phản đối ông ấy như vậy.

25Họ vừa nọc ông Phao-lô ra để đánh đòn, thì ông nói với viên đại đội trưởng đứng gần đó : “Một công dân Rô-ma chưa được xét xử, các ông có được phép đánh đòn không ?”

26Nghe vậy, viên đại đội trưởng đi báo cáo cho vị chỉ huy rằng : “Ông định làm gì bây giờ ? Đương sự là công dân Rô-ma !”

27Vị chỉ huy liền đến gặp ông Phao-lô và hỏi : “Ông nói cho tôi biết : ông là công dân Rô-ma sao ?” Ông Phao-lô trả lời : “Phải.”

28Vị chỉ huy nói tiếp : “Tôi đây, tôi phải tốn bao nhiêu tiền của mới mua được quyền công dân ấy.” Ông Phao-lô đáp : “Còn tôi, sinh ra đã có quyền ấy rồi.”

29Lập tức những người sắp tra tấn ông rút lui, còn vị chỉ huy thì phát sợ, vì biết rằng ông Phao-lô là công dân Rô-ma mà mình lại đã còng ông ấy.

30Hôm sau, vì muốn biết chắc chắn người Do-thái tố cáo ông Phao-lô về điều gì, vị chỉ huy tháo xiềng cho ông và ra lệnh cho các thượng tế và toàn thể Thượng Hội Đồng họp lại, rồi ông đưa ông Phao-lô từ đồn xuống, để ra trước mặt họ.

Verset copié dans le presse-papiers