Job
Chapitre 9
Comparer les traductions
Job: How Can I Contend with God?
1Then Job answered:
2“Yes, I know that it is so,but how can a mortal be righteous before God?
3If one wished to contend with God,he could not answer Him one time out of a thousand.
4God is wise in heart and mighty in strength.Who has resisted Him and prospered?
5He moves mountains without their knowledgeand overturns them in His anger.
6He shakes the earth from its place,so that its foundations tremble.
7He commands the sun not to shine;He seals off the stars.
8He alone stretches out the heavensand treads on the waves of the sea.
9He is the Maker of the Bear and Orion,of the Pleiades and the constellations of the south.
10He does great things beyond searching out,and wonders without number.
11Were He to pass by me, I would not see Him;were He to move, I would not recognize Him.
12If He takes away,who can stop Him?Who dares to ask Him, ‘What are You doing?’
13God does not restrain His anger;the helpers of Rahab cower beneath Him.
14How then can I answer Himor choose my arguments against Him?
15For even if I were right, I could not answer.I could only beg my Judge for mercy.
16If I summoned Him and He answered me,I do not believe He would listen to my voice.
17For He would crush me with a tempestand multiply my wounds without cause.
18He does not let me catch my breath,but overwhelms me with bitterness.
19If it is a matter of strength,He is indeed mighty!If it is a matter of justice,who can summon Him?
20Even if I were righteous, my mouth would condemn me;if I were blameless, it would declare me guilty.
21Though I am blameless, I have no concern for myself;I despise my own life.
22It is all the same, and so I say,‘He destroys both the blameless and the wicked.’
23When the scourge brings sudden death,He mocks the despair of the innocent.
24The earth is given into the hand of the wicked;He blindfolds its judges. If it is not He, then who is it?
25My days are swifter than a runner;they flee without seeing good.
26They sweep by like boats of papyrus,like an eagle swooping down on its prey.
27If I were to say, ‘I will forget my complaintand change my expression and smile,’
28I would still dread all my sufferings;I know that You will not acquit me.
29Since I am already found guilty,why should I labor in vain?
30If I should wash myself with snowand cleanse my hands with lye,
31then You would plunge me into the pit,and even my own clothes would despise me.
32For He is not a man like me, that I can answer Him,that we can take each other to court.
33Nor is there a mediator between us,to lay his hand upon us both.
34Let Him remove His rod from me,so that His terror will no longer frighten me.
35Then I would speak without fear of Him.But as it is, I am on my own.
1Gióp đáp lời lại mà rằng:
2Quả thật, tôi biết ấy là như vậy; Nhưng làm thế nào cho loài người được công bình trước mặt Đức Chúa Trời?
3Nếu muốn tranh biện với Ngài. Thì một lần trong ngàn lần, loài người không thế đáp lời.
4Đức Chúa Trời có lòng trí huệ và rất mạnh sức: Ai cứng cỏi với Ngài mà lại được may mắn?
5Ngài dời các núi đi, Đánh đổ nó trong cơn giận Ngài; nhưng núi chẳng biết đến.
6Ngài khiến đất rúng động khỏi nền nó, Và các trụ nó đều chuyển lay;
7Ngài dạy biểu mặt trời, nó bèn chẳng mọc, Ngài đóng ấn trên các ngôi sao;
8Một mình Ngài trải các từng trời ra, Và bước đi trên các ngọn sóng biển;
9Ngài dựng nên sao bắc đẩu, Sao cày, và Sao rua, Cùng những lầu các bí mật của phương nam.
10Ngài làm những việc lớn lao, không sao dò xét được, Những dấu kỳ chẳng xiết cho được.
11Kìa, Ngài đã đi qua gần tôi, mà tôi không thấy Ngài, Ngài sang ngang trước mặt tôi, nhưng tôi chẳng nhìn thấy Ngài.
12Kìa, Ngài vớ lấy mồi, ai ngăn trở Ngài được? Ai sẽ nói với Ngài rằng: Chúa làm chi vậy?
13Đức Chúa Trời không hồi cơn giận Ngài; Những kẻ giúp đỡ Ra-háp đều cúi mình xuống dưới Ngài.
14Phương chi tôi đáp lại với Ngài, Và chọn lời tranh biện cùng Ngài!
15Dầu khi tôi công bình, tôi cũng không dám đối lại cùng Ngài; Nhưng tôi cầu xin ơn của Đấng phán xét tôi.
16Mặc dầu tôi kêu cầu, và Ngài đáp lời tôi, Tôi cũng không tin rằng Ngài lắng tai nghe tiếng tôi.
17Vì Ngài chà nát tôi trong cơn gió bão, Và thêm nhiều vít tích cho tôi vô cớ.
18Ngài không để cho tôi hả hơi; Nhưng Ngài khiến tôi no đầy sự đắng cay,
19Nếu luận về sức lực, kìa, Ngài vốn quyền năng! Nếu nói về lý đoán, thì Ngài rằng: “Ai dám cáo kiện ta?”
20Dẫu rằng tôi công bình, miệng mình sẽ lên án cho mình; Tuy tôi trọn vẹn, nó sẽ tỏ tôi ra gian tà.
21Dẫu tôi vô tội, tôi không kể đến mình tôi, Tôi khinh bỉ mạng sống tôi.
22Aùc và thiện thảy đều như nhau; bởi cớ ấy, nên tôi có nói: Ngài tiêu diệt người trọn vẹn cũng như kẻ gian ác.
23Nếu tai họa giết chết thình lình, Thì Ngài chê cười sự thử thách của người vô tội.
24Đất bị phó vào tay kẻ gian ác; Nó che mặt những quan xét của đất; Nếu chẳng phải nó, vậy thì ai?
25Các ngày của tôi mau hơn kẻ trạm; Nó trốn không thấy điều phước hạnh.
26Nó xớt qua mau như thuyền nan, Như chim ưng xông vào mồi.
27Nếu tôi nói: Tôi sẽ quên sự than phiền tôi, Bỏ bộ mặt buồn thảm tôi và lấy làm vui mừng,
28Thì tôi sợ hãi các điều đau đớn tôi, Biết rằng Ngài không cầm tôi là vô tội.
29Phải, tôi sẽ bị định tội; Nên cớ sao tôi làm cho mình mệt nhọc luống công?
30Nếu tôi tắm trong nước tuyết, Rửa tay tôi với nước tro,
31Thì Ngài lại nhận tôi trong hầm, Đến đỗi quần áo tôi sẽ gớm ghê tôi.
32Vì Đức Chúa Trời chẳng phải loài người như tôi, mà tôi dám đối với Ngài, Để chúng ta cùng đi chịu phán xét.
33Chẳng có người nào phân xử giữa chúng ta, Đặt tay mình trên hai chúng ta.
34Ước gì Chúa rút roi Ngài khỏi tôi, Khiến sự kinh khiếp của Ngài chớ làm rối loạn tôi nữa;
35Bấy giờ, tôi sẽ nói, chẳng sợ Ngài; Nhưng tôi chẳng được như vậy.
