Psalms
Capítulo 94
Comparar traducciones
1Dieu des vengeances, Éternel! Dieu des vengeances, parais!
2Lève-toi, juge de la terre! Rends aux superbes selon leurs œuvres!
3Jusques à quand les méchants, ô Éternel! Jusques à quand les méchants triompheront-ils?
4Ils discourent, ils parlent avec arrogance; Tous ceux qui font le mal se glorifient.
5Éternel! Ils écrasent ton peuple, Ils oppriment ton héritage;
6Ils égorgent la veuve et l’étranger, Ils assassinent les orphelins.
7Et ils disent: L’Éternel ne regarde pas, Le Dieu de Jacob ne fait pas attention!
8Prenez-y garde, hommes stupides! Insensés, quand serez-vous sages?
9Celui qui a planté l’oreille n’entendrait-il pas? Celui qui a formé l’œil ne verrait-il pas?
10Celui qui châtie les nations ne punirait-il point, Lui qui donne à l’homme l’intelligence?
11L’Éternel connaît les pensées de l’homme, Il sait qu’elles sont vaines.
12Heureux l’homme que tu châties, ô Éternel! Et que tu instruis par ta loi,
13Pour le calmer aux jours du malheur, Jusqu’à ce que la fosse soit creusée pour le méchant!
14Car l’Éternel ne délaisse pas son peuple, Il n’abandonne pas son héritage;
15Car le jugement sera conforme à la justice, Et tous ceux dont le cœur est droit l’approuveront.
16Qui se lèvera pour moi contre les méchants? Qui me soutiendra contre ceux qui font le mal?
17Si l’Éternel n’était pas mon secours, Mon âme serait bien vite dans la demeure du silence.
18Quand je dis: Mon pied chancelle! Ta bonté, ô Éternel! Me sert d’appui.
19Quand les pensées s’agitent en foule au-dedans de moi, Tes consolations réjouissent mon âme.
20Les méchants te feraient-ils siéger sur leur trône, Eux qui forment des desseins iniques en dépit de la loi?
21Ils se rassemblent contre la vie du juste, Et ils condamnent le sang innocent.
22Mais l’Éternel est ma retraite, Mon Dieu est le rocher de mon refuge.
23Il fera retomber sur eux leur iniquité, Il les anéantira par leur méchanceté; L’Éternel, notre Dieu, les anéantira.
1Hỡi Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời, sự báo thù thuộc về Ngài, Hỡi Đức Chúa Trời, sự báo thù thuộc về Ngài, xin hãy sáng rực rỡ Chúa ra.
2Hỡi quan xét thế gian, hãy chỗi dậy, Báo trả xứng đáng cho kẻ kiêu ngạo.
3Hỡi Đức Giê-hô-va, kẻ ác sẽ được thắng cho đến chừng nào?
4Chúng nó buông lời nói cách xấc xược. Những kẻ làm ác đều phô mình.
5Hỡi Đức Giê-hô-va, chúng nó chà nát dân sự Ngài, Làm khổ sở cho cơ nghiệp Ngài.
6Chúng nó giết người góa bụa, kẻ khách, Và làm chết những kẻ mồ côi.
7Chúng nó rằng: Đức Giê-hô-va sẽ không thấy đâu, Đức Chúa Trời của Gia-cốp chẳng để ý vào.
8Hỡi người u mê trong dân, khá xem xét; Hỡi kẻ ngu dại, bao giờ các ngươi mới khôn ngoan?
9Đấng đã gắn tai há sẽ chẳng nghe sao? Đấng đã nắn con mắt há sẽ chẳng thấy ư?
10Đấng sửa phạt các nước há sẽ chẳng phạt sao? Aáy là Đấng dạy sự tri thức cho loài người.
11Đức Giê-hô-va biết rằng tư tưởng loài người Chỉ là hư không.
12Hỡi Đức Giê-hô-va, phước cho người nào Ngài sửa phạt, Và dạy luật pháp Ngài cho,
13Để ban cho người ấy được an nghỉ trong ngày hoạn nạn, Cho đến khi hầm đã đào xong cho những kẻ ác.
14Vì Đức Giê-hô-va không lìa dân sự Ngài, Cũng chẳng bỏ cơ nghiệp Ngài.
15Vì sự đoán xét sẽ trở về công bình, Phàm kẻ nào có lòng ngay thẳng sẽ theo.
16Ai sẽ vì tôi dấy lên nghịch kẻ dữ? Ai sẽ đứng binh vực tôi đối cùng kẻ làm ác?
17Nếu Đức Giê-hô-va không giúp đỡ tôi, ỗt nữa linh hồn tôi đã ở nơi nín lặng.
18Hỡi Đức Giê-hô-va, khi tôi nói: Chân tôi trợt, Thì sự nhân từ Ngài nâng đỡ tôi.
19Khi tư tưởng bộn bề trong lòng tôi, Thì sự an ủi Ngài làm vui vẻ linh hồn tôi.
20Ngôi kẻ ác nhờ luật pháp toan sự thiệt hại, Há sẽ giao thông với Chúa sao?
21Chúng nó hiệp nhau lại nghịch linh hồn người công bình, Và định tội cho huyết vô tội.
22Nhưng Đức Giê-hô-va là nơi ẩn náu cao của tôi; Đức Chúa Trời tôi là hòn đá, tức nơi tôi nương náu mình.
23Ngài làm cho sự gian ác chúng nó đổ lại trên chúng nó, Và diệt chúng nó trong sự hung dữ chúng nó; Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi sẽ diệt chúng nó.
