Matthew
Capítulo 20
Comparar traducciones
葡萄园的比喻
1「因为天国好像家主清早去雇人进他的葡萄园做工,
2和工人讲定一天一钱银子,就打发他们进葡萄园去。
3约在巳初出去,看见市上还有闲站的人,
4就对他们说:『你们也进葡萄园去,所当给的,我必给你们。』他们也进去了。
5约在午正和申初又出去,也是这样行。
6约在酉初出去,看见还有人站在那里,就问他们说:『你们为什么整天在这里闲站呢?』
7他们说:『因为没有人雇我们。』他说:『你们也进葡萄园去。』
8到了晚上,园主对管事的说:『叫工人都来,给他们工钱,从后来的起,到先来的为止。
9约在酉初雇的人来了,各人得了一钱银子。
10及至那先雇的来了,他们以为必要多得;谁知也是各得一钱。
11他们得了,就埋怨家主说:
12『我们整天劳苦受热,那后来的只做了一小时,你竟叫他们和我们一样吗?』
13家主回答其中的一人说:『朋友,我不亏负你,你与我讲定的不是一钱银子吗?
14拿你的走吧!我给那后来的和给你一样,这是我愿意的。
15我的东西难道不可随我的意思用吗?因为我作好人,你就红了眼吗?』
16这样,那在后的,将要在前;在前的,将要在后了。」
耶稣第三次预言受难和复活
17耶稣上耶路撒冷去的时候,在路上把十二个门徒带到一边,对他们说:
18「看哪,我们上耶路撒冷去,人子要被交给祭司长和文士。他们要定他死罪,
19又交给外邦人,将他戏弄,鞭打,钉在十字架上;第三日他要复活。」
母亲的请求
20那时,西庇太儿子的母亲同她两个儿子上前来拜耶稣,求他一件事。
21耶稣说:「你要什么呢?」她说:「愿你叫我这两个儿子在你国里,一个坐在你右边,一个坐在你左边。」
22耶稣回答说:「你们不知道所求的是什么;我将要喝的杯,你们能喝吗?」他们说:「我们能。」
23耶稣说:「我所喝的杯,你们必要喝;只是坐在我的左右,不是我可以赐的,乃是我父为谁预备的,就赐给谁。」
24那十个门徒听见,就恼怒他们弟兄二人。
25耶稣叫了他们来,说:「你们知道外邦人有君王为主治理他们,有大臣操权管束他们。
26只是在你们中间,不可这样;你们中间谁愿为大,就必作你们的用人;
27谁愿为首,就必作你们的仆人。
28正如人子来,不是要受人的服事,乃是要服事人,并且要舍命,作多人的赎价。」
治好两个瞎子
29他们出耶利哥的时候,有极多的人跟随他。
30有两个瞎子坐在路旁,听说是耶稣经过,就喊着说:「主啊,大卫的子孙,可怜我们吧!」
31众人责备他们,不许他们作声;他们却越发喊着说:「主啊,大卫的子孙,可怜我们吧!」
32耶稣就站住,叫他们来,说:「要我为你们做什么?」
33他们说:「主啊,要我们的眼睛能看见!」
34耶稣就动了慈心,把他们的眼睛一摸,他们立刻看见,就跟从了耶稣。
1“Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình.
2Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc.
3Khoảng giờ thứ ba, ông lại trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ.
4Ông cũng bảo họ : ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng.’
5Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy.
6Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ : ‘Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết ?’
7Họ đáp : ‘Vì không ai mướn chúng tôi.’ Ông bảo họ : ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho !’
8Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý : ‘Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.’
9Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền.
10Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền.
11Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn gia chủ :
12‘Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.’
13Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ : ‘Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao ?
14Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó.
15Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao ? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức ?’
16Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót. \[Vì kẻ được gọi thì nhiều, mà người được chọn thì ít.]”
17Lúc sắp lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đưa Nhóm Mười Hai đi riêng với mình, và dọc đường, Người nói với các ông :
18“Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ kết án xử tử Người,
19sẽ nộp Người cho dân ngoại nhạo báng, đánh đòn và đóng đinh vào thập giá và, ngày thứ ba, Người sẽ trỗi dậy.”
20Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo ; bà bái lạy và kêu xin Người một điều.
21Người hỏi bà : “Bà muốn gì ?” Bà thưa : “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy.”
22Đức Giê-su bảo : “Các người không biết các người xin gì ! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không ?” Họ đáp : “Thưa uống nổi.”
23Đức Giê-su bảo : “Chén của Thầy, các người sẽ uống ; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được.”
24Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó.
25Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói : “Anh em biết : thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân.
26Giữa anh em thì không được như vậy : Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em.
27Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em.
28Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”
29Khi Đức Giê-su và môn đệ ra khỏi thành Giê-ri-khô, dân chúng lũ lượt đi theo Người.
30Và kìa có hai người mù ngồi ở vệ đường, vừa nghe Đức Giê-su đi ngang qua đó, liền kêu lên rằng : “Lạy Ngài, lạy Con vua Đa-vít, xin rủ lòng thương chúng tôi !”
31Đám đông quát nạt, bảo họ im đi, nhưng họ càng kêu lớn hơn nữa : “Lạy Ngài, lạy Con vua Đa-vít, xin rủ lòng thương chúng tôi !”
32Đức Giê-su dừng lại, gọi họ đến và nói : “Các anh muốn tôi làm gì cho các anh ?”
33Họ thưa : “Lạy Ngài, xin cho mắt chúng tôi được mở ra !”
34Đức Giê-su chạnh lòng thương, sờ vào mắt họ ; tức khắc, họ nhìn thấy được và đi theo Người.
