John
Capítulo 19
Comparar traducciones
1当下彼拉多将耶稣鞭打了。
2兵丁用荆棘编做冠冕戴在他头上,给他穿上紫袍,
3又挨近他,说:「恭喜,犹太人的王啊!」他们就用手掌打他。
4彼拉多又出来对众人说:「我带他出来见你们,叫你们知道我查不出他有什么罪来。」
5耶稣出来,戴着荆棘冠冕,穿着紫袍。彼拉多对他们说:「你们看这个人!」
6祭司长和差役看见他,就喊着说:「钉他十字架!钉他十字架!」彼拉多说:「你们自己把他钉十字架吧!我查不出他有什么罪来。」
7犹太人回答说:「我们有律法,按那律法,他是该死的,因他以自己为 神的儿子。」
8彼拉多听见这话,越发害怕,
9又进衙门,对耶稣说:「你是哪里来的?」耶稣却不回答。
10彼拉多说:「你不对我说话吗?你岂不知我有权柄释放你,也有权柄把你钉十字架吗?」
11耶稣回答说:「若不是从上头赐给你的,你就毫无权柄办我。所以,把我交给你的那人罪更重了。」
12从此,彼拉多想要释放耶稣,无奈犹太人喊着说:「你若释放这个人,就不是凯撒的忠臣。凡以自己为王的,就是背叛凯撒了。」
13彼拉多听见这话,就带耶稣出来,到了一个地方,名叫「铺华石处」,希伯来话叫厄巴大,就在那里坐堂。
14那日是预备逾越节的日子,约有午正。彼拉多对犹太人说:「看哪,这是你们的王!」
15他们喊着说:「除掉他!除掉他!钉他在十字架上!」彼拉多说:「我可以把你们的王钉十字架吗?」祭司长回答说:「除了凯撒,我们没有王。」
16于是彼拉多将耶稣交给他们去钉十字架。
耶稣被钉十字架
17他们就把耶稣带了去。耶稣背着自己的十字架出来,到了一个地方,名叫「髑髅地」,希伯来话叫各各他。
18他们就在那里钉他在十字架上,还有两个人和他一同钉着,一边一个,耶稣在中间。
19彼拉多又用牌子写了一个名号,安在十字架上,写的是:「犹太人的王,拿撒勒人耶稣。」
20有许多犹太人念这名号;因为耶稣被钉十字架的地方与城相近,并且是用希伯来、罗马、希腊三样文字写的。
21犹太人的祭司长就对彼拉多说:「不要写『犹太人的王』,要写『他自己说:我是犹太人的王』。」
22彼拉多说:「我所写的,我已经写上了。」
23兵丁既然将耶稣钉在十字架上,就拿他的衣服分为四分,每兵一分;又拿他的里衣,这件里衣原来没有缝儿,是上下一片织成的。
24他们就彼此说:「我们不要撕开,只要拈阄,看谁得着。」这要应验经上的话说:他们分了我的外衣, 为我的里衣拈阄。兵丁果然做了这事。
25站在耶稣十字架旁边的,有他母亲与他母亲的姊妹,并革罗罢的妻子马利亚,和抹大拉的马利亚。
26耶稣见母亲和他所爱的那门徒站在旁边,就对他母亲说:「母亲,看,你的儿子!」
27又对那门徒说:「看,你的母亲!」从此,那门徒就接她到自己家里去了。
耶稣的死
28这事以后,耶稣知道各样的事已经成了,为要使经上的话应验,就说:「我渴了。」
29有一个器皿盛满了醋,放在那里;他们就拿海绒蘸满了醋,绑在牛膝草上,送到他口。
30耶稣尝了那醋,就说:「成了!」便低下头,将灵魂交付 神了。
肋旁被扎
31犹太人因这日是预备日,又因那安息日是个大日,就求彼拉多叫人打断他们的腿,把他们拿去,免得尸首当安息日留在十字架上。
32于是兵丁来,把头一个人的腿,并与耶稣同钉第二个人的腿,都打断了。
33只是来到耶稣那里,见他已经死了,就不打断他的腿。
34惟有一个兵拿枪扎他的肋旁,随即有血和水流出来。
35看见这事的那人就作见证—他的见证也是真的,并且他知道自己所说的是真的—叫你们也可以信。
36这些事成了,为要应验经上的话说:「他的骨头一根也不可折断。」
37经上又有一句说:「他们要仰望自己所扎的人。」
耶稣的安葬
38这些事以后,有亚利马太人约瑟,是耶稣的门徒,只因怕犹太人,就暗暗地作门徒。他来求彼拉多,要把耶稣的身体领去。彼拉多允准,他就把耶稣的身体领去了。
39又有尼哥德慕,就是先前夜里去见耶稣的,带着没药和沉香约有一百斤前来。
40他们就照犹太人殡葬的规矩,把耶稣的身体用细麻布加上香料裹好了。
41在耶稣钉十字架的地方有一个园子,园子里有一座新坟墓,是从来没有葬过人的。
42只因是犹太人的预备日,又因那坟墓近,他们就把耶稣安放在那里。
Chúa Giê-xu Bị Kết Án Tử
1Phi-lát ra lệnh đánh đòn Chúa Giê-xu.
2Bọn lính đan một vương miện bằng gai đội lên đầu Chúa, và họ khoác lên người Chúa chiếc áo dài màu tía.
3Họ xúm lại chế giễu: “Kính mừng vua người Do Thái!” Họ lại tát vào mặt Chúa.
4Phi-lát bước ra sân một lần nữa, tuyên bố với người Do Thái: “Này, ta giao người ấy lại cho các anh, nhưng nên hiểu rõ ràng rằng ta không tìm thấy người có tội gì.”
5Chúa Giê-xu bước ra, đầu đội mão gai, mình khoác áo dài tía. Phi-lát nói: “Người ấy kia kìa!”
6Các thầy trưởng tế và các lính tuần cảnh Đền Thờ vừa thấy Chúa liền reo hò: “Đóng đinh hắn! Đóng đinh hắn!” Phi-lát đáp: “Các anh cứ đóng đinh đi! Ta không thấy người này có tội.”
7Các lãnh đạo Do Thái cãi: “Theo luật của chúng tôi, hắn phải bị xử tử, vì hắn tự xưng là Con của Đức Chúa Trời.”
8Phi-lát nghe lời đó càng thêm sợ hãi.
9Ông đem Chúa Giê-xu vào dinh và hỏi một lần nữa: “Anh từ đâu đến?” Nhưng Chúa Giê-xu không đáp một lời.
10Phi-lát hỏi: “Sao anh không trả lời? Anh không biết ta có quyền tha anh, cũng có quyền đóng đinh anh sao?”
11Chúa Giê-xu đáp: “Ông không có quyền gì trên Ta cả, nếu không do trên ban cho. Vì vậy người bắt Ta giải nộp cho ông còn nặng tội hơn ông nữa.”
12Nghe Chúa giải đáp, Phi-lát tìm cách phóng thích Ngài, nhưng các lãnh đạo Do Thái dọa: “Nếu ông tha người này, thì ông không trung thành với hoàng đế. Ai tự xưng mình là vua tức là người phản nghịch với hoàng đế.”
13Nghe họ nói vậy, Phi-lát liền ra lệnh giải Chúa Giê-xu ra cho ông xử tại Tòa Lát Đá (tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Ga-ba-tha.)
14Hôm ấy nhằm ngày chuẩn bị lễ Vượt Qua. Phi-lát nói với người Do Thái: “Đây, vua của các anh!”
15Họ kêu gào: “Giết hắn đi! Giết hắn đi! Hãy đóng đinh hắn!” Phi-lát hỏi: “Không lẽ ta đem đóng đinh vua các anh sao?” Các thầy trưởng tế đáp: “Ngoài Sê-sa, chúng tôi không có vua nào khác.”
16Kế đến Phi-lát giao Chúa Giê-xu cho họ đóng đinh. Sự Đóng Đinh Vậy họ dẫn Chúa Giê-xu đi.
17Chúa vác cây thập tự lên ngọn đồi Sọ, (tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Gô-gô-tha).
18Tại đây họ đóng đinh Chúa trên cây thập tự. Cũng có hai tướng cướp bị đóng đinh hai bên Chúa, mỗi bên một người.
19Phi-lát cho treo tấm bảng trên cây thập tự, ghi dòng chữ: “Giê-xu người Na-xa-rét, Vua người Do Thái.”
20Nhiều người xem thấy dòng chữ đó, vì nơi Chúa Giê-xu bị đóng đinh rất gần thành phố, và tấm bảng viết bằng tiếng Hê-bơ-rơ, La-tinh, và Hy Lạp.
21Các thầy trưởng tế đến khiếu nại với Phi-lát: “Xin đừng viết: ‘Vua người Do Thái,’ nhưng sửa lại ‘Người này nói: Ta là Vua người Do Thái.’”
22Phi-lát gắt lên: “Không, điều gì ta viết thì ta đã viết xong rồi.”
23Sau khi mấy người lính đóng đinh Chúa Giê-xu, họ chia áo xống Ngài làm bốn phần, mỗi người lấy một phần. Họ cũng lấy áo dài của Chúa, đó là tấm áo dệt từ trên xuống không có đường may.
24Họ nói: “Tốt hơn là đừng xé áo ra, chúng ta hãy gieo súc sắc xem tấm áo đó về phần ai.” Việc xảy ra đúng như lời Thánh Kinh: “Họ chia nhau áo xống Ta và bắt thăm lấy áo dài Ta.”Đó là điều mà họ đã làm.
25Đứng gần cây thập tự có mẹ Chúa Giê-xu, dì Chúa là Ma-ri (vợ Cơ-lưu-ba), và Ma-ri Ma-đơ-len.
26Khi Chúa Giê-xu thấy mẹ và môn đệ Ngài yêu đứng bên cạnh, Chúa nói với mẹ: “Thưa bà, anh này là con của bà.”
27Chúa cũng nói với môn đệ ấy: “Đây là mẹ của con.” Từ đó môn đệ ấy rước bà về nhà phụng dưỡng.
Sự Chết của Chúa Giê-xu
28Chúa Giê-xu biết sứ mệnh đã xong, và muốn làm đúng lời Thánh Kinh, Chúa nói: “Ta khát.”
29Tại đó có một bình giấm. Có người lấy miếng bông đá tẩm đầy giấm đặt lên cành phương thảo, đưa kề miệng Chúa.
30Khi Chúa Giê-xu nếm giấm rồi, Ngài phán: “Mọi việc đã hoàn thành!” Rồi Ngài gục đầu, trút linh hồn.
31Khi ấy là ngày Chuẩn Bị, nên người Do Thái không muốn để xác người phơi trên cây thập tự vào ngày Sa-bát (hơn nữa ngày Sa-bát này rất long trọng vì trùng với lễ Vượt Qua). Vậy nên họ yêu cầu Phi-lát ra lệnh đánh gãy chân từng người cho đến chết. Rồi họ đem các thi thể xuống.
32Mấy người lính đến đánh gãy chân hai tướng cướp bị đóng đinh với Chúa Giê-xu.
33Nhưng khi đến gần Chúa Giê-xu, họ thấy Chúa đã chết nên không đánh gãy chân Ngài.
34Nhưng một người lính lấy giáo đâm xuyên sườn Chúa, lập tức máu và nước đổ ra.
35(Tác giả đã chứng kiến việc đó và ghi chép cách trung thực để bạn đọc tin nhận.)
36Mọi việc diễn ra đúng theo lời Thánh Kinh đã nói: “Không một cái xương nào của Ngài bị gãy,”
37và “Họ sẽ nhìn thấy Người họ đã đâm.”
Chôn Chúa Giê-xu
38Sau đó, Giô-sép, người A-ri-ma-thê, từng làm môn đệ Chúa cách kín đáo (vì ông sợ các lãnh đạo Do Thái), đến xin phép Phi-lát cho nhận thi hài Chúa Giê-xu. Được Phi-lát phép, Giô-sép gỡ thi hài Chúa xuống.
39Ni-cô-đem là người đã hầu chuyện với Chúa ban đêm cũng đem 32,7 kýnhựa thơm trầm hương đến.
40Hai ông dùng hương liệu và vải gai mịn tẩm liệm thi hài Chúa, theo tục lệ Do Thái.
41Tại chỗ Chúa đóng đinh, có một khu vườn và một ngôi mộ chưa dùng.
42Vì đó là ngày chuẩn bị cho lễ Vượt Qua của người Do Thái và ngôi mộ này cũng gần, nên họ an táng Chúa Giê-xu tại đó.
