Job
Kapitel 7
Übersetzungen vergleichen
1Is there not a warfare to man on earth? And as the days of an hireling his days?
2As a servant desireth the shadow, And as a hireling expecteth his wage,
3So I have been caused to inherit months of vanity, And nights of misery they numbered to me.
4If I lay down then I said, 'When do I rise!' And evening hath been measured, And I have been full of tossings till dawn.
5Clothed hath been my flesh [with] worms, And a clod of dust, My skin hath been shrivelled and is loathsome,
6My days swifter than a weaving machine, And they are consumed without hope.
7Remember Thou that my life [is] a breath, Mine eye turneth not back to see good.
8The eye of my beholder beholdeth me not. Thine eyes [are] upon me — and I am not.
9Consumed hath been a cloud, and it goeth, So he who is going down to Sheol cometh not up.
10He turneth not again to his house, Nor doth his place discern him again.
11Also I — I withhold not my mouth — I speak in the distress of my spirit, I talk in the bitterness of my soul.
12A sea -[monster] am I, or a dragon, That thou settest over me a guard?
13When I said, 'My bed doth comfort me,' He taketh away in my talking my couch.
14And thou hast affrighted me with dreams, And from visions thou terrifiest me,
15And my soul chooseth strangling, Death rather than my bones.
16I have wasted away — not to the age do I live. Cease from me, for my days [are] vanity.
17What [is] man that Thou dost magnify him? And that Thou settest unto him Thy heart?
18And inspectest him in the mornings, In the evenings dost try him?
19How long dost Thou not look from me? Thou dost not desist till I swallow my spittle.
20I have sinned, what do I to Thee, O watcher of man? Why hast Thou set me for a mark to Thee, And I am for a burden to myself — and what?
21Thou dost not take away my transgression, And cause to pass away mine iniquity, Because now, for dust I lie down: And Thou hast sought me — and I am not!
1Người ở thế gian há chẳng có sự chiến trận sao? Niên nhựt người há không phải như đời của người làm mướn ư?
2Như kẻ nô lệ ước ao bóng tối, Như người làm thuê trông đợi tiền lương,
3Như vậy tôi đã được các tháng khốn khó, Và những đêm lao khổ làm phần định cho tôi.
4Khi tôi nằm ngủ thì tôi nói rằng: Chừng nào tôi sẽ thức dậy? Bao giờ sẽ hết tối tăm? Tôi quá trăn trở cho đến rạng ngày.
5Thịt tôi bị bao phủ giòi tửa và lấp đất; Da tôi nứt nẻ và chảy mủ ra!
6Các ngày tôi qua mau hơn thoi dệt cửi, Tiêu đi, chẳng có trông cậy gì.
7Oâi! Xin hãy nhớ mạng sống tôi chỉ bằng hơi thở; Mắt tôi sẽ chẳng còn thấy điều phước hạnh nữa.
8Mắt đã thấy tôi sẽ chẳng thấy tôi nữa, Mắt Chúa đoái đến tôi, nhưng tôi sẽ không còn,
9Mây tan ra và đi mất thể nào, Kẻ xuống âm phủ không hề trở lên, cũng thể ấy.
10Họ không hề trở về nhà mình nữa, Và xứ sở người chẳng còn biết người.
11Bởi cớ ấy, tôi chẳng cầm miệng tôi; Trong cơn hoạn nạn của lòng tôi, tôi sẽ nói ra; Trong cay đắng của linh hồn tôi, tôi sẽ phàn nàn.
12Tôi nói cùng Đức Chúa Trời rằng: Tôi há là một cái biển, một kỳ vật trong biển, Nên Ngài đặt kẻ cầm giữ tôi bốn bên?
13Khi tôi nói: Giường tôi sẽ an ủi tôi, Nệm tôi sẽ làm hoạn nạn tôi nhẹ bớt,
14Bấy giờ Chúa dùng chiêm bao làm cho tôi hoảng kinh, Lấy dị tượng khiến cho tôi sợ hãi.
15Đến đỗi linh hồn tôi chọn sự ngột hơi, Và chết hơn là còn sống nơi xương cốt nầy.
16Tôi đã chán sự sống. Tôi sẽ chẳng sống hoài. Xin Chúa để tôi ở một mình; vì các ngày tôi chỉ là hư không.
17Loài người là gì mà Chúa kể là cao trọng? Nhân sao Chúa lưu ý đến người.
18Viếng thăm người mỗi buổi sớm, Và thử thách người mỗi lúc mỗi khi?
19Nhân sao Chúa không xây mắt khỏi tôi, Chẳng để cho tôi bằng tịnh cho đến khi nuốt nước miếng tôi?
20Hỡi Đấng gìn giữ loài người! nếu tôi đã phạm tội, có làm gì nghịch Chúa? Nhân sao Chúa đặt tôi làm một tấm bia, Đến đỗi mình trở thành gánh nặng cho mình?
21Cớ sao Chúa không tha tội cho tôi, Cất lấy gian ác khỏi tôi đi? Vì bây giờ tôi sẽ nằm trong bụi đất; Chúa sẽ tìm kiếm tôi, song tôi không còn nữa.
