Hebrews
Kapitel 3
Übersetzungen vergleichen
1Wherefore, holy brethren, partakers of a heavenly calling, consider the apostle and chief priest of our profession, Christ Jesus,
2being stedfast to Him who did appoint him, as also Moses in all his house,
3for of more glory than Moses hath this one been counted worthy, inasmuch as more honour than the house hath he who doth build it,
4for every house is builded by some one, and He who the all things did build [is] God,
5and Moses indeed [was] stedfast in all his house, as an attendant, for a testimony of those things that were to be spoken,
6and Christ, as a Son over his house, whose house are we, if the boldness and the rejoicing of the hope unto the end we hold fast.
7Wherefore, (as the Holy Spirit saith, 'To-day, if His voice ye may hear —
8ye may not harden your hearts, as in the provocation, in the day of the temptation in the wilderness,
9in which tempt Me did your fathers, they did prove Me, and saw My works forty years;
10wherefore I was grieved with that generation, and said, Always do they go astray in heart, and these have not known My ways;
11so I sware in My anger, If they shall enter into My rest — !')
12See, brethren, lest there shall be in any of you an evil heart of unbelief in the falling away from the living God,
13but exhort ye one another every day, while the To-day is called, that none of you may be hardened by the deceitfulness of the sin,
14for partakers we have become of the Christ, if the beginning of the confidence unto the end we may hold fast,
15in its being said, 'To-day, if His voice ye may hear, ye may not harden your hearts, as in the provocation,'
16for certain having heard did provoke, but not all who did come out of Egypt through Moses;
17but with whom was He grieved forty years? was it not with those who did sin, whose carcasses fell in the wilderness?
18and to whom did He swear that they shall not enter into His rest, except to those who did not believe? —
19and we see that they were not able to enter in because of unbelief.
1Do đó, thưa anh em là những người trong dân thánh, những người được hưởng chung ơn gọi bởi trời, anh em hãy ngắm nhìn Đức Giê-su là Sứ Giả, là Thượng Tế, là Trung Gian cho chúng ta tuyên xưng đức tin.
2Người trung thành với Đấng đã đặt Người lên chức vụ đó, cũng như *ông Mô-sê đã trung thành khi thi hành chức vụ đối với toàn thể nhà Thiên Chúa*.
3Như người làm nhà đáng tôn vinh hơn chính ngôi nhà, thì Đức Giê-su cũng được coi là đáng tôn vinh hơn ông Mô-sê.
4Quả thật, nhà nào cũng phải có người làm ra, và Đấng làm ra mọi sự là Thiên Chúa.
5*Ông Mô-sê đã trung thành khi thi hành chức vụ đối với toàn thể nhà Thiên Chúa,* với tư cách là tôi tớ để làm chứng về các điều Thiên Chúa sẽ phán truyền.
6Còn Đức Ki-tô thì trung thành với tư cách là người Con đứng đầu nhà Thiên Chúa. Mà nhà Thiên Chúa là chính chúng ta, miễn là chúng ta giữ vững đến cùng lòng tin tưởng và thái độ hiên ngang về niềm hy vọng của chúng ta.
7Vì thế, như lời Thánh Thần phán : *Ngày hôm nay, nếu các ngươi nghe tiếng Chúa,*
8*thì chớ cứng lòng như hồi chúng nổi loạn, như ngày chúng thử thách Ta trong sa mạc*,
9*nơi cha ông các ngươi đã từng dò xét mà thử thách Ta và đã thấy các việc Ta làm*
10*suốt bốn mươi năm. Vì thế, Ta đã nổi giận với dòng giống này, Ta đã nói : Tâm hồn chúng cứ lầm lạc mãi, chúng nào biết đến đường lối của Ta.*
11*Nên Ta mới thịnh nộ thề rằng : chúng sẽ không được vào chốn yên nghỉ của Ta !*
12Thưa anh em, hãy đề phòng, đừng để người nào trong anh em có lòng dạ xấu xa chối bỏ đức tin mà lìa xa Thiên Chúa hằng sống.
13Trái lại, ngày ngày anh em hãy khuyên bảo nhau bao lâu còn được gọi là *ngày hôm nay,* kẻo có ai trong anh em ra *cứng lòng* vì bị tội lỗi lừa gạt.
14Quả thế, chúng ta đã được thông phần Đức Ki-tô, miễn là chúng ta cứ giữ vững cho đến cùng căn bản của lòng tin đã có từ ban đầu.
15Trong câu : *Ngày hôm nay, nếu các ngươi nghe tiếng Chúa, thì chớ cứng lòng như hồi chúng nổi loạn,*
16ai là những kẻ đã *nghe* tiếng Chúa, rồi *nổi loạn* ? Chẳng phải là những người đã được ông Mô-sê đưa ra khỏi Ai-cập sao ?
17Thiên Chúa đã *nổi giận* với ai *suốt bốn mươi năm ?* Chẳng phải là với những người đã phạm tội và *đã ngã gục, bỏ xác trong sa mạc* sao ?
18Nhưng Người thề với ai : *Sẽ không được vào chốn yên nghỉ của Người,* nếu không phải là với những kẻ bất tuân ?
19Và chúng ta thấy rằng họ đã không thể vào được đó, bởi vì họ chối bỏ đức tin.
