Artikeldatentabelle

Ephesians

Kapitel 4

Catholic · WEB-C

Übersetzungen vergleichen

Beide Spalten folgen demselben Buch, Kapitel und Vers.

WEB-CWorld English Bible with Deuterocanon (Catholic)Hauptübersetzung

1I therefore, the prisoner in the Lord, beg you to walk worthily of the calling with which you were called,

2with all lowliness and humility, with patience, bearing with one another in love,

3being eager to keep the unity of the Spirit in the bond of peace.

4There is one body and one Spirit, even as you also were called in one hope of your calling,

5one Lord, one faith, one baptism,

6one God and Father of all, who is over all and through all and in us all.

7But to each one of us, the grace was given according to the measure of the gift of Christ.

8Therefore he says,“When he ascended on high,he led captivity captive, and gave gifts to people.”

9Now this, “He ascended”, what is it but that he also first descended into the lower parts of the earth?

10He who descended is the one who also ascended far above all the heavens, that he might fill all things.

11He gave some to be apostles; and some, prophets; and some, evangelists; and some, shepherdsand teachers;

12for the perfecting of the saints, to the work of serving, to the building up of the body of Christ,

13until we all attain to the unity of the faith and of the knowledge of the Son of God, to a full grown man, to the measure of the stature of the fullness of Christ,

14that we may no longer be children, tossed back and forth and carried about with every wind of doctrine, by the trickery of men, in craftiness, after the wiles of error;

15but speaking truth in love, we may grow up in all things into him who is the head, Christ,

16from whom all the body, being fitted and knit together through that which every joint supplies, according to the working in measure of each individual part, makes the body increase to the building up of itself in love.

17This I say therefore, and testify in the Lord, that you no longer walk as the rest of the Gentiles also walk, in the futility of their mind,

18being darkened in their understanding, alienated from the life of God because of the ignorance that is in them, because of the hardening of their hearts.

19They, having become callous, gave themselves up to lust, to work all uncleanness with greediness.

20But you didn’t learn Christ that way,

21if indeed you heard him and were taught in him, even as truth is in Jesus:

22that you put away, as concerning your former way of life, the old man that grows corrupt after the lusts of deceit,

23and that you be renewed in the spirit of your mind,

24and put on the new man, who in the likeness of God has been created in righteousness and holiness of truth.

25Therefore, putting away falsehood, speak truth each one with his neighbour, for we are members of one another.

26“Be angry, and don’t sin.” Don’t let the sun go down on your wrath,

27and don’t give placeto the devil.

28Let him who stole steal no more; but rather let him labour, producing with his hands something that is good, that he may have something to give to him who has need.

29Let no corrupt speech proceed out of your mouth, but only what is good for building others up as the need may be, that it may give grace to those who hear.

30Don’t grieve the Holy Spirit of God, in whom you were sealed for the day of redemption.

31Let all bitterness, wrath, anger, outcry, and slander be put away from you, with all malice.

32And be kind to one another, tender hearted, forgiving each other, just as God also in Christ forgave you.

VIE1925Vietnamese Bible 1925 (Protestant)Vergleichsübersetzung

1Vậy, tôi là kẻ tù trong Chúa, khuyên anh em phải ăn ở một cách xứng đáng với chức phận mà Chúa đã gọi anh em,

2phải khiêm nhường đến điều, mềm mại đến điều, phải nhịn nhục, lấy lòng thương yêu mà chìu nhau,

3dùng dây hòa bình mà giữ gìn sự hiệp một của Thánh Linh.

4Chỉ có một thân thể, một Thánh Linh, như anh em bởi chức phận mình đã được gọi đến một sự trông cậy mà thôi;

5chỉ có một Chúa, một đức tin, một phép báp tem;

6chỉ có một Đức Chúa Trời và một Cha của mọi người, Ngài là trên cả mọi người, giữa mọi người và ở trong mọi người.

7Nhưng, đã ban ân điển cho mỗi một người trong chúng ta theo lượng sự ban cho của Đấng Christ.

8Vậy nên có chép rằng: Ngài đã lên nơi cao, dẫn muôn vàn kẻ phu tù, Và ban các ơn cho loài người.

9Vả, những chữ “Ngài đã lên” có nghĩa gì, há chẳng phải là Ngài cũng đã xuống trong các miền thấp ở dưới đất sao?

10Đấng đã xuống tức là Đấng đã lên trên hết các từng trời, để làm cho đầy dẫy mọi sự.

11Aáy chính Ngài đã cho người nầy làm sứ đồ, kẻ kia làm tiên tri, người khác làm thầy giảng Tin Lành, kẻ khác nữa làm mục sư và giáo sư,

12để các thánh đồ được trọn vẹn về công việc của chức dịch và sự gây dựng thân thể Đấng Christ,

13cho đến chừng chúng ta thảy đều hiệp một trong đức tin và trong sự hiểu biết Con Đức Chúa Trời, mà nên bậc thành nhân, được tầm thước vóc giạc trọn vẹn của Đấng Christ.

14Ngài muốn chúng ta không như trẻ con nữa, bị người ta lừa đảo, bị mưu chước dỗ dành làm cho lầm lạc, mà day động và dời đổi theo chiều gió của đạo lạc,

15nhưng muốn cho chúng ta lấy lòng yêu thương nói ra lẽ chân thật, để trong mọi việc chúng ta đều được thêm lên trong Đấng làm đầu, tức là Đấng Christ.

16Aáy nhờ Ngài mà cả thân thể ràng buộc vững bền bởi những cái lắt léo, khiến các phần giao thông với nhau, tùy lượng sức mạnh của từng phần, làm cho thân thể lớn lên, và tự gây dựng trong sự yêu thương.

17Vậy, nầy là điều tôi nói và điều tôi nhân danh Chúa mà rao ra: ấy là anh em chớ nên ăn ở như người ngoại đạo nữa, họ theo sự hư không của ý tưởng mình,

18bởi sự ngu muội ở trong họ, và vì lòng họ cứng cỏi nên trí khôn tối tăm, xa cách sự sống của Đức Chúa Trời.

19Họ đã mất cả sự cảm biết, đành bỏ mình trong một đời buông lung, đem lòng mê đắm không biết chán mà phạm hết mọi điều ô uế.

20Nhưng anh em học cho biết Đấng Christ thì chẳng phải như vậy,

21vì anh em đã nghe đạo Ngài, và được dạy dỗ trong Ngài (y theo lẽ thật trong Đức Chúa Jêsus)

22rằng anh em phải bỏ cách ăn nết ở ngày trước, thoát lốt người cũ là người bị hư hỏng bởi tư dục dỗ dành,

23mà phải làm nên mới trong tâm chí mình,

24và mặc lấy người mới, tức là người đã được dựng nên giống như Đức Chúa Trời, trong sự công bình và sự thánh sạch của lẽ thật.

25Như vậy, mỗi người trong anh em phải chừa sự nói dối, hãy nói thật với kẻ lân cận mình, vì chúng ta làm chi thể cho nhau.

26Ví bằng anh em đang cơn giận, thì chớ phạm tội; chớ căm giận cho đến khi mặt trời lặn,

27và đừng cho ma quỉ nhân dịp.

28Kẻ vốn hay trộm cắp chớ trộm cắp nữa; nhưng thà chịu khó, chính tay mình làm nghề lương thiện, đặng có vật chi giúp cho kẻ thiếu thốn thì hơn.

29chớ có một lời dữ nào ra từ miệng anh em; nhưng khi đáng nói hãy nói một vài lời lành giúp ơn cho và có ích lợi cho kẻ nghe đến.

30Anh em chớ làm buồn cho Đức Thánh Linh của Đức Chúa Trời, vì nhờ Ngài anh em được ấn chứng đến ngày cứu chuộc.

31Phải bỏ khỏi anh em những sự cay đắng, buồn giận, tức mình, kêu rêu, mắng nhiếc, cùng mọi điều hung ác.

32Hãy ở với nhau cách nhân từ, đầy dẫy lòng thương xót, tha thứ nhau như Đức Chúa Trời đã tha thứ anh em trong Đấng Christ vậy.

Vers in die Zwischenablage kopiert