Job
Kapitel 32
Übersetzungen vergleichen
1So these three men ceased to answer Job, because he was righteous in his own eyes.
2Then the wrath of Elihu the son of Barachel, the Buzite, of the family of Ram, was kindled against Job. His wrath was kindled because he justified himself rather than God.
3Also his wrath was kindled against his three friends, because they had found no answer, and yet had condemned Job.
4Now Elihu had waited to speak to Job, because they were older than he.
5When Elihu saw that there was no answer in the mouth of these three men, his wrath was kindled.
6Elihu the son of Barachel the Buzite answered,“I am young, and you are very old.Therefore I held back, and didn’t dare show you my opinion.
7I said, ‘Days should speak,and multitude of years should teach wisdom.’
8But there is a spirit in man,and the Spiritof the Almighty gives them understanding.
9It is not the great who are wise,nor the aged who understand justice.
10Therefore I said, ‘Listen to me;I also will show my opinion.’
11“Behold, I waited for your words,and I listened for your reasoning, while you searched out what to say.
12Yes, I gave you my full attention,but there was no one who convinced Job, or who answered his words, among you.
13Beware lest you say, ‘We have found wisdom.God may refute him, not man;’
14for he has not directed his words against me;neither will I answer him with your speeches.
15“They are amazed. They answer no more.They don’t have a word to say.
16Shall I wait, because they don’t speak,because they stand still, and answer no more?
17I also will answer my part,and I also will show my opinion.
18For I am full of words.The spirit within me constrains me.
19Behold, my breast is as wine which has no vent;like new wineskins it is ready to burst.
20I will speak, that I may be refreshed.I will open my lips and answer.
21Please don’t let me respect any man’s person,neither will I give flattering titles to any man.
22For I don’t know how to give flattering titles,or else my Maker would soon take me away.
1Bấy giờ, ba người ấy thôi đáp lời với Gióp, vì người tự thấy mình là công bình.
2Ê-li-hu, con trai của Ba-ra-kê-ên, người Bu-xi, về dòng dõi Ram, lấy làm tức giận Gióp, bởi vì người tự xưng mình là công bình hơn là Đức Chúa Trời.
3Ê-li-hu cũng nổi giận ba bạn của Gióp, bởi vì họ chẳng tìm được lẽ đáp lại, mà lại định tội cho Gióp.
4Vả, Ê-li-hu có đợi Gióp luận xong đặng nói với Gióp, bởi vì các người đó đều lớn tuổi hơn mình.
5Vậy, khi Ê-li-hu thấy chẳng còn câu trả lời chi nơi miệng của ba người kia nữa, cơn thạnh nộ người bèn phừng lên.
6Ê-li-hu, con trai Ba-ra-kê-ên, người Bu-xi, bèn cất tiếng lên nói rằng: Tôi đang trẻ, còn các anh là ông già; Vì vậy, tôi nhát, không dám tỏ cho các anh biết ý tưởng tôi.
7Tôi nghĩ rằng: Ai đã sống lâu ngày sẽ nói, Số năm cao sẽ dạy sự khôn ngoan.
8Nhưng có thần linh ở trong loài người, Và hơi thở của Đấng Toàn năng cho chúng sự khôn sáng.
9Người tôn trọng chẳng phải khôn ngoan, Bực lão thành chẳng thông hiểu sự công bình.
10Bởi cớ ấy tôi nói rằng: Hãy nghe tôi; Phần tôi cũng sẽ tỏ ra ý tưởng của tôi.
11Kìa, tôi đã chờ đợi nghe các lời của các anh, Lắng tai nghe những lời luận biện các anh, Cho đến khi các anh đã tra xét đều cho xong.
12Thật, tôi có chăm chỉ nghe các anh. Thấy chẳng một ai trong các anh thắng hơn Gióp, Hoặc đáp lời của người được.
13Chớ nói rằng: Chúng ta tìm được khôn ngoan; Đức Chúa Trời thắng hơn người được, loài người chẳng làm đặng.
14Vả, Gióp không có tranh luận với tôi, Vậy, tôi sẽ chẳng dùng lời các anh mà đáp lại người.
15Họ sửng sốt không đáp chi nữa; Đã cạn lời hết tiếng rồi.
16Tôi há phải chờ đợi, vì họ hết nói, Không còn trả lời gì nữa sao?
17Theo phiên tôi cũng sẽ đáp lời chớ; Tôi cũng tỏ ra ý tưởng mình chớ;
18Vì tôi đã đầy dẫy lời nói, Trí trong lòng tôi cảm giục tôi nói.
19Nầy, lòng tôi như rượu chưa khui, Nó gần nứt ra như bầu rượu mới.
20Tôi sẽ nói và được nhẹ nhàng; Tôi sẽ mở môi miệng ra và đáp lời.
21Tôi sẽ chẳng tư vị ai, Không dua nịnh bất kỳ người nào.
22Vì tôi chẳng biết dua nịnh; Nếu dua nịnh, Đấng Tạo hóa tôi hẳn trừ diệt tôi tức thì.
