Romans
Kapitel 9
Übersetzungen vergleichen
Ít-ra-ên Được Đức Chúa Trời Chọn
1Tôi xin chân thành trình bày, trong Chúa Cứu Thế tôi không dám nói ngoa, có Chúa Thánh Linh chứng giám và lương tâm tôi xác nhận.
2Lòng tôi buồn rầu quá đỗi, lòng tôi đau xót đêm ngày
3vì dân tộc tôi, anh chị em của tôi. Tôi sẵn lòng chịu Chúa Cứu Thế khai trừ và bị rủa sả mãi mãi miễn là cứu vớt được anh chị em của tôi.
4Họ là dân tộc Ít-ra-ên, dân được Đức Chúa Trời nhận làm con cái, chia sẻ vinh quang, kết lời giao ước. Ngài dạy họ luật pháp, cách thờ phượng và hứa cho họ nhiều ân huệ.
5Họ thuộc dòng dõi Áp-ra-ham, Y-sác, và Gia-cốp; về phần xác, Chúa Cứu Thế cũng thuộc dòng dõi ấy. Nhưng Ngài vốn là Đức Chúa Trời, Đấng cai trị mọi vật và đáng được chúc tụng muôn đời! A-men.
6Vậy, có phải Đức Chúa Trời không giữ lời hứa của Ngài với người Ít-ra-ên không? Không, vì không phải tất cả dòng dõi Ít-ra-ên đều là dân của Đức Chúa Trời!
7Cũng không phải tất cả dòng dõi Áp-ra-ham đều được Đức Chúa Trời lựa chọn. Vì Kinh Thánh chép: “Bởi Y-sác mà dòng dõi con sẽ được kể,”Mặc dù Áp-ra-ham cũng có những con khác được hưởng lời hứa.
8Điều này có nghĩa là không phải con cháu của Áp-ra-ham là con cái Đức Chúa Trời. Nhưng chỉ dòng dõi đức tin mới thật sự là con cái theo lời hứa của Ngài.
9Đức Chúa Trời đã hứa: “Năm tới vào lúc này Ta sẽ trở lại và Sa-ra sẽ có con trai.”
10Con trai này là Y-sác, tổ phụ chúng ta. Khi Y-sác cưới Rê-bê-ca, nàng có thai song sinh.
11Trước khi hai con chưa sinh ra, chưa biết làm điều tốt hay điều xấu, thì người mẹ đã nhận sứ điệp từ Đức Chúa Trời. (Sứ điệp cho biết Đức Chúa Trời lựa chọn theo ý muốn của Ngài;
12Ngài chọn người của Ngài không theo việc làm tốt hay xấu của họ). Chúa phán bảo Rê-bê-ca: “Đứa lớn sẽ phục dịch đứa nhỏ.”
13Như Thánh Kinh viết: “Ta yêu Gia-cốp, nhưng ghét Ê-sau.”
14Vậy có phải Đức Chúa Trời bất công không? Chẳng bao giờ!
15Vì Đức Chúa Trời đã phán dạy Môi-se:“Ta sẽ nhân từ với người Ta chọn,và Ta sẽ thương xót người Ta muốn thương xót.”
16Như thế, việc lựa chọn của Đức Chúa Trời không tùy thuộc ý muốn hay sức cố gắng của con người, nhưng do lòng nhân từ Ngài.
17Thánh Kinh cho biết Đức Chúa Trời phán với Pha-ra-ôn: “Ta cất nhắc ngươi lên ngôi để chứng tỏ quyền năng của Ta đối với ngươi, và nhân đó, Danh Ta được truyền ra khắp đất.”
18Vậy, Đức Chúa Trời tỏ lòng nhân từ đối với người này hoặc làm cứng lòng người khác tùy ý Ngài.
19Có người sẽ hỏi: “Đã thế, sao Đức Chúa Trời còn khiển trách, vì ai chống cự được ý Ngài?”
20Thưa không, đừng nói vậy. Bạn là ai mà dám chất vấn Đức Chúa Trời? Lẽ nào một chiếc bình bằng đất dám hỏi người thợ gốm: “Sao ông nặn ra tôi thế này?”
21Người thợ gốm chẳng có quyền dùng một miếng đất sét nặn ra chiếc bình này dùng vào việc sang trọng, và chiếc bình kia dùng vào việc tầm thường sao?
22Cũng thế, lẽ nào Đức Chúa Trời chẳng có quyền biểu lộ cơn thịnh nộ, chứng tỏ uy quyền của Ngài đối với những kẻ tội lỗi đáng hủy diệt, mà Ngài đã kiên tâm chịu đựng sao?
23Chúa không có quyền bày tỏ vinh quang rực rỡ của Ngài cho những người đáng thương xót được chuẩn bị từ trước để hưởng vinh quang với Ngài sao?
24Chính chúng ta là những người được Chúa lựa chọn, bao gồm cả người Do Thái lẫn dân ngoại.
25Về dân ngoại, đúng như lời Đức Chúa Trời dạy trong sách tiên tri Ô-sê:“Ta sẽ gọi họ là dân Tadù họ chẳng phải dân Ta.Ta sẽ gọi họ là người yêu dấudù họ chẳng từng được yêu dấu.”
26Và:“Đáng lẽ phải nói với họ:‘Các ngươi chẳng phải dân Ta,’thì Ta sẽ gọi họ là:‘Con cái Đức Chúa Trời Hằng Sống.’”
27Tiên tri Y-sai đã than thở về người Ít-ra-ên:“Dù dòng dõi Ít-ra-ên đông như cát bờ biển,chỉ một số ít người được cứu.
28Vì Chúa Hằng Hữu sẽ nhanh chóng thi hành án phạt trên khắp đất.”
29Và Y-sai cũng đã nói:“Nếu Chúa Hằng Hữu Vạn Quânkhông chừa lại cho chúng ta một vài hậu tự,hẳn chúng ta đã bị quét sạch như Sô-đômvà tuyệt diệt như Gô-mô-rơ.”
Sự Vô Tín của Người Ít-ra-ên
30Vậy, chúng ta sẽ nói thế nào? Ngay cả khi các dân ngoại không theo được tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời, nhưng họ đạt được công chính của Đức Chúa Trời. Và bởi đức tin đó họ đạt được công chính.
31Còn người Ít-ra-ên cố gắng vâng giữ luật pháp để được nhìn nhận là người công chính, lại không đạt được.
32Tại sao? Vì họ cậy công đức theo luật pháp, chứ không nhờ đức tin nên họ vấp phải hòn đá chướng ngại.
33Đức Chúa Trời đã cảnh cáo họ trong Thánh Kinh:“Này, Ta đặt tại Si-ôn một hòn đá chướng ngại,một tảng đá khiến nhiều người vấp ngã.Nhưng ai tin Ngàisẽ không bao giờ thất vọng.”
上帝揀選以色列人
1我在基督裏說真話,並不謊言,有我良心被聖靈感動,給我作見證:
2我是大有憂愁,心裏時常傷痛;
3為我弟兄,我骨肉之親,就是自己被咒詛,與基督分離,我也願意。
4他們是以色列人;那兒子的名分、榮耀、諸約、律法、禮儀、應許都是他們的。
5列祖就是他們的祖宗;按肉體說,基督也是從他們出來的。他是在萬有之上,永遠可稱頌的上帝。阿們!
6這不是說上帝的話落了空。因為從以色列生的不都是以色列人,
7也不因為是亞伯拉罕的後裔就都作他的兒女;惟獨「從以撒生的才要稱為你的後裔。」
8這就是說,肉身所生的兒女不是上帝的兒女,惟獨那應許的兒女才算是後裔。
9因為所應許的話是這樣說:「到明年這時候我要來,撒拉必生一個兒子。」
10不但如此,還有利百加,既從一個人,就是從我們的祖宗以撒懷了孕,(
11雙子還沒有生下來,善惡還沒有做出來,只因要顯明上帝揀選人的旨意,不在乎人的行為,乃在乎召人的主。)
12上帝就對利百加說:「將來,大的要服事小的。」
13正如經上所記:雅各是我所愛的;以掃是我所惡的。
14這樣,我們可說甚麼呢?難道上帝有甚麼不公平嗎?斷乎沒有!
15因他對摩西說:我要憐憫誰就憐憫誰, 要恩待誰就恩待誰。
16據此看來,這不在乎那定意的,也不在乎那奔跑的,只在乎發憐憫的上帝。
17因為經上有話向法老說:「我將你興起來,特要在你身上彰顯我的權能,並要使我的名傳遍天下。」
18如此看來,上帝要憐憫誰就憐憫誰,要叫誰剛硬就叫誰剛硬。
上帝的忿怒和憐憫
19這樣,你必對我說:「他為甚麼還指責人呢?有誰抗拒他的旨意呢?」
20你這個人哪,你是誰,竟敢向上帝強嘴呢?受造之物豈能對造他的說:「你為甚麼這樣造我呢?」
21窯匠難道沒有權柄從一團泥裏拿一塊做成貴重的器皿,又拿一塊做成卑賤的器皿嗎?
22倘若上帝要顯明他的忿怒,彰顯他的權能,就多多忍耐寬容那可怒、預備遭毀滅的器皿,
23又要將他豐盛的榮耀彰顯在那蒙憐憫、早預備得榮耀的器皿上。
24這器皿就是我們被上帝所召的,不但是從猶太人中,也是從外邦人中。這有甚麼不可呢?
25就像上帝在何西阿書上說:那本來不是我子民的, 我要稱為「我的子民」; 本來不是蒙愛的, 我要稱為「蒙愛的」。
26從前在甚麼地方對他們說: 你們不是我的子民, 將來就在那裏稱他們為「永生上帝的兒子」。
27以賽亞指着以色列人喊着說:「以色列人雖多如海沙,得救的不過是剩下的餘數;
28因為主要在世上施行他的話,叫他的話都成全,速速地完結。」
29又如以賽亞先前說過:若不是萬軍之主給我們存留餘種, 我們早已像所多瑪、蛾摩拉的樣子了。
以色列人和福音
30這樣,我們可說甚麼呢?那本來不追求義的外邦人反得了義,就是因信而得的義。
31但以色列人追求律法的義,反得不着律法的義。
32這是甚麼緣故呢?是因為他們不憑着信心求,只憑着行為求;他們正跌在那絆腳石上。
33就如經上所記:我在錫安放一塊絆腳的石頭,跌人的磐石; 信靠他的人必不至於羞愧。
