Psalms
Kapitel 137
Übersetzungen vergleichen
Nỗi Buồn của Người Bị Lưu Đày
1Bên bờ sông Ba-by-lôn, chúng ta ngồi khóckhi nhớ đến Si-ôn.
2Chúng ta đã treo đàn hạc,trên cành liễu ven sông.
3Vì những người bắt chúng ta bảo phải ca hát.Bọn tra tấn đánh đập chúng ta,truyền lệnh bắt hoan ca“Hát một ca khúc Si-ôn đi!”
4Nhưng làm sao ca hát được bài ca của Chúa Hằng Hữutrong khi ở nơi đất khách?
5Nếu ta quên ngươi, hỡi Giê-ru-sa-lem,nguyện tay ta sẽ mất hết tài năng.
6Nguyện lưỡi ta sẽ bất độngkhông còn ca hát nữa.Nếu ta không nhớ Giê-ru-sa-lem, Không yêu Giê-ru-sa-lem hơn mọi điều vui thú nhất.
7Cầu xin Chúa Hằng Hữu, nhớ việc quân Ê-đôm đã làmtrong ngày Giê-ru-sa-lem thất thủ.Chúng reo hò: “Phá hủy!San thành bình địa!”
8Hỡi con gái Ba-by-lôn, các ngươi đã bị định cho diệt vong.Phước cho người báo phạt Ba-by-lôn, vì những gì các ngươi đã làm cho chúng ta.
9Phước cho người bắt hài nhi ngươivà đập chúng vào núi đá.
1By the rivers of Babylon, there we sat down, yea, we wept, when we remembered Zion.
2We hanged our harps upon the willows in the midst thereof.
3For there they that carried us away captive required of us a song; and they that wasted us required of us mirth, saying, Sing us one of the songs of Zion.
4How shall we sing the LORD’s song in a strange land?
5If I forget thee, O Jerusalem, let my right hand forget her cunning.
6If I do not remember thee, let my tongue cleave to the roof of my mouth; if I prefer not Jerusalem above my chief joy.
7Remember, O LORD, the children of Edom in the day of Jerusalem; who said, Rase it, rase it, even to the foundation thereof.
8O daughter of Babylon, who art to be destroyed; happy shall he be, that rewardeth thee as thou hast served us.
9Happy shall he be, that taketh and dasheth thy little ones against the stones.
