Luke
Kapitel 19
Übersetzungen vergleichen
Chúa Giê-xu và Xa-chê
1Chúa Giê-xu vào Giê-ri-cô, đi ngang qua thành.
2Ở đó có một người tên Xa-chê. Ông là trưởng ban thuế vụ và giàu có.
3Ông cố tìm cách nhìn mặt Chúa Giê-xu nhưng không thấy được, vì ông quá thấp, dân chúng lại quá đông.
4Ông vội chạy trước mọi người và trèo lên cây sung nhìn xuống, vì Chúa Giê-xu sắp đi ngang qua đó.
5Khi Chúa Giê-xu đến nơi ấy, Ngài nhìn lên Xa-chê và gọi đích danh ông: “Xa-chê! Xuống mau! Hôm nay Ta sẽ làm khách tại nhà ông.”
6Xa-chê vội vàng nhảy xuống, mừng rỡ rước Chúa Giê-xu về nhà.
7Nhưng dân chúng bất mãn, họ phàn nàn: “Người này vào nhà người tội lỗi xấu xa.”
8Nhưng Xa-chê đến đứng trước mặt Chúa và nói: “Thưa Chúa, con sẽ lấy phân nửa tài sản phân phát cho người nghèo. Nếu làm thiệt hại ai điều gì, con xin đền gấp tư.”
9Chúa Giê-xu phán: “Nhà này hôm nay được hưởng ơn cứu rỗi, vì Xa-chê cũng là con cháu Áp-ra-ham.
10Vì Con Ngườiđến trần gian để tìm và cứu những người hư vong.”
Ẩn Dụ về Mười Đầy Tớ
11Đám đông vẫn đang nghe Chúa Giê-xu giảng dạy. Vì gần đến Giê-ru-sa-lem, Chúa kể thêm một câu chuyện vì dân chúng tưởng đã đến lúc thiết lập Nước của Đức Chúa Trời tại thế gian. Ngài phán:
12“Một hoàng thân sắp đi xa nhận lễ tấn phong để về làm vua xứ mình.
13Trước khi lên đường, ông gọi mười đầy tớ đến giao cho mười nén bạcvà dặn: ‘Hãy dùng số bạc này để kinh doanh khi ta đi vắng.’
14Nhưng dân bản xứ ghét ông nên họ gửi phái đoàn theo sau ông và phản đối: ‘Chúng tôi không muốn ông ấy làm vua của chúng tôi.’
15Khi được tấn phong làm vua, ông trở về và cho gọi mười đầy tớ mà ông đã giao bạc đến báo lợi tức.
16Người thứ nhất đến trình: ‘Thưa chủ, nén bạc của chủ đã sinh lợi mười lần!’
17Vua khen: ‘Tốt lắm, ngươi rất ngay thật. Vì ngươi trung thành trong việc nhỏ, ta sẽ cho ngươi cai trị mười thành phố.’
18Người thứ hai đến trình: ‘Thưa chủ, nén bạc của chủ đã làm lợi được năm lần!’
19Vua khen: ‘Tốt lắm, ngươi sẽ cai trị năm thành phố.’
20Nhưng người thứ ba mang trả lại số bạc ban đầu và nói: ‘Thưa chủ, nén bạc chủ giao, tôi vẫn còn giữ cẩn thận đây.
21Tôi sợ chủ lắm, vì chủ rất nghiêm khắc, muốn thu hoạch nơi mình không kinh doanh, gặt hái chỗ mình không gieo trồng.’
22Vua quát: ‘Ngươi là đầy tớ gian ngoa! Miệng lưỡi ngươi đã buộc tội ngươi, ta cứ theo lời ngươi nói mà xử ngươi. Đã biết ta nghiêm khắc, muốn thu hoạch nơi không kinh doanh, gặt hái nơi không cày cấy,
23sao ngươi không đem bạc gửi vào ngân hàng? Ít nhất cũng thu được lời cho đến khi ta về.’
24Rồi vua ra lệnh cho những người đứng gần: ‘Hãy lấy nén bạc của đầy tớ này đem cho người có mười nén.’
25Họ nói: ‘Nhưng, thưa chủ, anh ấy đã có mười nén rồi!’
26Vua đáp: ‘Đúng thế! Ai có, sẽ cho thêm, nhưng ai không có, dù còn gì cũng bị mất luôn.
27Và bây giờ, những kẻ thù đã chống đối ta, đem chúng ra đây hành hình trước mặt ta.’ ”
Chúa Giê-xu Được Đón Rước Khải Hoàn
28Dạy xong, Chúa Giê-xu đem các môn đệ lên Giê-ru-sa-lem.
29Đến làng Bê-pha-giê và Bê-tha-ni trên núi Ô-liu, Chúa sai hai môn đệ đi lên trước:
30“Hãy đi thẳng đến làng phía trước, vừa vào làng, các con sẽ thấy một con lừa con chưa ai cưỡi, đang cột tại đó. Cứ mở dây dắt nó về đây!
31Nếu có ai hỏi: ‘Tại sao các ông tháo lừa ra?’ Các con hãy trả lời: ‘Chúa cần dùng nó.’”
32Hai môn đệ vâng lời ra đi, quả nhiên mọi việc xảy ra như lời Chúa Giê-xu phán dặn.
33Thấy họ mở dây lừa, người chủ lừa hỏi: “Các ông mở dây làm gì?”
34Hai môn đệ đáp: “Chúa cần dùng nó.”
35Vậy, họ dẫn lừa về cho Chúa Giê-xu, lót áo mình trên lưng nó, nâng Ngài lên cưỡi.
36Dân chúng trải áo dọc theo đường Chúa cưỡi lừa đi qua.
37Lúc đến quãng đường dốc núi Ô-liu, đoàn môn đệ đông đảo vừa đi vừa tung hô ngợi tôn Đức Chúa Trời về những phép lạ họ đã thấy.
38“Hoan hô Vua, Đấng nhân danh Chúa Hằng Hữu mà đến!Thiên cung thái hòa, và vinh quang trên nơi chí cao!”
39Nhưng mấy thầy Pha-ri-si trong đám đông lên tiếng phản đối: “Xin Thầy quở môn đệ đừng reo hò như thế!”
40Chúa đáp: “Nếu họ im lặng, đá sẽ tung hô!”
Chúa Giê-xu Khóc cho Giê-ru-sa-lem
41Khi gần đến Giê-ru-sa-lem, vừa trông thấy thành phía trước, Chúa bắt đầu khóc:
42“Ngày nay Giê-ru-sa-lem đã biết cơ hội hưởng thái bình đang ở trong tầm tay mà không chịu nắm lấy!
43Rồi đây quân thù sẽ đến đắp lũy, bao vây, phong tỏa.
44Họ san bằng thành quách, tiêu diệt dân chúng và con cái trong thành. Quân thù ngươi sẽ không để lại một viên đá nào ở đây, vì thành phố này đã khước từ cơ hội cứu rỗi dành cho mình.”
Chúa Giê-xu Dẹp Sạch Đền Thờ
45Chúa Giê-xu vào Đền Thờ và bắt đầu đuổi những người buôn bán thú vật cho việc sinh tế ra ngoài.
46Ngài phán cùng họ: “Thánh Kinh công bố: ‘Đền Thờ Ta là nơi cầu nguyện,’ nhưng các ngươi đã biến thành sào huyệt trộm cướp.”
47Sau đó, Chúa vào Đền Thờ giảng dạy mỗi ngày, nhưng các thầy trưởng tế, thầy dạy luật, và các lãnh đạo tìm cách giết Ngài.
48Nhưng họ chưa tìm được kế gì, vì dân chúng ngưỡng mộ Chúa, chăm chỉ nghe Ngài giảng dạy.
1And entering in, he walked through Jericho.
2And behold, there was a man named Zacheus, who was the chief of the publicans, and he was rich.
3And he sought to see Jesus who he was, and he could not for the crowd, because he was low of stature.
4And running before, he climbed up into a sycamore tree, that he might see him; for he was to pass that way.
5And when Jesus was come to the place, looking up, he saw him, and said to him: Zacheus, make haste and come down; for this day I must abide in thy house.
6And he made haste and came down; and received him with joy.
7And when all saw it, they murmured, saying, that he was gone to be a guest with a man that was a sinner.
8But Zacheus standing, said to the Lord: Behold, Lord, the half of my goods I give to the poor; and if I have wronged any man of any thing, I restore him fourfold.
9Jesus said to him: This day is salvation come to this house, because he also is a son of Abraham.
10For the Son of man is come to seek and to save that which was lost.
11As they were hearing these things, he added and spoke a parable, because he was nigh to Jerusalem, and because they thought that the kingdom of God should immediately be manifested.
12He said therefore: A certain nobleman went into a far country, to receive for himself a kingdom, and to return.
13And calling his ten servants, he gave them ten pounds, and said to them: Trade till I come.
14But his citizens hated him: and they sent an embassage after him, saying: We will not have this man to reign over us.
15And it came to pass, that he returned, having received the kingdom: and he commanded his servants to be called, to whom he had given the money, that he might know how much every man had gained by trading.
16And the first came, saying: Lord, thy pound hath gained ten pounds.
17And he said to him: Well done, thou good servant, because thou hast been faithful in a little, thou shalt have power over ten cities.
18And the second came, saying: Lord, thy pound hath gained five pounds.
19And he said to him: Be thou also over five cities.
20And another came, saying: Lord, behold here is thy pound, which I have kept laid up in a napkin;
21For I feared thee, because thou art an austere man: thou takest up what thou didst not lay down, and thou reapest that which thou didst not sow.
22He saith to him: Out of thy own mouth I judge thee, thou wicked servant. Thou knewest that I was an austere man, taking up what I laid not down, and reaping that which I did not sow:
23And why then didst thou not give my money into the bank, that at my coming, I might have exacted it with usury?
24And he said to them that stood by: Take the pound away from him, and give it to him that hath ten pounds.
25And they said to him: Lord, he hath ten pounds.
26But I say to you, that to every one that hath shall be given, and he shall abound: and from him that hath not, even that which he hath, shall be taken from him.
27But as for those my enemies, who would not have me reign over them, bring them hither, and kill them before me.
28And having said these things, he went before, going up to Jerusalem.
29And it came to pass, when he was come nigh to Bethphage and Bethania, unto the mount called Olivet, he sent two of his disciples,
30Saying: Go into the town which is over against you, at your entering into which you shall find the colt of an ass tied, on which no man ever hath sitten: loose him, and bring him hither.
31And if any man shall ask you: Why do you loose him? you shall say thus unto him: Because the Lord hath need of his service.
32And they that were sent, went their way, and found the colt standing, as he had said unto them.
33And as they were loosing the colt, the owners thereof said to them: Why loose you the colt?
34But they said: Because the Lord hath need of him.
35And they brought him to Jesus. And casting their garments on the colt, they set Jesus thereon.
36And as he went, they spread their clothes underneath in the way.
37And when he was now coming near the descent of mount Olivet, the whole multitude of his disciples began with joy to praise God with a loud voice, for all the mighty works they had seen,
38Saying: Blessed be the king who cometh in the name of the Lord, peace in heaven, and glory on high!
39And some of the Pharisees, from amongst the multitude, said to him: Master, rebuke thy disciples.
40To whom he said: I say to you, that if these shall hold their peace, the stones will cry out.
41And when he drew near, seeing the city, he wept over it, saying:
42If thou also hadst known, and that in this thy day, the things that are to thy peace; but now they are hidden from thy eyes.
43For the days shall come upon thee, and thy enemies shall cast a trench about thee, and compass thee round, and straiten thee on every side,
44And beat thee flat to the ground, and thy children who are in thee: and they shall not leave in thee a stone upon a stone: because thou hast not known the time of thy visitation.
45And entering into the temple, he began to cast out them that sold therein, and them that bought.
46Saying to them: It is written: My house is the house of prayer. But you have made it a den of thieves.
47And he was teaching daily in the temple. And the chief priests and the scribes and the rulers of the people sought to destroy him:
48And they found not what to do to him: for all the people were very attentive to hear him.
