Isaiah
Kapitel 63
Übersetzungen vergleichen
Năm Cứu Chuộc
1Ai đến từ Ê-đômvà từ thành Bốt-ra, mặc y phục rực rỡ màu đỏ thẫm?Ai trong chiếc áo vương bàođang tiến bước cách uy nghiêm, hùng dũng? “Ấy chính Ta, Chúa Hằng Hữu, tuyên báo sự cứu rỗi ngươi!Ấy là Ta, Chúa Hằng Hữu, Đấng có năng quyền để cứu rỗi.”
2Sao áo Chúa đỏ rực,như áo người đạp nho trong bồn ép nho?
3“Ta đã đạp nho một mình;không ai giúp đỡ.Ta đã đạp kẻ thù Ta trong cơn giận dữ,như thể chúng là những trái nho.Ta đã giẫm đạp chúng trong cơn thịnh nộ.Máu chúng đã làm bẩn áo Ta.
4Ta đã định ngày báo ứng trong lòng,và năm cứu chuộc của Ta đã đến.
5Ta ngạc nhiên khi thấy không ai dám đứng rađể giúp người bị áp bức.Vì vậy, Ta dùng chính cánh tay mạnh mẽ của Ta để cứu giúp,và biểu dương sức công chính của Ta.
6Trong cơn thịnh nộ, Ta nghiền nát các dân vô đạovà khiến chúng lảo đảo rồi ngã gục xuống đất, đổ máu chúng ra trên đất.”
Lòng Nhân Ái của Chúa
7Tôi sẽ nói đến lòng thương xót vô biên của Chúa Hằng Hữu.Tôi sẽ ca ngợi Ngài vì những việc Ngài làm.Tôi sẽ hân hoan trong sự nhân từ vĩ đại của Ngài đối với Ít-ra-ên,tùy theo lòng thương xót và nhân ái vô hạn của Ngài.
8Chúa phán: “Chúng là dân Ta.Chắc chắn chúng không bao giờ phản nghịch Ta nữa.” Và Ngài là Chúa Cứu Thế của họ.
9Trong khi họ gặp khốn khổ, Chúa cũng gặp khốn khổ,và thiên sứ của Chúa đã giải cứu họ.Chúa lấy tình yêu và lòng thương xót mà chuộc họ.Chúa đã ẵm bồng và mang lấy họ qua bao năm tháng xa xưa.
10Nhưng họ đã nổi loạn chống nghịch Chúavà làm cho Thánh Linh của Ngài buồn rầu.Vì vậy, Chúa trở thành thù địchvà chiến đấu nghịch lại họ.
11Lúc ấy, họ mới nhớ lại quá khứ,nhớ Môi-se đã dẫn dân Ngài ra khỏi Ai Cập.Họ kêu khóc: “Đấng đã đem Ít-ra-ên ra khỏi biển,cùng Môi-se, người chăn bầy ở đâu?Đấng đã đặt Thánh Linh Ngàigiữa vòng dân Ngài ở đâu?
12Đấng đã thể hiện quyền năng của Ngàikhi Môi-se đưa tay lên—tức Đấng đã rẽ nước trước mặt họ,tạo cho Ngài một Danh đời đời ở đâu?
13Đấng đã dìu dắt họ đi qua đáy biển ở đâu?Họ như ngựa phi trên hoang mạc không bao giờ vấp ngã.
14Như bầy gia súc được đi về thung lũng,Thần Linh của Chúa Hằng Hữu đã cho họ an nghỉ.Chúa đã dẫn dắt dân Ngài, lạy Chúa Hằng Hữu,để Danh Chúa được vinh quang.”
Lời Cầu Nguyện Ăn Năn
15Lạy Chúa Hằng Hữu, xin nhìn xuống từ trời;từ nơi ngự thánh, từ ngôi vinh quang Ngài, xin nhìn chúng con.Nhiệt tình và quyền năng Chúa ở đâu?Lòng ưu ái và thương xót của Chúa bị ngăn lại hay sao?
16Thật, Chúa là Cha chúng con!Dù Áp-ra-ham và Ít-ra-ên không thừa nhận chúng con, Chúa Hằng Hữu, Ngài vẫn là Cha chúng con. Ngài là Đấng Cứu Chuộc chúng con từ xa xưa.
17Lạy Chúa Hằng Hữu, sao Chúa nỡ để chúng con tách xa đường lối Ngài?Tại sao Chúa để lòng chúng con chai lì đến nỗi mất lòng kính sợ Ngài?Xin Chúa trở lại và giúp chúng con, vì chúng con là đầy tớ Ngài,là những đại tộc thuộc quyền sở hữu của Ngài
18Dân thánh của Ngài mới sở nơi đền thánh này chưa bao lâu,mà quân thù đã dày xéo lên đền thánh rồi.
19Đôi khi, dường như chúng con chưa hề thuộc về Ngài,như thể chúng con chưa bao giờ được biết như một dân tộc của Ngài.
1Who is this who comes from Edom,with dyed garments from Bozrah?Who is this who is glorious in his clothing,marching in the greatness of his strength?“It is I who speak in righteousness,mighty to save.”
2Why is your clothing red,and your garments like him who treads in the wine vat?
3“I have trodden the wine press alone.Of the peoples, no one was with me.Yes, I trod them in my angerand trampled them in my wrath.Their lifeblood is sprinkled on my garments,and I have stained all my clothing.
4For the day of vengeance was in my heart,and the year of my redeemed has come.
5I looked, and there was no one to help;and I wondered that there was no one to uphold.Therefore my own arm brought salvation to me.My own wrath upheld me.
6I trod down the peoples in my angerand made them drunk in my wrath. I poured their lifeblood out on the earth.”
7I will tell of the loving kindnesses of the LORDand the praises of the LORD, according to all that the LORD has given to us,and the great goodness toward the house of Israel,which he has given to them according to his mercies, and according to the multitude of his loving kindnesses.
8For he said, “Surely, they are my people,children who will not deal falsely;” so he became their Savior.
9In all their affliction he was afflicted,and the angel of his presence saved them.In his love and in his pity he redeemed them.He bore them, and carried them all the days of old.
10But they rebelledand grieved his Holy Spirit.Therefore he turned and became their enemy,and he himself fought against them.
11Then he remembered the days of old,Moses and his people, saying,“Where is he who brought them up out of the sea with the shepherds of his flock?Where is he who put his Holy Spirit among them?”
12Who caused his glorious arm to be at Moses’ right hand?Who divided the waters before them, to make himself an everlasting name?
13Who led them through the depths,like a horse in the wilderness, so that they didn’t stumble?
14As the livestock that go down into the valley,the LORD’s Spirit caused them to rest. So you led your people to make yourself a glorious name.
15Look down from heaven,and see from the habitation of your holiness and of your glory.Where are your zeal and your mighty acts?The yearning of your heart and your compassion is restrained toward me.
16For you are our Father,though Abraham doesn’t know us, and Israel does not acknowledge us.You, LORD, are our Father.Our Redeemer from everlasting is your name.
17O LORD, why do you make us wander from your ways,and harden our heart from your fear?Return for your servants’ sake,the tribes of your inheritance.
18Your holy people possessed it but a little while.Our adversaries have trodden down your sanctuary.
19We have become like those over whom you never ruled,like those who were not called by your name.
