Isaiah
Kapitel 63
Übersetzungen vergleichen
Năm Cứu Chuộc
1Ai đến từ Ê-đômvà từ thành Bốt-ra, mặc y phục rực rỡ màu đỏ thẫm?Ai trong chiếc áo vương bàođang tiến bước cách uy nghiêm, hùng dũng? “Ấy chính Ta, Chúa Hằng Hữu, tuyên báo sự cứu rỗi ngươi!Ấy là Ta, Chúa Hằng Hữu, Đấng có năng quyền để cứu rỗi.”
2Sao áo Chúa đỏ rực,như áo người đạp nho trong bồn ép nho?
3“Ta đã đạp nho một mình;không ai giúp đỡ.Ta đã đạp kẻ thù Ta trong cơn giận dữ,như thể chúng là những trái nho.Ta đã giẫm đạp chúng trong cơn thịnh nộ.Máu chúng đã làm bẩn áo Ta.
4Ta đã định ngày báo ứng trong lòng,và năm cứu chuộc của Ta đã đến.
5Ta ngạc nhiên khi thấy không ai dám đứng rađể giúp người bị áp bức.Vì vậy, Ta dùng chính cánh tay mạnh mẽ của Ta để cứu giúp,và biểu dương sức công chính của Ta.
6Trong cơn thịnh nộ, Ta nghiền nát các dân vô đạovà khiến chúng lảo đảo rồi ngã gục xuống đất, đổ máu chúng ra trên đất.”
Lòng Nhân Ái của Chúa
7Tôi sẽ nói đến lòng thương xót vô biên của Chúa Hằng Hữu.Tôi sẽ ca ngợi Ngài vì những việc Ngài làm.Tôi sẽ hân hoan trong sự nhân từ vĩ đại của Ngài đối với Ít-ra-ên,tùy theo lòng thương xót và nhân ái vô hạn của Ngài.
8Chúa phán: “Chúng là dân Ta.Chắc chắn chúng không bao giờ phản nghịch Ta nữa.” Và Ngài là Chúa Cứu Thế của họ.
9Trong khi họ gặp khốn khổ, Chúa cũng gặp khốn khổ,và thiên sứ của Chúa đã giải cứu họ.Chúa lấy tình yêu và lòng thương xót mà chuộc họ.Chúa đã ẵm bồng và mang lấy họ qua bao năm tháng xa xưa.
10Nhưng họ đã nổi loạn chống nghịch Chúavà làm cho Thánh Linh của Ngài buồn rầu.Vì vậy, Chúa trở thành thù địchvà chiến đấu nghịch lại họ.
11Lúc ấy, họ mới nhớ lại quá khứ,nhớ Môi-se đã dẫn dân Ngài ra khỏi Ai Cập.Họ kêu khóc: “Đấng đã đem Ít-ra-ên ra khỏi biển,cùng Môi-se, người chăn bầy ở đâu?Đấng đã đặt Thánh Linh Ngàigiữa vòng dân Ngài ở đâu?
12Đấng đã thể hiện quyền năng của Ngàikhi Môi-se đưa tay lên—tức Đấng đã rẽ nước trước mặt họ,tạo cho Ngài một Danh đời đời ở đâu?
13Đấng đã dìu dắt họ đi qua đáy biển ở đâu?Họ như ngựa phi trên hoang mạc không bao giờ vấp ngã.
14Như bầy gia súc được đi về thung lũng,Thần Linh của Chúa Hằng Hữu đã cho họ an nghỉ.Chúa đã dẫn dắt dân Ngài, lạy Chúa Hằng Hữu,để Danh Chúa được vinh quang.”
Lời Cầu Nguyện Ăn Năn
15Lạy Chúa Hằng Hữu, xin nhìn xuống từ trời;từ nơi ngự thánh, từ ngôi vinh quang Ngài, xin nhìn chúng con.Nhiệt tình và quyền năng Chúa ở đâu?Lòng ưu ái và thương xót của Chúa bị ngăn lại hay sao?
16Thật, Chúa là Cha chúng con!Dù Áp-ra-ham và Ít-ra-ên không thừa nhận chúng con, Chúa Hằng Hữu, Ngài vẫn là Cha chúng con. Ngài là Đấng Cứu Chuộc chúng con từ xa xưa.
17Lạy Chúa Hằng Hữu, sao Chúa nỡ để chúng con tách xa đường lối Ngài?Tại sao Chúa để lòng chúng con chai lì đến nỗi mất lòng kính sợ Ngài?Xin Chúa trở lại và giúp chúng con, vì chúng con là đầy tớ Ngài,là những đại tộc thuộc quyền sở hữu của Ngài
18Dân thánh của Ngài mới sở nơi đền thánh này chưa bao lâu,mà quân thù đã dày xéo lên đền thánh rồi.
19Đôi khi, dường như chúng con chưa hề thuộc về Ngài,như thể chúng con chưa bao giờ được biết như một dân tộc của Ngài.
1Đấng từ Ê-đôm đến, từ Bốt-ra tới, mặc áo nhuộm, bận đồ hoa mĩ, cậy sức mạnh cả thể, kéo bộ cách oai nghiêm, là ai? Aáy, chính ta, là Đấng dùng sự công bình mà nói, và có quyền lớn để cứu rỗi!
2Aùo ngươi có màu đỏ, áo xống của ngươi như của người đạp bàn ép rượu là vì sao?
3Chỉ một mình ta đạp bàn ép rượu, trong vòng các dân chẳng từng có ai với ta. Trong cơn giận ta đã đạp lên; đang khi thạnh nộ ta đã nghiền nát ra: máu tươi họ đã vảy ra trên áo ta, áo xống ta đã vấy hết.
4Vì ta đã định ngày báo thù trong lòng ta, và năm cứu chuộc của ta đã đến.
5Ta đã xem, chẳng có ai đến giúp ta; ta lấy làm lạ vì chẳng có ai nâng đỡ ta! Cánh tay ta bèn cứu ta, sự thạnh nộ ta bèn nâng đỡ ta.
6Ta đã giày đạp các dân trong cơn giận; đã khiến chúng nó say vì sự thạnh nộ ta, và đã đổ máu tươi chúng nó ra trên đất.
7Ta sẽ nói đến những sự nhân từ của Đức Giê-hô-va, và sự ngợi khen Đức Giê-hô-va, y theo mọi sự Đức Giê-hô-va đã ban cho chúng ta, và thuật lại phước lớn Ngài đã ban cho nhà Y-sơ-ra-ên, y theo những sự thương xót và sự nhân từ vô số của Ngài.
8Vì Ngài có phán: Thật, chúng nó là dân ta, tức con cái sẽ chẳng làm dối; vậy Ngài đã làm Đấng Cứu họ.
9Hễ khi dân Ngài bị khốn khổ, chính Ngài cũng khốn khổ, và thiên sứ trước mặt Ngài đã cứu họ rồi. Chính Ngài đã lấy lòng yêu đang thương xót mà chuộc họ. Ngài đã ẵm bồng, và mang họ trong các ngày thuở xưa.
10Song họ đã bội nghịch, đã làm cho Thần thánh Ngài buồn rầu, Ngài bèn trở làm cừu thù với họ, và chính mình Ngài chinh chiến cùng họ.
11Bấy giờ dân nhớ lại ngày xưa, về Môi-se và dân sự người, mà nói rằng: Nào Đấng đã làm cho dân và người chăn bầy vật mình ra khỏi biển ở đâu? Nào Đấng đã đặt Thần thánh mình giữa dân sự ở đâu?
12là Đấng lấy cánh tay vinh hiển đi bên tay hữu Môi-se; là Đấng đã rẽ nước ra trước mặt họ, đặng rạng danh vô cùng;
13là Đấng đã dắt dân qua trên sóng đào, như ngựa chạy đồng bằng, và không sẩy bước.
14Thần của Đức Giê-hô-va đã khiến dân sự yên nghỉ, như bầy vật xuống nơi trũng. Cũng vậy, Ngài đã dắt dân mình đi đường, để cho rạng danh vinh hiển mình.
15Xin Chúa từ trên trời ngó xuống, từ chỗ ở thánh và vinh hiển của Ngài mà nhìn xem! Chớ nào lòng nóng nảy và công việc lớn Ngài ở đâu? Lòng ước ao sốt sắng và sự thương xót của Ngài bị ngăn trở đến cùng tôi.
16Thật Ngài là Cha chúng tôi, dầu Aùp-ra-ham chẳng biết chúng tôi, Y-sơ-ra-ên cũng chẳng nhận chúng tôi; hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài là Cha chúng tôi, danh Ngài là Đấng Cứu chuộc chúng tôi từ trước đời đời.
17Hỡi Đức Giê-hô-va, sao để chúng tôi lầm lạc xa đường Ngài? sao để lòng chúng tôi cứng cỏi đến nỗi chẳng kính sợ Ngài? Xin hãy vì cớ các tôi tớ Ngài và các chi phái của cơ nghiệp Ngài mà trở lại!
18Dân thánh của Ngài được xứ nầy làm kỷ vật chưa bao lâu; mà kẻ thù chúng tôi đã giày đạp nơi thánh của Ngài.
19Từ lâu nay chúng tôi đã như một dân không hề được Ngài cai trị, và không còn đội danh Ngài nữa.
