Hosea
Kapitel 8
Übersetzungen vergleichen
Ít-ra-ên Gieo Gió, Gặt Bão
1“Hãy thổi kèn báo động!Quân thù đáp xuống như đại bàng trên dân của Chúa Hằng Hữu,vì chúng bội ước Tavà nổi loạn chống lại luật pháp Ta.
2Lúc ấy, Ít-ra-ên sẽ cầu xin Ta:‘Xin giúp chúng con, vì Ngài là Đức Chúa Trời của chúng con!’
3Nhưng đã quá muộn.Người Ít-ra-ên đã từ chối điều tốt lành, nên bây giờ các dân thù nghịch sẽ đuổi theo chúng.
4Chúng chỉ định nhiều vua không cần sự đồng ý của Ta,và lập nhiều nhà lãnh đạo mà Ta chẳng hề biết đến.Chúng tự tạo cho mình những thần tượng bằng bạc và vàng,vì thế chúng tự gây cho mình sự hủy diệt.
5Sa-ma-ri hỡi, Ta khước từ tượng bò con này—là tượng các ngươi đã tạo. Cơn thịnh nộ Ta cháy phừng chống lại các ngươi. Cho đến bao giờ các ngươi mới thôi phạm tội?
6Bò con mà các ngươi thờ phượng, hỡi Ít-ra-ên,là do chính tay các ngươi tạo ra! Đó không phải là Đức Chúa Trời! Vì thế, thần tượng ấy phải bị đập tan từng mảnh.
7Chúng đã gieo gióvà sẽ gặt bão.Cây lúa của chúng èo uộtkhông sản xuất được gì để ăn.May ra nếu có hạt nàothì cũng bị những người xa lạ cướp mất.
8Người Ít-ra-ên đã bị nuốt chửng;chúng nằm giữa các dân tộc như là chiếc nồi bị loại bỏ.
9Như lừa hoang tìm kiếm bạn mình,chúng lên tận A-sy-ri.Còn Ép-ra-im đã tự bán mình—bán mình cho các tình nhân.
10Nhưng dù chúng đã bán mình cho nhiều đồng minh,thì Ta cũng sẽ triệu tập chúng lại để xét xử.Rồi chúng sẽ đau đớn quằn quạichịu gánh nặng của bọn vua chúa quan quyền.
11Vì Ép-ra-im đã làm nhiều bàn thờ để chuộc tội,nhưng các bàn thờ ấy lại chính là nơi để phạm tội!
12Dù Ta ban cho chúng tất cả luật pháp Ta,chúng cũng chẳng thèm để ý quan tâm.
13Người Ít-ra-ên yêu thích các nghi thức tế lễ của chúng,nhưng đối với Ta, tất cả sinh tế của chúng đều vô nghĩa.Bây giờ Chúa nhớ lại sự gian ác chúng,và Ta sẽ hình phạt tội lỗi chúng. Chúng lại quay về Ai Cập.
14Ít-ra-ên đã quên Đấng Tạo Hóa mình mà xây cất các đền miếu,và Giu-đa gia tăng các thành kiên cố.Vì thế, Ta sẽ giáng lửa đốt xuống các thành nàyvà sẽ thiêu hủy các thành lũy của chúng.”
1Set the trumpet to thy mouth. He shall come as an eagle against the house of the LORD, because they have transgressed my covenant, and trespassed against my law.
2Israel shall cry unto me, My God, we know thee.
3Israel hath cast off the thing that is good: the enemy shall pursue him.
4They have set up kings, but not by me: they have made princes, and I knew it not: of their silver and their gold have they made them idols, that they may be cut off.
5¶ Thy calf, O Samaria, hath cast thee off; mine anger is kindled against them: how long will it be ere they attain to innocency?
6For from Israel was it also: the workman made it; therefore it is not God: but the calf of Samaria shall be broken in pieces.
7For they have sown the wind, and they shall reap the whirlwind: it hath no stalk: the bud shall yield no meal: if so be it yield, the strangers shall swallow it up.
8Israel is swallowed up: now shall they be among the Gentiles as a vessel wherein is no pleasure.
9For they are gone up to Assyria, a wild ass alone by himself: Ephraim hath hired lovers.
10Yea, though they have hired among the nations, now will I gather them, and they shall sorrow a little for the burden of the king of princes.
11Because Ephraim hath made many altars to sin, altars shall be unto him to sin.
12I have written to him the great things of my law, but they were counted as a strange thing.
13They sacrifice flesh for the sacrifices of mine offerings, and eat it; but the LORD accepteth them not; now will he remember their iniquity, and visit their sins: they shall return to Egypt.
14For Israel hath forgotten his Maker, and buildeth temples; and Judah hath multiplied fenced cities: but I will send a fire upon his cities, and it shall devour the palaces thereof.
