Artikeldatentabelle

Job

Kapitel 31

Catholic · KTCGKPV

Übersetzungen vergleichen

Beide Spalten folgen demselben Buch, Kapitel und Vers.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)Hauptübersetzung

1là không nhìn ngắm một thiếu nữ nào.

2từ chốn cửu trùng, Đấng Toàn Năng ban gì làm gia nghiệp ?

3và bất hạnh cho kẻ làm điều dữ ?

4chân tôi bước, Người không đếm được sao ?

5và chân tôi dồn bước với điêu ngoa

6và Người sẽ nhận thấy tôi toàn vẹn.

7lòng chiều theo con mắt, và tay dính vết nhơ,

8và các mầm non tôi trồng đều bị nhổ đi.

9hay rình rập ngoài cửa nhà tha nhân,

10và thân xác nàng bị người ta chiếm đoạt.

11Đó quả là một tội tày trời, tội ác đáng trừng phạt.

12Đó là ngọn lửa đốt tan âm phủ, thiêu rụi cả mùa màng của tôi.

13của tôi trai tớ gái đang tranh tụng với tôi,

14khi Người tra hỏi, tôi đáp lại thế nào ?

15Cũng một Thiên Chúa đã tạo ra chúng tôi hết thảy.

16làm cho mắt goá phụ mỏi mòn vì trông ngóng ?

17không chia phần cho kẻ mồ côi ?

18và đã hướng dẫn nó ngay từ lúc tôi lọt lòng mẫu thân.

19thấy một người nghèo không mền đắp,

20vì nhờ lông chiên của tôi mà được ấm ?

21vì biết mình được nâng đỡ nơi cổng thành ?

22và cánh tay tôi phải đứt khỏi khuỷu tay.

23trước oai phong của Người.

24và nói với vàng ròng : “Ngươi là chốn an toàn của ta !”

25vì tài sản do tay tôi làm ra ?

26và vầng trăng lộng lẫy huy hoàng

27và đưa tay lên miệng mà hôn ?

28vì tôi đã dám chối bỏ Thiên Chúa, Đấng ngự chốn trời cao.

29và hoan hỷ khi nó gặp tai ương ?

30không lấy lời nguyền rủa mà phó mặc hồn nó cho tử thần.

31“Ai là người không được cho ăn thịt thoả thuê ?”

32tôi đã mở cửa đón mời lữ khách.

33và giấu giếm tội mình trong dạ ?

34mà tôi lặng thinh không dám ra khỏi cửa ?

35Còn bản cáo trạng kẻ thù tôi đã viết,

36tôi sẽ mang trên vai, và đội như vương miện.

37và tiến lại gần Người như một thủ lãnh.

38và những luống đất cùng nhau khóc oà,

39lại làm cho chủ đất trút hơi thở cuối cùng,

40Đến đây hết lời của ông Gióp.

VIE1925Vietnamese Bible 1925 (Protestant)Vergleichsübersetzung

1Tôi đã có lập ước với mắt tôi; Vậy, làm sao tôi còn dám nhìn người nữ đồng trinh?

2Vì phần do Đức Chúa Trời ở trên trời, Và cơ nghiệp do Đấng Toàn năng ở nơi cao, là gì?

3Há chẳng phải sự tai họa cho kẻ gian ác, Và sự hư hại cho kẻ làm dữ sao?

4Chớ thì Đức Chúa Trời chẳng thấy đường lối tôi, Và đếm các bước tôi sao?

5Nếu tôi có ăn ở cách dối trá, Và chân tôi vội vàng theo chước gian giảo,

6Nguyện Đức Chúa Trời cân tôi trên cân thăng bằng, Thì Ngài sẽ nhìn biết sự thanh liêm của tôi.

7Nếu chân tôi trở bước bỏ đường chánh đáng, Và lòng tôi đi theo con mắt tôi, Nếu có sự ô uế chi dính vào tay tôi,

8Nguyện tôi gieo, và có kẻ khác gặt hái, Nguyện thổ sản tôi bị nhổ đi!

9Nếu lòng tôi bị người nữ quyến dụ, Nếu tôi rình rập ở nơi cửa của lân cận tôi,

10Nguyện vợ tôi xây cối cho người khác, Và có kẻ khác nằm cùng nàng.

11Vì điều ấy vốn tội trọng gớm ghê, Một tội ác đáng bị quan xét đoán phạt:

12Tội ấy là một ngọn lửa thiêu hóa cho đến chốn trầm luân, Tàn hại các của cải tôi đến tận cùng.

13Nếu tôi có khinh duyên cớ của tôi trai tớ gái tôi, Lúc chúng nó tranh luận với tôi,

14Thì tôi sẽ làm sao khi Đức Chúa Trời chổi dậy? Khi Ngài đến thẩm sát tôi, tôi sẽ đáp sao?

15Đấng đã tạo thành tôi trong lòng mẹ tôi, Há chẳng có dựng nên chúng nó sao? Há chẳng phải cũng một Đức Chúa Trời dựng nên chúng ta trong lòng mẹ sao?

16Nếu tôi từ chối điều kẻ nghèo khổ ước ao, Gây cho mắt người góa bụa bị hao mòn,

17Nếu tôi có ăn bánh tôi một mình, Và kẻ mồ côi chẳng có được ăn với;

18Thật từ lúc tôi còn trẻ, nó cùng lớn lên với tôi như con với cha; Còn người góa bụa, tôi đã nâng đỡ từ khi tôi lọt lòng mẹ tôi;

19Nếu tôi có thấy người nào thác vì không quần áo, Và kẻ nghèo thiếu chẳng có mềm;

20Nếu lòng người không chúc phước cho tôi, Và người không nhờ lông chiên tôi mà được ấm áp;

21Nếu tôi có giơ tay hiếp kẻ mồ côi, Bởi vì tôi thấy có kẻ phù trợ tôi trong cửa thành;

22Nguyện cho vai tôi rớt ra khỏi nơi khác, Và cánh tay tôi bị gẫy rứt ra đi!

23Vì sự tai họa từ Đức Chúa Trời giáng xuống làm tôi kinh khiếp, Và trước mặt sự oai nghiêm Ngài, Tôi nào làm chi được.

24Nếu tôi có để lòng tin cậy nơi vàng, Và nói với vàng ròng rằng: Ngươi là sự nương nhờ của ta;

25Nếu tôi vui mừng về tài vật tôi nhiều, Và vì tay tôi đã được lắm của;

26Nếu tôi có thấy mặt trời chiếu sáng, Và mặt trăng mọc lên soi tỏ,

27Nếu lòng tôi có thầm mê hoặc, Và miệng tôi hôn gởi tay tôi;

28Điều đó cũng là một tội ác đáng bị quan xét phạt; Vì nếu làm vậy, tôi đã từ chối Đức Chúa Trời trên cao kia.

29Nếu tôi có vui mừng vì cớ tàn hại kẻ ghét tôi, Và hứng lòng khi tai vạ giáng cho nó;

30Trái lại tôi không cho phép miệng tôi phạm tội, Mà lấy sự rủa sả trù ẻo, nguyện hại mạng sống nó;

31Nếu các người nhà tôi chẳng có nói: “Ai sẽ tìm được người nào không được ăn no nê thịt súc vật người?”

32Người lạ không có ngủ đêm ở ngoài đường; Tôi mở cửa cho kẻ hành khách;

33Nếu tôi có che tội mình như A-đam, Mà giấu sự gian ác mình ở trong lòng,

34Tại vì tôi kinh hãi chúng đông, Và e sợ bị họ hàng khinh bỉ, Đến đổi ở yên lặng, chẳng dám bước ra khỏi cửa.

35Oâi! Chớ chi có một người nghe tôi! Nầy là dấu hiệu tôi ký, Nguyện Đấng Toàn năng đáp lời tôi; Nguyện kẻ cừu nghịch tôi làm một trạng từ!

36Tôi quả hẳn sẽ mang trạng từ ấy trên vai mình, Đội nó trên đầu tôi như một mão triều thiên.

37Aét tôi sẽ thuật cho cừu địch biết số bước tôi, Đến trước mặt nó như một vua chúa.

38Nếu đất tôi kêu cáo tôi, Các giòng cày nó khóc với nhau;

39Nếu tôi ăn sản vật nó mà không trả giá bạc, Làm khuấy khuất nguyên chủ nó cho đến phải chết mất;

40Nguyện gai góc mọc thay lúa miến, Và cỏ lùng thế cho lúa mạch! Đến đây hết lời của Gióp.

Vers in die Zwischenablage kopiert