Proverbs
Kapitel 29
Übersetzungen vergleichen
1He, that being often reproved hardeneth his neck, shall suddenly be destroyed, and that without remedy.
2When the righteous are in authority, the people rejoice: but when the wicked beareth rule, the people mourn.
3Whoso loveth wisdom rejoiceth his father: but he that keepeth company with harlots spendeth his substance.
4The king by judgment establisheth the land: but he that receiveth gifts overthroweth it.
5A man that flattereth his neighbour spreadeth a net for his feet.
6In the transgression of an evil man there is a snare: but the righteous doth sing and rejoice.
7The righteous considereth the cause of the poor: but the wicked regardeth not to know it.
8Scornful men bring a city into a snare: but wise men turn away wrath.
9If a wise man contendeth with a foolish man, whether he rage or laugh, there is no rest.
10The bloodthirsty hate the upright: but the just seek his soul.
11A fool uttereth all his mind: but a wise man keepeth it in till afterwards.
12If a ruler hearken to lies, all his servants are wicked.
13The poor and the deceitful man meet together: the LORD lighteneth both their eyes.
14The king that faithfully judgeth the poor, his throne shall be established for ever.
15The rod and reproof give wisdom: but a child left to himself bringeth his mother to shame.
16When the wicked are multiplied, transgression increaseth: but the righteous shall see their fall.
17Correct thy son, and he shall give thee rest; yea, he shall give delight unto thy soul.
18Where there is no vision, the people perish: but he that keepeth the law, happy is he.
19A servant will not be corrected by words: for though he understand he will not answer.
20Seest thou a man that is hasty in his words? there is more hope of a fool than of him.
21He that delicately bringeth up his servant from a child shall have him become his son at the length.
22An angry man stirreth up strife, and a furious man aboundeth in transgression.
23A man’s pride shall bring him low: but honour shall uphold the humble in spirit.
24Whoso is partner with a thief hateth his own soul: he heareth cursing, and bewrayeth it not.
25The fear of man bringeth a snare: but whoso putteth his trust in the LORD shall be safe.
26Many seek the ruler’s favour; but every man’s judgment cometh from the LORD.
27An unjust man is an abomination to the just: and he that is upright in the way is abomination to the wicked.
1Người nào bị quở trách thường, lại cứng cổ mình, Sẽ bị bại hoại thình lình, không phương cứu chữa.
2Khi người công bình thêm nhiều lên, thì dân sự vui mừng; Nhưng khi kẻ ác cai trị, dân sự lại rên siết.
3Người ưa mến sự khôn ngoan làm cho cha mình được vui vẻ; Còn kẻ kết bạn với người kỵ nữ phá tan của cải mình.
4Vua nhờ sự công bình mà làm nước mình vững bền; Nhưng ai lãnh của hối lộ hủy hoại nó.
5Người nào dua nịnh kẻ lân cận mình, Giăng lưới trước bước người.
6Trong tội lỗi của kẻ ác có một cái bẫy, Nhưng người công bình ca hát mừng rỡ.
7Người công bình xét cho biết duyên cớ của kẻ nghèo khổ; Còn kẻ ác không có trí hiểu để biết đến.
8Kẻ nhạo báng châm lửa cho thành thiêu cháy; Nhưng người khôn ngoan làm nguôi cơn giận.
9Nếu người khôn ngoan tranh luận với kẻ ngu muội, Dầu người giận hay cười, cũng chẳng an hòa được.
10Kẻ làm đổ huyết ghét người trọn vẹn; Nhưng người ngay thẳng bảo tồn mạng sống người.
11Kẻ ngu muội tỏ ra sự nóng giận mình; Nhưng người khôn ngoan nguôi lấp nó và cầm giữ nó lại.
12Nếu vua lắng tai nghe lời giả dối, Thì các tôi tớ người trở nên gian ác.
13Kẻ nghèo khổ và người hà hiếp đều gặp nhau; Đức Giê-hô-va làm sáng mắt cho cả hai.
14Vua nào theo sự chân thật mà xét đoán kẻ nghèo khổ, Ngôi người sẽ được vững bền đời đời.
15Roi vọt và sự quở trách ban cho sự khôn ngoan; Còn con trẻ phóng túng làm mất cỡ cho mẹ mình.
16Khi kẻ ác thêm, thì tội lỗi cũng thêm; Nhưng người công bình sẽ thấy sự sa ngã chúng nó,
17Hãy sửa phạt con người, thì nó sẽ ban sự an tịnh cho người, Và làm cho linh hồn người được khoái lạc.
18Đâu thiếu sự mặc thị, dân sự bèn phóng tứ; Nhưng ai giữ gìn luật pháp lấy làm có phước thay!
19Chẳng phải bởi lời nói mà sửa trị kẻ làm tội; Vì dầu nó hiểu biết, nó cũng không vâng theo.
20Con có thấy kẻ hốp tốp trong lời nói mình chăng? Một kẻ ngu muội còn có sự trông cậy hơn hắn.
21Người nào dung dưỡng kẻ tôi tớ mình từ thuở nhỏ, Ngày sau sẽ thấy nó thành con trai của nhà.
22Người hay giận gây ra điều tranh cạnh; Và kẻ căm gan phạm tội nhiều thay.
23Sự kiêu ngạo của người sẽ làm hạ người xuống; Nhưng ai có lòng khiêm nhượng sẽ được tôn vinh.
24Kẻ nào chia phần với tay ăn trộm ghét linh hồn mình; Nó nghe lời thề, mà không tỏ điều gì ra.
25Sự sợ loài người gài bẫy; Nhưng ai nhờ cậy Đức Giê-hô-va được yên ổn vô sự.
26Nhiều kẻ cầu ơn vua; Song sự lý đoán của người nào do nơi Đức Giê-hô-va mà đến.
27Kẻ gian tà lấy làm gớm ghiếc cho người công bình; Và người ăn ở ngay thẳng lấy làm gớm ghiếc cho kẻ gian ác.
