Artikeldatentabelle

Numbers

Kapitel 15

Catholic · DRA

Übersetzungen vergleichen

Beide Spalten folgen demselben Buch, Kapitel und Vers.

DRADouay-Rheims 1899 (Catholic)Hauptübersetzung

1And the Lord spoke to Moses, saying:

2Speak to the children of Israel and thou shalt say to them: When you shall be come into the land of your habitation, which I will give you,

3And shall make an offering to the Lord, for a holocaust, or a victim, paying your vows, or voluntarily offering gifts, or in your solemnities burning a sweet savour unto the Lord, of oxen or of sheep:

4Whosoever immolateth the victim, shall offer a sacrifice of fine flour, the tenth part of an ephi, tempered with the fourth part of a hin of oil:

5And he shall give the same measure of wine to pour out in libations for the holocaust or for the victim. For every lamb,

6And for every ram there shall be a sacrifice of hour of two tenths, which shall be tempered with the third part of a hin of oil:

7And he shall offer the third part of the same measure of wine for the libation, for a sweet savour to the Lord.

8But when thou offerest a holocaust or sacrifice of oxen, to fulfill thy vow or for victims of peace offerings,

9Thou shalt give for every ox three tenths of flour tempered with half a hin of oil,

10And wine for libations of the same measure, for an offering of most sweet savour to the Lord.

11Thus shalt thou do:

12For every ox and ram and lamb and kid.

13Both they that are born in the land, and the strangers,

14Shall offer sacrifices after the same rite.

15There shall be all one law and judgment both for you and for them who are strangers in the land.

16And the Lord spoke to Moses, saying:

17Speak to the children of Israel, and thou shalt say to them:

18When you are come into the land which I will give you,

19And shall eat of the bread of that country, you shall separate firstfruits to the Lord,

20Of the things you eat. As you separate firstfruits of your barnfloors:

21So also shall you give firstfruits of your dough to the Lord.

22And if through ignorance you omit any of these things, which the Lord hath spoken to Moses,

23And by him hath commanded you, from the day that he began to command and thenceforward,

24And the multitude have forgotten to do it: they shall offer a calf out of the herd, a holocaust for a most sweet savour to the Lord, and the sacrifice and libations thereof, as the ceremonies require, and a buck goat for sin:

25And the priest shall pray for all the multitude of the children of Israel: and it shall be forgiven them, because they sinned ignorantly, offering notwithstanding a burnt offering to the Lord for themselves and for their sin and their ignorance:

26And it shall be forgiven all the people of the children of Israel: and the strangers that sojourn among them: because it is the fault of all the people through ignorance.

27But if one soul shall sin ignorantly, he shall offer a she goat of a year old for his sin.

28And the priest shall pray for him, because he sinned ignorantly before the Lord: and he shall obtain his pardon, and it shall be forgiven him.

29The same law shall be for all that sin by ignorance, whether they be natives or strangers.

30But the soul that committeth any thing through pride, whether he be born in the land or a stranger (because he hath been rebellious against the Lord) shall be cut off from among his people:

31For he hath contemned the word the Lord, and made void his precept: therefore shall he be destroyed, and shall bear his iniquity.

32And it came to pass, when the children of Israel were in the wilderness, and had found a man gathering sticks on the sabbath day,

33That they brought him to Moses and Aaron and the whole multitude.

34And they put him into prison, not knowing what they should do with him.

35And the Lord said to Moses: Let that man die, let all the multitude stone him without the camp.

36And when they had brought him out, they stoned him, and he died as the Lord had commanded.

37The Lord also said to Moses:

38Speak to the children of Israel, and thou shalt tell them I to make to themselves fringes in the corners of their garments, putting in them ribands of blue:

39That when they shall see them, they may remember all the commandments of the Lord, and not follow their own thoughts and eyes going astray after divers things,

40But rather being mindful of the precepts of the Lord, may do them and be holy to their God.

41I am the Lord your God, who brought you out of the land of Egypt, that I might be your God.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)Vergleichsübersetzung

1ĐỨC CHÚA phán bảo ông Mô-sê :

2“Hãy nói với con cái Ít-ra-en và bảo chúng rằng : Khi các ngươi đã vào cư ngụ trong đất mà Ta sẽ ban cho các ngươi,

3và khi các ngươi dâng bò bê hay chiên cừu lên ĐỨC CHÚA làm lễ hoả tế, –bất kỳ lễ toàn thiêu hay lễ hy sinh– hoặc để giữ trọn một lời khấn, hoặc để dâng một của cúng tự nguyện, hoặc để cử hành các đại lễ theo luật định, ngõ hầu làm vui lòng ĐỨC CHÚA vì hương thơm,

4thì kẻ tiến dâng lễ còn phải tiến dâng lên ĐỨC CHÚA lễ phẩm nữa, là bốn lít rưỡi tinh bột nhào với hai lít dầu ô-liu ;

5còn rượu tế thì cứ một con chiên con phải dâng hai lít, để làm lễ toàn thiêu hoặc lễ hy sinh.

6Nếu là chiên đực, thì ngươi sẽ dâng lễ vật phụ là chín lít tinh bột nhào với hai lít rưỡi dầu ô-liu,

7và rượu tế thì dâng hai lít rưỡi như hương thơm làm vui lòng ĐỨC CHÚA.

8Nếu ngươi dâng một con bò mộng làm lễ toàn thiêu hay lễ hy sinh, để giữ trọn một lời khấn, hoặc để làm lễ kỳ an dâng ĐỨC CHÚA,

9thì cùng với con bò mộng, ngươi sẽ còn phải dâng một lễ phẩm nữa, là mười ba lít rưỡi tinh bột nhào với bốn lít dầu ô-liu,

10còn rượu tế thì ngươi sẽ dâng bốn lít, như hương thơm làm vui lòng ĐỨC CHÚA.

11Mỗi con bò mộng hoặc chiên đực, mỗi con cừu hay dê trong đàn ngươi dâng, thì đều phải làm như vậy.

12Mỗi lần dâng, ngươi đều phải làm như thế, tuỳ theo số lượng nhiều hay ít.

13Mọi người bản xứ đều phải làm như thế, khi dâng lễ hoả tế như hương thơm làm vui lòng ĐỨC CHÚA.

14Nếu có ngoại kiều sinh sống giữa các ngươi, hay con cháu các ngươi, mà dâng lễ hoả tế như hương thơm làm vui lòng ĐỨC CHÚA, thì nó cũng phải làm như các ngươi.

15Trong đại hội, chỉ có một điều luật duy nhất cho các ngươi và cho ngoại kiều sống giữa các ngươi, điều luật vĩnh viễn trước mặt ĐỨC CHÚA cho con cháu các ngươi cũng như cho các ngươi và cho ngoại kiều.

16Một luật pháp và một quyết định cho cả các ngươi lẫn ngoại kiều sinh sống giữa các ngươi.”

17ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê :

18“Hãy nói với con cái Ít-ra-en và bảo chúng rằng : Khi các ngươi tới đất mà Ta sẽ dẫn các ngươi vào,

19các ngươi ăn thổ sản của đất đó, thì các ngươi phải dành ra trước phần trích dâng để kính ĐỨC CHÚA như sau :

20từ bột tốt nhất của các ngươi, các ngươi sẽ dâng một chiếc bánh làm phần trích dâng ; như ngoài sân lúa người ta dành ra trước phần trích dâng thế nào, thì các ngươi cũng phải làm như vậy ;

21nghĩa là cho đến muôn đời các ngươi sẽ dâng ĐỨC CHÚA phần trích dâng từ bột tốt nhất của các ngươi.”

22“Nếu vì vô ý các ngươi không giữ một điều nào trong tất cả các điều răn mà ĐỨC CHÚA đã phán bảo qua ông Mô-sê trên đây,

23tất cả những gì ĐỨC CHÚA đã truyền cho các ngươi qua Mô-sê, từ ngày ĐỨC CHÚA truyền dạy cho cả con cháu các ngươi về sau nữa,

24nếu cộng đồng lỗi lầm vì vô ý, thì toàn thể cộng đồng phải dâng một con bò mộng làm lễ toàn thiêu, như hương thơm làm vui lòng ĐỨC CHÚA, cùng với lễ phẩm và rượu tế theo luật định, lại phải dâng một con dê đực vì lỗi đã phạm.

25Tư tế sẽ làm nghi thức xá tội trên toàn thể cộng đồng con cái Ít-ra-en, và chúng sẽ được tha thứ, bởi đó là một tội phạm vì vô ý, và chúng đã dâng lên ĐỨC CHÚA lễ tiến hoả tế cùng với lễ tạ tội lên ĐỨC CHÚA, bởi phạm tội vì vô ý.

26Như thế toàn thể cộng đồng con cái Ít-ra-en cũng như ngoại kiều sinh sống giữa các ngươi đều được tha thứ, bởi toàn dân đã phạm tội vì vô ý.

27Nếu một cá nhân phạm tội vì vô ý, thì nó sẽ dâng một con dê cái một tuổi làm lễ tạ tội.

28Tư tế sẽ làm nghi thức xá tội trên người đã phạm tội vì vô ý, bởi nó vô ý trước nhan ĐỨC CHÚA. Khi cử hành nghi thức xá tội như thế, thì người ấy sẽ được tha thứ.

29Đối với người bản xứ trong con cái Ít-ra-en cũng như đối với ngoại kiều sinh sống giữa chúng, các ngươi chỉ có một điều luật phải thi hành trong trường hợp phạm tội vì vô ý.

30Nhưng kẻ nào hành động cố tình, dù là người bản xứ hay ngoại kiều, thì nó xúc phạm đến chính ĐỨC CHÚA. Con người ấy sẽ bị tiễu trừ khỏi đồng bào của nó,

31vì nó đã khinh khi lời ĐỨC CHÚA và phế bỏ lệnh Người truyền. Con người ấy phải bị tiêu diệt. Nó phải mang lấy tội ác của nó.”

32Khi con cái Ít-ra-en còn ở trong sa mạc, thì người ta bắt được một người đang lượm củi ngày sa-bát.

33Những người bắt được kẻ đang lượm củi liền điệu y tới ông Mô-sê, ông A-ha-ron và toàn thể cộng đồng.

34Họ nhốt y lại vì chưa có quyết định phải xử với y như thế nào.

35ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê : “Con người ấy sẽ phải chết ; toàn thể cộng đồng sẽ ném đá nó bên ngoài doanh trại.”

36Theo lệnh ĐỨC CHÚA truyền cho ông Mô-sê, toàn thể cộng đồng đã đưa y ra khỏi trại, ném đá y và y đã chết.

37ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê : “Ngươi hãy nói với con cái Ít-ra-en

38và bảo chúng phải làm tua khâu vào tà áo của chúng, qua mọi thế hệ, và cột lên tua áo đó một sợi dây đỏ tía.

39Vậy các ngươi sẽ mang tua áo, và khi nhìn thấy nó, các ngươi sẽ nhớ đến mọi mệnh lệnh của ĐỨC CHÚA mà thi hành, chứ không theo con tim và đôi mắt các ngươi mà đi làm điếm.

40Như thế các ngươi sẽ nhớ và thi hành tất cả các mệnh lệnh Ta truyền như những người đã được thánh hiến cho Thiên Chúa các ngươi.

41Chính Ta, ĐỨC CHÚA, là Thiên Chúa các ngươi, Ta đã đưa các ngươi ra khỏi đất Ai-cập để làm Thiên Chúa của các ngươi, Ta, ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa các ngươi.

Vers in die Zwischenablage kopiert