Artikeldatentabelle

Matthew

Kapitel 5

Catholic · DRA

Übersetzungen vergleichen

Beide Spalten folgen demselben Buch, Kapitel und Vers.

DRADouay-Rheims 1899 (Catholic)Hauptübersetzung

1And seeing the multitudes, he went up into a mountain, and when he was set down, his disciples came unto him.

2And opening his mouth, he taught them, saying:

3Blessed are the poor in spirit: for theirs is the kingdom of heaven.

4Blessed are the meek: for they shall possess the land.

5Blessed are they that mourn: for they shall be comforted.

6Blessed are they that hunger and thirst after justice: for they shall have their fill.

7Blessed are the merciful: for they shall obtain mercy.

8Blessed are the clean of heart: for they shall see God.

9Blessed are the peacemakers: for they shall be called children of God.

10Blessed are they that suffer persecution for justice’ sake: for theirs is the kingdom of heaven.

11Blessed are ye when they shall revile you, and persecute you, and speak all that is evil against you, untruly, for my sake:

12Be glad and rejoice, for your reward is very great in heaven. For so they persecuted the prophets that were before you.

13You are the salt of the earth. But if the salt lose its savour, wherewith shall it be salted? It is good for nothing any more but to be cast out, and to be trodden on by men.

14You are the light of the world. A city seated on a mountain cannot be hid.

15Neither do men light a candle and put it under a bushel, but upon a candlestick, that it may shine to all that are in the house.

16So let your light shine before men, that they may see your good works, and glorify your Father who is in heaven.

17Do not think that I am come to destroy the law, or the prophets. I am not come to destroy, but to fulfill.

18For amen I say unto you, till heaven and earth pass, one jot, or one tittle shall not pass of the law, till all be fulfilled.

19He therefore that shall break one of these least commandments, and shall so teach men, shall be called the least in the kingdom of heaven. But he that shall do and teach, he shall be called great in the kingdom of heaven.

20For I tell you, that unless your justice abound more than that of the scribes and Pharisees, you shall not enter into the kingdom of heaven.

21You have heard that it was said to them of old: Thou shalt not kill. And whosoever shall kill shall be in danger of the judgment.

22But I say to you, that whosoever is angry with his brother, shall be in danger of the judgment. And whosoever shall say to his brother, Raca, shall be in danger of the council. And whosoever shall say, Thou Fool, shall be in danger of hell fire.

23If therefore thou offer thy gift at the altar, and there thou remember that thy brother hath any thing against thee;

24Leave there thy offering before the altar, and go first to be reconciled to thy brother: and then coming thou shalt offer thy gift.

25Be at agreement with thy adversary betimes, whilst thou art in the way with him: lest perhaps the adversary deliver thee to the judge, and the judge deliver thee to the officer, and thou be cast into prison.

26Amen I say to thee, thou shalt not go out from thence till thou repay the last farthing.

27You have heard that it was said to them of old: Thou shalt not commit adultery.

28But I say to you, that whosoever shall look on a woman to lust after her, hath already committed adultery with her in his heart.

29And if thy right eye scandalize thee, pluck it out and cast it from thee. For it is expedient for thee that one of thy members should perish, rather than that thy whole body be cast into hell.

30And if thy right hand scandalize thee, cut it off, and cast it from thee: for it is expedient for thee that one of thy members should perish, rather than that thy whole body be cast into hell.

31And it hath been said, whosoever shall put away his wife, let him give her a bill of divorce.

32But I say to you, that whosoever shall put away his wife, excepting for the cause of fornication, maketh her to commit adultery: and he that shall marry her that is put away, committeth adultery.

33Again you have heard that it was said to them of old, Thou shalt not forswear thyself: but thou shalt perform thy oaths to the Lord.

34But I say to you not to swear at all, neither by heaven, for it is the throne of God:

35Nor by the earth, for it is his footstool: nor by Jerusalem, for it is the city of the great king:

36Neither shalt thou swear by thy head, because thou canst not make one hair white or black.

37But let your speech be yea, yea: no, no: and that which is over and above these, is of evil.

38You have heard that it hath been said, An eye for an eye, and a tooth for a tooth.

39But I say to you not to resist evil: but if one strike thee on thy right cheek, turn to him also the other:

40And if a man will contend with thee in judgment, and take away thy coat, let go thy cloak also unto him.

41And whosoever will force thee one mile, go with him other two,

42Give to him that asketh of thee and from him that would borrow of thee turn not away.

43You have heard that it hath been said, Thou shalt love thy neighbor, and hate thy enemy.

44But I say to you, Love your enemies: do good to them that hate you: and pray for them that persecute and calumniate you:

45That you may be the children of your Father who is in heaven, who maketh his sun to rise upon the good, and bad, and raineth upon the just and the unjust.

46For if you love them that love you, what reward shall you have? do not even the publicans this?

47And if you salute your brethren only, what do you more? do not also the heathens this?

48Be you therefore perfect, as also your heavenly Father is perfect.

VIE1925Vietnamese Bible 1925 (Protestant)Vergleichsübersetzung

1Đức Chúa Jêsus xem thấy đoàn dân đông, bèn lên núi kia; khi Ngài đã ngồi, thì các môn đồ đến gần.

2Ngài bèn mở miệng mà truyền dạy rằng:

3Phước cho những kẻ có lòng khó khăn, vì nước thiên đàng là của những kẻ ấy!

4Phước cho những kẻ than khóc, vì sẽ được yên ủi!

5Phước cho những kẻ nhu mì, vì sẽ hưởng được đất!

6Phước cho những kẻ đói khát sự công bình, vì sẽ được no đủ!

7Phước cho những kẻ hay thương xót, vì sẽ được thương xót!

8Phước cho những kẻ có lòng trong sạch, vì sẽ thấy Đức Chúa Trời!

9Phước cho những kẻ làm cho người hòa thuận, vì sẽ được gọi là con Đức Chúa Trời!

10Phước cho những kẻ chịu bắt bớ vì sự công bình, vì nước thiên đàng là của những kẻ ấy!

11Khi nào vì cớ ta mà người ta mắng nhiếc, bắt bớ, và lấy mọi điều dữ nói vu cho các ngươi, thì các ngươi sẽ được phước.

12Hãy vui vẻ, và nức lòng mừng rỡ, vì phần thưởng các ngươi ở trên trời sẽ lớn lắm; bởi vì người ta cũng từng bắt bớ các đấng tiên tri trước các ngươi như vậy.

13Các ngươi là muối của đất; song nếu mất mặn đi, thì sẽ lấy giống chi mà làm cho mặn lại? Muối ấy không dùng chi được nữa, chỉ phải quăng ra ngoài và bị người ta đạp dưới chân.

14Các ngươi là sự sáng của thế gian; một cái thành ở trên núi thì không khi nào bị khuất được:

15cũng không ai thắp đèn mà để dưới cái thùng, song người ta để trên chân đèn, thì nó soi sáng mọi người ở trong nhà.

16Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời.

17Các ngươi đừng tưởng ta đến đặng phá luật pháp hay là lời tiên tri; ta đến, không phải để phá, song để làm cho trọn.

18Vì ta nói thật cùng các ngươi, đang khi trời đất chưa qua đi, thì một chấm một nét trong luật pháp cũng không qua đi được cho đến khi mọi sự được trọn.

19Vậy, ai hủy một điều cực nhỏ nào trong những điều răn nầy, và dạy người ta làm như vậy, thì sẽ bị xưng là cực nhỏ trong nước thiên đàng; còn như ai giữ những điều răn ấy, và dạy người ta nữa, thì sẽ được xưng là lớn trong nước thiên đàng.

20Vì ta phán cho các ngươi rằng, nếu sự công bình của các ngươi chẳng trổi hơn sự công bình của các thầy thông giáo và người dòng Pha-ri-si, thì các ngươi chắc không vào nước thiên đàng.

21Các ngươi có nghe lời phán cho người xưa rằng: Ngươi chớ giết ai; và rằng: Hễ ai giết người thì đáng bị tòa án xử đoán.

22Song ta phán cho các ngươi: Hễ ai giận anh em mình thì đáng bị tòa án xử đoán; ai mắng anh em mình rằng: Ra-ca, thì đáng bị tòa công luận xử đoán; ai mắng anh em mình là đồ điên, thì đáng bị lửa địa ngục hành phạt.

23Aáy vậy, nếu khi nào ngươi đem dâng của lễ nơi bàn thờ, mà nhớ lại anh em có điều gì nghịch cùng mình,

24thì hãy để của lễ trước bàn thờ, trở về giảng hòa với anh em trước đã; rồi hãy đến dâng của lễ.

25Khi ngươi đi đường với kẻ nghịch mình, phải lập tức hòa với họ, kẻo họ nộp ngươi cho quan án, quan án giao ngươi cho thầy đội, mà ngươi phải ở tù.

26Quả thật, ta nói cùng ngươi, ngươi trả còn thiếu một đồng tiền, thì không ra khỏi tù được.

27Các ngươi có nghe lời phán rằng: Ngươi chớ phạm tội tà dâm.

28Song ta phán cho các ngươi biết: Hễ ai ngó đàn bà mà động tình tham muốn, thì trong lòng đã phạm tội tà dâm cùng người rồi.

29Vậy nếu con mắt bên hữu xui cho ngươi phạm tội, thì hãy móc mà quăng nó cho xa ngươi đi; vì thà chịu một phần thân thể ngươi phải hư, còn hơn là cả thân thể bị ném vào địa ngục.

30Lại nếu tay hữu xui cho ngươi phạm tội, thì hãy chặt mà liệng nó cho xa ngươi đi; vì thà chịu một phần thân thể ngươi phải hư, còn hơn là cả thân thể vào địa ngục.

31Lại có nói rằng: Nếu người nào để vợ mình, thì hãy cho vợ cái tờ để.

32Song ta phán cùng các ngươi: Nếu người nào để vợ mà không phải vì cớ ngoại tình, thì người ấy làm cho vợ mình ra người tà dâm; lại nếu người nào cưới đàn bà bị để, thì cũng phạm tội tà dâm.

33Các ngươi còn có nghe lời phán cho người xưa rằng: Ngươi chớ thề dối, nhưng đối với Chúa, phải giữ vẹn lời thề mình.

34Song ta phán cùng các ngươi rằng đừng thề chi hết: đừng chỉ trời mà thề, vì là ngôi của Đức Chúa Trời;

35đừng chỉ đất mà thề, vì là bệ chân của Đức Chúa Trời; đừng chỉ thành Giê-ru-sa-lem mà thề, vì là thành của Vua lớn.

36Lại cũng đừng chỉ đầu ngươi mà thề, vì tự ngươi không thể làm cho một sợi tóc nên trắng hay là đen được.

37Song ngươi phải nói rằng: phải, phải; không, không. Còn điều người ta nói thêm đó, bởi nơi quỉ dữ mà ra.

38Các ngươi có nghe lời phán rằng: Mắt đền mắt, răng đền răng.

39Song ta bảo các ngươi, đừng chống cự kẻ dữ. Trái lại, nếu ai vả má bên hữu ngươi, hãy đưa má bên kia cho họ luôn;

40nếu ai muốn kiện ngươi đặng lột cái áo vắn, hãy để họ lấy luôn cái áo dài nữa;

41nếu ai muốn bắt ngươi đi một dặm đường, hãy đi hai dặm với họ.

42Ai xin của ngươi hãy cho, ai muốn mượn của ngươi, thì đừng trớ.

43Các ngươi có nghe lời phán rằng: Hãy yêu người lân cận, và hãy ghét kẻ thù nghịch mình.

44Song ta nói cùng các ngươi rằng: Hãy yêu kẻ thù nghịch, và cầu nguyện cho kẻ bắt bớ các ngươi,

45hầu cho các ngươi được làm con của Cha các ngươi ở trên trời; bởi vì Ngài khiến mặt trời mọc lên soi kẻ dữ cùng kẻ lành, làm mưa cho kẻ công bình cùng kẻ độc ác.

46Nếu các ngươi yêu những kẻ yêu mình, thì có được thưởng gì đâu? Những kẻ thâu thuế há chẳng làm như vậy sao?

47Lại nếu các ngươi tiếp đãi anh em mình mà thôi, thì có lạ gì hơn ai? Người ngoại há chẳng làm như vậy sao?

48Thế thì các ngươi hãy nên trọn vẹn, như Cha các ngươi ở trên trời là trọn vẹn.

Vers in die Zwischenablage kopiert