Artikeldatentabelle

Matthew

Kapitel 22

Catholic · DRA

Übersetzungen vergleichen

Beide Spalten folgen demselben Buch, Kapitel und Vers.

DRADouay-Rheims 1899 (Catholic)Hauptübersetzung

1And Jesus answering, spoke again in parables to them, saying:

2The kingdom of heaven is likened to a king, who made a marriage for his son.

3And he sent his servants, to call them that were invited to the marriage; and they would not come.

4Again he sent other servants, saying: Tell them that were invited, Behold, I have prepared my dinner; my beeves and fatlings are killed, and all things are ready: come ye to the marriage.

5But they neglected, and went their own ways, one to his farm, and another to his merchandise.

6And the rest laid hands on his servants, and having treated them contumeliously, put them to death.

7But when the king had heard of it, he was angry, and sending his armies, he destroyed those murderers, and burnt their city.

8Then he saith to his servants: The marriage indeed is ready; but they that were invited were not worthy.

9Go ye therefore into the highways; and as many as you shall find, call to the marriage.

10And his servants going forth into the ways, gathered together all that they found, both bad and good: and the marriage was filled with guests.

11And the king went in to see the guests: and he saw there a man who had not on a wedding garment.

12And he saith to him: Friend, how camest thou in hither not having a wedding garment? But he was silent.

13Then the king said to the waiters: Bind his hands and feet, and cast him into the exterior darkness: there shall be weeping and gnashing of teeth.

14For many are called, but few are chosen.

15Then the Pharisees going, consulted among themselves how to insnare him in his speech.

16And they sent to him their disciples with the Herodians, saying: Master, we know that thou art a true speaker, and teachest the way of God in truth, neither carest thou for any man: for thou dost not regard the person of men.

17Tell us therefore what dost thou think, is it lawful to give tribute to Caesar, or not?

18But Jesus knowing their wickedness, said: Why do you tempt me, ye hypocrites?

19Shew me the coin of the tribute. And they offered him a penny.

20And Jesus saith to them: Whose image and inscription is this?

21They say to him: Caesar’s. Then he saith to them: Render therefore to Caesar the things that are Caesar’s; and to God, the things that are God’s.

22And hearing this they wondered, and leaving him, went their ways.

23That day there came to him the Sadducees, who say there is no resurrection; and asked him,

24Saying: Master, Moses said: If a man die having no son, his brother shall marry his wife, and raise up issue to his brother.

25Now there were with us seven brethren: and the first having married a wife, died; and not having issue, left his wife to his brother.

26In like manner the second, and the third, and so on to the seventh.

27And last of all the woman died also.

28At the resurrection therefore whose wife of the seven shall she be? for they all had her.

29And Jesus answering, said to them: You err, not knowing the Scriptures, nor the power of God.

30For in the resurrection they shall neither marry nor be married; but shall be as the angels of God in heaven.

31And concerning the resurrection of the dead, have you not read that which was spoken by God, saying to you:

32I am the God of Abraham, and the God of Isaac, and the God of Jacob? He is not the God of the dead, but of the living.

33And the multitudes hearing it, were in admiration at his doctrine.

34But the Pharisees hearing that he had silenced the Sadducees, came together:

35And one of them, a doctor of the law, asking him, tempting him:

36Master, which is the greatest commandment in the law?

37Jesus said to him: Thou shalt love the Lord thy God with thy whole heart, and with thy whole soul, and with thy whole mind.

38This is the greatest and the first commandment.

39And the second is like to this: Thou shalt love thy neighbor as thyself.

40On these two commandments dependeth the whole law and the prophets.

41And the Pharisees being gathered together, Jesus asked them,

42Saying: What think you of Christ? whose son is he? They say to him: David’s.

43He saith to them: How then doth David in spirit call him Lord, saying:

44The Lord said to my Lord, Sit on my right hand, until I make thy enemies thy footstool?

45If David then call him Lord, how is he his son?

46And no man was able to answer him a word; neither durst any man from that day forth ask him any more questions.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)Vergleichsübersetzung

1Đức Giê-su lại dùng dụ ngôn mà nói với họ rằng :

2“Nước Trời cũng giống như chuyện một vua kia mở tiệc cưới cho con mình.

3Nhà vua sai đầy tớ đi thỉnh các quan khách đã được mời trước, xin họ đến dự tiệc, nhưng họ không chịu đến.

4Nhà vua lại sai những đầy tớ khác đi, và dặn họ : ‘Hãy thưa với quan khách đã được mời rằng : Này cỗ bàn, ta đã dọn xong, bò tơ và thú béo đã hạ rồi, mọi sự đã sẵn. Mời quý vị đến dự tiệc cưới !’

5Nhưng quan khách không thèm đếm xỉa tới, lại bỏ đi : kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn,

6còn những kẻ khác lại bắt các đầy tớ của vua mà sỉ nhục và giết chết.

7Nhà vua liền nổi cơn thịnh nộ, sai quân đi tru diệt bọn sát nhân ấy và thiêu huỷ thành phố của chúng.

8Rồi nhà vua bảo đầy tớ : ‘Tiệc cưới đã sẵn sàng rồi, mà những kẻ đã được mời lại không xứng đáng.

9Vậy các ngươi đi ra các ngả đường, gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới.’

10Đầy tớ liền đi ra các nẻo đường, gặp ai, bất luận xấu tốt, cũng tập hợp cả lại, nên phòng tiệc cưới đã đầy thực khách.

11“Bấy giờ nhà vua tiến vào quan sát khách dự tiệc, thấy ở đó có một người không mặc y phục lễ cưới,

12mới hỏi người ấy : ‘Này bạn, làm sao bạn vào đây mà lại không có y phục lễ cưới ?’ Người ấy câm miệng không nói được gì.

13Nhà vua liền bảo những người phục dịch : ‘Trói chân tay nó lại, quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng !’

14Vì kẻ được gọi thì nhiều, mà người được chọn thì ít.”

15Bấy giờ những người Pha-ri-sêu đi bàn bạc với nhau, tìm cách làm cho Đức Giê-su phải lỡ lời mà mắc bẫy.

16Họ sai các môn đệ của họ cùng đi với những người phe Hê-rô-đê, đến nói với Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật và cứ sự thật mà dạy đường lối của Thiên Chúa. Thầy cũng chẳng vị nể ai, vì Thầy không cứ bề ngoài mà đánh giá người ta.

17Vậy xin Thầy cho biết ý kiến : có được phép nộp thuế cho Xê-da hay không ?”

18Nhưng Đức Giê-su biết họ có ác ý, nên Người nói : “Tại sao các người lại thử tôi, hỡi những kẻ giả hình !

19Cho tôi xem đồng tiền nộp thuế !” Họ liền đưa cho Người một quan tiền.

20Người hỏi họ : “Hình và danh hiệu này là của ai đây ?”

21Họ đáp : “Của Xê-da.” Bấy giờ, Người bảo họ : “Thế thì của Xê-da, trả về Xê-da ; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa.”

22Nghe vậy, họ ngạc nhiên và để Người lại đó mà đi.

23Hôm đó, có những người thuộc nhóm Xa-đốc, đến gặp Đức Giê-su. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại. Họ hỏi Người :

24“Thưa Thầy, ông Mô-sê có nói : Nếu ai chết mà không có con, thì anh hay em của người ấy phải cưới lấy người vợ goá, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình.

25Mà, trong chúng tôi, nhà kia có bảy anh em trai. Người anh cả lấy vợ, rồi chết, và vì không có con nối dòng, nên để vợ lại cho em.

26Người thứ hai, rồi người thứ ba, cho đến hết bảy người, người nào cũng vậy.

27Sau hết, người đàn bà ấy cũng chết.

28Vậy, trong ngày sống lại, bà ấy sẽ là vợ ai trong số bảy người, vì tất cả đều đã lấy bà ?”

29Đức Giê-su trả lời họ : “Các ông lầm, vì không biết Kinh Thánh, cũng chẳng biết quyền năng Thiên Chúa.

30Quả thế, trong ngày sống lại, người ta chẳng lấy vợ lấy chồng, nhưng sẽ giống như các thiên thần trên trời.

31Còn về vấn đề kẻ chết sống lại, thì các ông không đọc lời Thiên Chúa đã phán cùng các ông sao ?

32Người phán : *Ta là Thiên Chúa của Áp-ra-ham, Thiên Chúa của I-xa-ác và Thiên Chúa của Gia-cóp.* Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là của kẻ sống.”

33Dân chúng kinh ngạc khi nghe lời Người dạy.

34Khi nghe tin Đức Giê-su đã làm cho nhóm Xa-đốc phải câm miệng, thì những người Pha-ri-sêu họp nhau lại.

35Rồi một người thông luật trong nhóm hỏi Đức Giê-su để thử Người rằng :

36“Thưa Thầy, trong sách Luật Mô-sê, điều răn nào là điều răn trọng nhất ?”

37Đức Giê-su đáp : *“Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi.*

38Đó là điều răn quan trọng nhất và điều răn thứ nhất.

39Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là : *ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.*

40Tất cả Luật Mô-sê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy.”

41Những người Pha-ri-sêu đang tụ tập thì Đức Giê-su hỏi họ

42rằng : “Các ông nghĩ sao về Đấng Ki-tô ? Người là con của ai ?” Họ thưa : “Con của vua Đa-vít.”

43Người hỏi : “Vậy tại sao vua Đa-vít, được Thần Khí soi sáng, lại gọi Người là Chúa Thượng, khi nói rằng :

44*Đức Chúa phán cùng Chúa Thượng tôi : bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị, để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt dưới chân Con ?*

45“Vậy nếu vua Đa-vít gọi Đấng Ki-tô là Chúa Thượng, thì làm sao Đấng Ki-tô lại là con vua ấy được ?”

46Không ai đáp lại Người được một tiếng. Và từ ngày ấy, chẳng ai còn dám chất vấn Người nữa.

Vers in die Zwischenablage kopiert