Exodus
Kapitel 4
Übersetzungen vergleichen
1Moses answered and said: They will not believe me, nor hear my voice, but they will say: The Lord hath not appeared to thee.
2Then he said to him: What is that thou holdest in thy hand? He answered: A rod.
3And the Lord said: Cast it down upon the ground. He cast it down, and it was turned into a serpent: so that Moses fled from it.
4And the Lord said: Put out thy hand and take it by the tail. He put forth his hand, and took hold of it, and it was turned into a rod.
5That they may believe, saith he, that the Lord God of their fathers, the God of Abraham, the God of Isaac, and the God of Jacob, hath appeared to thee.
6And the Lord said again: Put thy hand into thy bosom. And when he had put it into his bosom, he brought it forth leprous as snow.
7And he said: Put back thy hand into thy bosom. He put it back, and brought it out again, and it was like the other flesh.
8If they will not believe thee, saith he, nor hear the voice of the former sign, they will believe the word of the latter sign.
9But if they will not even believe these two signs, nor hear thy voice: take of the river water, and pour it out upon the dry land, and whatsoever thou drawest out of the river shall be turned into blood.
10Moses said: I beseech thee, Lord. I am not eloquent from yesterday and the day before: and since thou hast spoken to thy servant, I have more impediment and slowness of tongue.
11The Lord said to him: Who made man’s mouth? or who made the dumb and the deaf, the seeing and the blind? did not I?
12Go therefore and I will be in thy mouth: and I will teach thee what thou shalt speak.
13But he said: I beseech thee, Lord send whom thou wilt send.
14The Lord being angry at Moses, said Aaron the Levite is thy brother, I know that he is eloquent: behold he cometh forth to meet thee, and seeing thee shall be glad at heart.
15Speak to him, and put my words in his mouth: and I will be in thy mouth, and in his mouth, and will shew you what you must do.
16He shall speak in thy stead to the people, and shall be thy mouth: but thou shalt be to him in those things that pertain to God.
17And take this rod in thy hand, wherewith thou shalt do the signs.
18Moses went his way, and returned to Jethro his father in law and said to him: I will go and return to my brethren into Egypt, that I may see if they be yet alive. And Jethro said to him: Go in peace.
19And the Lord said to Moses, in Madian: Go, and return into Egypt: for they are all dead that sought thy life.
20Moses therefore took his wife, and his sons, and set them upon an ass: and returned into Egypt, carrying the rod of God in his hand.
21And the Lord said to him as he was returning into Egypt: See that thou do all the wonders before Pharao, which I have put in thy hand: I shall harden his heart, and he will not let the people go.
22And thou shalt say to him: Thus saith the Lord: Israel is my son, my firstborn.
23I have said to thee: Let my son go, that he may serve me, and thou wouldst not let him go: behold I will kill thy son, thy firstborn.
24And when he was in his journey, in the inn, the Lord met him, and would have killed him.
25Immediately Sephora took a very sharp stone, and circumcised the fore skin of her son, and touched his feet and said: A bloody spouse art thou to me.
26And he let him go after she had said A bloody spouse art thou to me, because of the circumcision.
27And the Lord said to Aaron: Go into the desert to meet Moses. And he went forth to meet him in the mountain of God, and kissed him.
28And Moses told Aaron all the words of the Lord, by which he had sent him, and the signs that he had commanded.
29And they came together, and they assembled all the ancients of the children of Israel.
30And Aaron spoke all the words which the Lord had said to Moses: and he wrought the signs before the people,
31And the people believed. And they heard that the Lord had visited the children of Israel: and that he had looked upon their affliction: and falling down they adored.
1Ông Mô-sê đáp : “Họ sẽ không tin con đâu, họ sẽ không nghe lời con, vì họ sẽ nói : ĐỨC CHÚA chẳng có hiện ra với ông.”
2ĐỨC CHÚA phán với ông : “Tay ngươi cầm cái gì đó ?” Ông đáp : “Thưa một cây gậy.”
3Người phán : “Vất nó xuống đất đi !” Ông Mô-sê vất nó xuống đất, và nó hoá ra con rắn. Ông Mô-sê liền chạy trốn.
4ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê : “Hãy giơ tay nắm lấy đuôi nó !” –Ông giơ tay bắt lấy nó và nó lại hoá thành cây gậy trong tay ông.–
5“Ấy là để họ tin rằng ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của cha ông họ, Thiên Chúa của Áp-ra-ham, Thiên Chúa của I-xa-ác, Thiên Chúa của Gia-cóp, đã hiện ra với ngươi.”
6ĐỨC CHÚA còn phán với ông : “Hãy luồn tay vào ngực ngươi !” Ông luồn tay vào ngực, rồi rút tay ra. Và này tay ông bị phong, trắng như tuyết.
7Người phán : “Hãy lại cho tay vào ngực ngươi !” –Ông lại cho tay vào ngực, rồi rút ra khỏi ngực. Thì này tay ông trở lại như da thịt của ông.-
8“Như thế, nếu họ không tin ngươi và không hiểu ý nghĩa của dấu thứ nhất, thì họ sẽ tin dấu thứ hai.
9Mà nếu họ cũng không tin cả hai dấu ấy và không nghe tiếng ngươi, thì ngươi sẽ lấy nước sông Nin mà đổ trên đất khô. Nước ngươi đã lấy dưới sông Nin sẽ hoá thành máu trên đất khô.”
10Ông Mô-sê thưa với ĐỨC CHÚA : “Lạy Chúa, xin xá lỗi cho con, từ hồi nào đến giờ, ngay cả từ lúc Chúa ban lời cho tôi tớ Ngài, con không phải là kẻ có tài ăn nói, vì con cứng miệng cứng lưỡi.”
11ĐỨC CHÚA phán : “Ai cho con người có mồm có miệng ? Ai làm cho nó phải câm phải điếc, cho mắt nó sáng hay phải mù loà ? Há chẳng phải là Ta, ĐỨC CHÚA, đó sao ?
12Vậy bây giờ ngươi hãy đi, chính Ta sẽ ngự nơi miệng ngươi, và Ta sẽ chỉ cho ngươi phải nói những gì.”
13Ông thưa : “Lạy Chúa, xin xá lỗi cho con, xin Chúa sai ai làm môi giới thì sai.”
14ĐỨC CHÚA nổi giận với ông Mô-sê ; Người phán : “Nào chẳng có A-ha-ron, anh ngươi, là người Lê-vi đó sao ? Ta biết : nó ăn nói được lắm ; hơn nữa, kìa nó ra đón ngươi, và khi thấy ngươi, lòng nó sẽ hoan hỷ.
15Ngươi sẽ nói với anh ngươi và đặt lời lẽ vào miệng nó. Chính Ta sẽ ngự nơi miệng ngươi và nơi miệng nó. Ta sẽ chỉ cho các ngươi những gì các ngươi phải làm.
16Chính anh ngươi sẽ thay ngươi mà nói với dân. Chính nó sẽ là miệng của ngươi ; còn ngươi, ngươi sẽ là một vị thần đối với nó.
17Cây gậy này, ngươi hãy cầm lấy trong tay ; ngươi sẽ dùng nó mà làm các dấu lạ.”
18Ông Mô-sê ra đi, trở về với bố vợ là ông Gít-rô và nói : “Xin để con đi về với anh em con bên Ai-cập xem họ còn sống hay không.” Ông Gít-rô trả lời ông Mô-sê : “Anh đi bình an !”
19ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê ở Ma-đi-an : “Đi đi, hãy trở về Ai-cập, bởi vì mọi kẻ tìm cách làm hại mạng sống ngươi đã chết cả rồi.”
20Ông Mô-sê đem vợ và con cái đi theo, cho họ cỡi lừa và trở về đất Ai-cập. Ông Mô-sê cầm cây gậy của Thiên Chúa trong tay.
21ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê : “Khi ngươi ra đi để trở về Ai-cập, ngươi hãy nhìn xem : mọi điều lạ lùng Ta đã ban cho ngươi có quyền làm, thì ngươi sẽ làm trước mặt Pha-ra-ô. Nhưng Ta, Ta sẽ làm cho nó cứng lòng và nó sẽ không thả cho dân đi !”
22Bấy giờ, ngươi sẽ nói với Pha-ra-ô : “ĐỨC CHÚA phán thế này : Con đầu lòng của Ta là Ít-ra-en.
23Ta đã phán với ngươi : Hãy thả con Ta ra để nó đi thờ phượng Ta. Nhưng ngươi đã từ chối không thả nó đi, thì này chính Ta sẽ giết chết con đầu lòng của ngươi.”
24Vậy dọc đường, tại nơi ông dừng lại nghỉ đêm, ĐỨC CHÚA bắt gặp ông và tìm cách giết ông.
25Bấy giờ, bà Xíp-pô-ra lấy mảnh đá sắc cắt bì cho con, đụng vào chân ông, rồi nói : “Nhờ máu, ông đã kết nghĩa vợ chồng với tôi.”
26Và ĐỨC CHÚA tha cho ông. Bà nói : “Nhờ máu, ông đã kết nghĩa vợ chồng với tôi” là vì phép cắt bì.
27ĐỨC CHÚA phán với ông A-ha-ron : “Ngươi hãy đi vào sa mạc đón Mô-sê.” Ông đi và gặp ông Mô-sê trên núi của Thiên Chúa ; ông đã ôm hôn ông Mô-sê.
28Ông Mô-sê cho ông A-ha-ron biết mọi lời ĐỨC CHÚA đã sai ông nói, và mọi dấu lạ Người đã truyền cho ông làm.
29Ông Mô-sê và ông A-ha-ron đi triệu tập mọi kỳ mục của con cái Ít-ra-en.
30Ông A-ha-ron nói tất cả những lời ĐỨC CHÚA đã ngỏ cùng ông Mô-sê và làm những dấu lạ trước mắt dân.
31Và dân đã tin. Họ đã hiểu là ĐỨC CHÚA đến viếng thăm con cái Ít-ra-en và nhìn thấy cảnh khổ cực của họ. Và họ đã phủ phục mà thờ lạy.
