Ecclesiastes
Kapitel 9
Übersetzungen vergleichen
1我将这一切事放在心上,详细考究,就知道义人和智慧人,并他们的作为都在 神手中;或是爱,或是恨,都在他们的前面,人不能知道。
2凡临到众人的事都是一样:义人和恶人都遭遇一样的事;好人,洁净人和不洁净人,献祭的与不献祭的,也是一样。好人如何,罪人也如何;起誓的如何,怕起誓的也如何。
3在日光之下所行的一切事上有一件祸患,就是众人所遭遇的都是一样,并且世人的心充满了恶;活着的时候心里狂妄,后来就归死人那里去了。
4与一切活人相连的,那人还有指望,因为活着的狗比死了的狮子更强。
5活着的人知道必死;死了的人毫无所知,也不再得赏赐;他们的名无人记念。
6他们的爱,他们的恨,他们的嫉妒,早都消灭了。在日光之下所行的一切事上,他们永不再有分了。
7你只管去欢欢喜喜吃你的饭,心中快乐喝你的酒,因为 神已经悦纳你的作为。
8你的衣服当时常洁白,你头上也不要缺少膏油。
9在你一生虚空的年日,就是 神赐你在日光之下虚空的年日,当同你所爱的妻,快活度日,因为那是你生前在日光之下劳碌的事上所得的分。
10凡你手所当做的事要尽力去做;因为在你所必去的阴间没有工作,没有谋算,没有知识,也没有智慧。
11我又转念:见日光之下,快跑的未必能赢;力战的未必得胜;智慧的未必得粮食;明哲的未必得资财;灵巧的未必得喜悦。所临到众人的是在乎当时的机会。
12原来人也不知道自己的定期。鱼被恶网圈住,鸟被网罗捉住,祸患忽然临到的时候,世人陷在其中也是如此。
智慧胜过武力
13我见日光之下有一样智慧,据我看乃是广大,
14就是有一小城,其中的人数稀少,有大君王来攻击,修筑营垒,将城围困。
15城中有一个贫穷的智慧人,他用智慧救了那城,却没有人记念那穷人。
16我就说,智慧胜过勇力;然而那贫穷人的智慧被人藐视,他的话也无人听从。
17宁可在安静之中听智慧人的言语,不听掌管愚昧人的喊声。
18智慧胜过打仗的兵器;但一个罪人能败坏许多善事。
1Mọi sự đều có thể xảy ra.
2người thề hứa cũng như kẻ sợ không dám thề hứa.
3Tai hoạ thảm hại nhất trong tất cả những gì xảy ra dưới ánh mặt trời là hết mọi người đều chịu chung một số phận như nhau. Cũng vì thế mà lòng dạ con cái loài người đầy những điều gian ác, tâm địa luôn ấp ủ chuyện điên rồ bao lâu còn sống trên trần gian, để rốt cuộc rơi vào cõi chết.
4Thế nhưng chỉ những ai còn sống trong cõi dương gian mới có hy vọng mà thôi, vì con chó sống thì hơn con sư tử chết.
5Người sống ít ra cũng biết mình sẽ chết, còn người chết chẳng biết gì cả ; họ đâu còn được hưởng điều gì, vì đã bị rơi vào quên lãng.
6Bao yêu thương, oán hờn, ganh tị của họ đã tiêu tan cả rồi, và muôn đời họ sẽ không được dự phần vào bất cứ chuyện gì xảy ra dưới ánh mặt trời nữa.
7vì Thiên Chúa đã vui nhận những việc bạn làm.
8mái tóc luôn xức dầu thơm phức.
9dưới ánh mặt trời, trong những ngày của kiếp sống phù du.
10chẳng còn hiểu biết, chẳng còn khôn ngoan.
11vì điều may điều rủi đến với hết mọi người.
12khi tai hoạ thình lình ập xuống trên họ.
13Tôi còn thấy xảy ra dưới ánh mặt trời một chuyện liên quan đến sự khôn ngoan, và chuyện này rất quan trọng đối với tôi.
14Có một thành phố nhỏ và ít dân cư. Một ông vua hùng mạnh tiến đến bao vây thành và xây dựng những công sự lớn để tấn công.
15Cũng trong thành đó, có một người nghèo mà khôn ngoan. Chính ông là người đã cứu được thành nhờ sự khôn ngoan của mình ; nhưng rồi không ai còn nhớ đến người nghèo đó nữa.
16lời người ấy nói, chẳng ai chịu lắng nghe.
17mạnh hơn cả tiếng quát tháo của kẻ chỉ huy bọn ngu xuẩn ;
18nhưng một kẻ vụng dại làm hỏng biết bao việc tốt lành.
