Artikeldatentabelle

Acts

Kapitel 19

Protestant · CU1

Übersetzungen vergleichen

Beide Spalten folgen demselben Buch, Kapitel und Vers.

CU1Chinese Union Version (simplified)

保罗在以弗所

1亚波罗在哥林多的时候,保罗经过了上边一带地方,就来到以弗所;在那里遇见几个门徒,

2问他们说:「你们信的时候受了圣灵没有?」他们回答说:「没有,也未曾听见有圣灵赐下来。」

3保罗说:「这样,你们受的是什么洗呢?」他们说:「是约翰的洗。」

4保罗说:「约翰所行的是悔改的洗,告诉百姓当信那在他以后要来的,就是耶稣。」

5他们听见这话,就奉主耶稣的名受洗。

6保罗按手在他们头上,圣灵便降在他们身上,他们就说方言,又说预言。

7一共约有十二个人。

8保罗进会堂,放胆讲道,一连三个月,辩论 神国的事,劝化众人。

9后来,有些人心里刚硬不信,在众人面前毁谤这道,保罗就离开他们,也叫门徒与他们分离,便在推喇奴的学房天天辩论。

10这样有两年之久,叫一切住在亚细亚的,无论是犹太人,是希腊人,都听见主的道。

士基瓦的儿子们

11神借保罗的手行了些非常的奇事;

12甚至有人从保罗身上拿手巾或围裙放在病人身上,病就退了,恶鬼也出去了。

13那时,有几个游行各处、念咒赶鬼的犹太人,向那被恶鬼附的人擅自称主耶稣的名,说:「我奉保罗所传的耶稣敕令你们出来!」

14做这事的,有犹太祭司长士基瓦的七个儿子。

15恶鬼回答他们说:「耶稣我认识,保罗我也知道。你们却是谁呢?」

16恶鬼所附的人就跳在他们身上,胜了其中二人,制伏他们,叫他们赤着身子受了伤,从那房子里逃出去了。

17凡住在以弗所的,无论是犹太人,是希腊人,都知道这事,也都惧怕;主耶稣的名从此就尊大了。

18那已经信的,多有人来承认诉说自己所行的事。

19平素行邪术的,也有许多人把书拿来,堆积在众人面前焚烧。他们算计书价,便知道共合五万块钱。

20主的道大大兴旺,而且得胜,就是这样。

以弗所的暴动

21这些事完了,保罗心里定意经过了马其顿、亚该亚,就往耶路撒冷去;又说:「我到了那里以后,也必须往罗马去看看。」

22于是从帮助他的人中打发提摩太、以拉都二人往马其顿去,自己暂时等在亚细亚。

23那时,因为这道起的扰乱不小。

24有一个银匠,名叫底米丢,是制造亚底米神银龛的,他使这样手艺人生意发达。

25他聚集他们和同行的工人,说:「众位,你们知道我们是倚靠这生意发财。

26这保罗不但在以弗所,也几乎在亚细亚全地,引诱迷惑许多人,说:『人手所做的,不是神。』这是你们所看见所听见的。

27这样,不独我们这事业被人藐视,就是大女神亚底米的庙也要被人轻忽,连亚细亚全地和普天下所敬拜的大女神之威荣也要消灭了。」

28众人听见,就怒气填胸,喊着说:「大哉,以弗所人的亚底米啊!」

29满城都轰动起来。众人拿住与保罗同行的马其顿人该犹和亚里达古,齐心拥进戏园里去。

30保罗想要进去,到百姓那里,门徒却不许他去。

31还有亚细亚几位首领,是保罗的朋友,打发人来劝他,不要冒险到戏园里去。

32聚集的人纷纷乱乱,有喊叫这个的,有喊叫那个的;大半不知道是为什么聚集。

33有人把亚历山大从众人中带出来,犹太人推他往前,亚历山大就摆手,要向百姓分诉;

34只因他们认出他是犹太人,就大家同声喊着说:「大哉!以弗所人的亚底米啊。」如此约有两小时。

35那城里的书记安抚了众人,就说:「以弗所人哪,谁不知道以弗所人的城是看守大亚底米的庙和从宙斯那里落下来的像呢?

36这事既是驳不倒的,你们就当安静,不可造次。

37你们把这些人带来,他们并没有偷窃庙中之物,也没有谤 我们的女神。

38若是底米丢和他同行的人有控告人的事,自有放告的日子,也有方伯可以彼此对告。

39你们若问别的事,就可以照常例聚集断定。

40今日的扰乱本是无缘无故,我们难免被查问。论到这样聚众,我们也说不出所以然来。」

41说了这话,便叫众人散去。

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)

1Trong khi ông A-pô-lô ở Cô-rin-tô thì ông Phao-lô đi qua miền thượng du đến Ê-phê-xô. Ông Phao-lô gặp một số môn đệ

2và hỏi họ : “Khi tin theo, anh em đã nhận được Thánh Thần chưa ?” Họ trả lời : “Ngay cả việc có Thánh Thần, chúng tôi cũng chưa hề được nghe nói.”

3Ông hỏi : “Vậy anh em đã được chịu phép rửa nào ?” Họ đáp : “Phép rửa của ông Gio-an.”

4Ông Phao-lô nói : “Ông Gio-an đã làm một phép rửa tỏ lòng sám hối, và ông bảo dân tin vào Đấng đến sau ông, tức là Đức Giê-su.”

5Nghe nói thế, họ chịu phép rửa nhân danh Chúa Giê-su.

6Và khi ông Phao-lô đặt tay trên họ, thì Thánh Thần ngự xuống trên họ, họ nói tiếng lạ và nói tiên tri.

7Cả nhóm có chừng mười hai người.

8Ông Phao-lô vào hội đường, và trong vòng ba tháng, ông mạnh dạn rao giảng, thảo luận về Nước Thiên Chúa và cố gắng thuyết phục họ.

9Nhưng có một số người cứng lòng, không chịu tin, lại còn nói xấu Đạo trước mặt cộng đoàn, nên ông tuyệt giao với họ, tách các môn đệ ra ; ngày ngày ông thảo luận trong trường học của ông Ty-ran-nô.

10Cứ như thế trong vòng hai năm, khiến mọi người ở A-xi-a, Do-thái cũng như Hy-lạp, đều được nghe lời Chúa.

11Thiên Chúa dùng tay ông Phao-lô mà làm những phép lạ phi thường,

12đến nỗi người ta lấy cả khăn cả áo đã chạm đến da thịt ông mà đặt trên người bệnh, và bệnh tật biến đi, tà thần cũng phải xuất.

13Có mấy người Do-thái đi đây đi đó làm nghề trừ quỷ cũng thử lấy danh Chúa Giê-su mà chữa những người bị tà thần ám. Họ nói : “Nhân danh Đức Giê-su mà ông Phao-lô rao giảng, ta truyền lệnh cho các ngươi !”

14Ông Xi-kêu-a nọ, thượng tế Do-thái, có bảy con trai thường làm như vậy.

15Nhưng tà thần đáp : “Đức Giê-su, tao biết ; ông Phao-lô, tao cũng tường ; còn bay, bay là ai ?”

16Rồi người bị tà thần ám xông vào họ, đè cả bọn xuống đánh túi bụi, khiến họ phải bỏ nhà ấy mà chạy trốn, trần truồng và đầy thương tích.

17Mọi người ở Ê-phê-xô, Do-thái cũng như Hy-lạp, đều biết chuyện ấy ; ai cũng sợ hãi, và thiên hạ tán dương danh Chúa Giê-su.

18Trong số các tín hữu, có nhiều người đến thú nhận và kể ra những phù phép của mình.

19Khá đông người làm nghề phù thuỷ đem gom sách vở mà đốt trước mặt mọi người ; tổng cộng số sách ấy trị giá tới năm mươi ngàn đồng bạc.

20Như vậy, nhờ uy lực của Chúa, lời Chúa cứ lan tràn và thêm vững mạnh.

21Sau khi những việc ấy xảy ra, ông Phao-lô được Thánh Thần thúc đẩy, quyết định đi ngang qua miền Ma-kê-đô-ni-a và miền A-khai-a mà về Giê-ru-sa-lem ; ông nói : “Về đó rồi, tôi còn phải đi thăm Rô-ma nữa.”

22Ông sai hai người trong các phụ tá của ông là Ti-mô-thê và Ê-rát-tô đi Ma-kê-đô-ni-a, còn ông thì ở lại A-xi-a một thời gian.

23Vào thời kỳ ấy, xảy ra một vụ rối loạn khá trầm trọng liên quan đến Đạo.

24Số là có một người thợ bạc tên là Đê-mết-ri-ô, chuyên làm mô hình đền nữ thần Ác-tê-mi bằng bạc, và nhờ đó đem lại cho các người thợ một nguồn lợi không nhỏ.

25Ông ta tập hợp họ và những người làm nghề tương tự, và nói : “Thưa các bạn, các bạn thừa biết là nhờ việc làm ăn này mà chúng ta phát tài.

26Thế mà, như các bạn thấy và nghe biết : không những ở Ê-phê-xô này, mà gần như trong khắp cả A-xi-a, tên Phao-lô ấy đã thuyết phục và làm cho một đám đông đáng kể thay lòng đổi dạ, khi hắn nói rằng thần linh do tay người làm ra không phải là thần.

27Như vậy, có nguy cơ là không những ngành nghề của chúng ta bị chê bai, mà cả đền thờ đại nữ thần Ác-tê-mi cũng bị người ta coi chẳng ra gì, và rốt cuộc vị nữ thần mà toàn A-xi-a và cả thiên hạ tôn thờ cũng chẳng còn gì là vĩ đại nữa.”

28Nghe nói thế, họ đầy lòng căm phẫn và thét lên : “Vĩ đại thay, thần Ác-tê-mi của người Ê-phê-xô !”

29Cả thành đầy hỗn loạn, người ta ùn ùn kéo đến hí trường, lôi theo ông Gai-ô và ông A-rít-ta-khô là những người Ma-kê-đô-ni-a, bạn đồng hành của ông Phao-lô.

30Ông Phao-lô muốn ra trước đại hội toàn dân, nhưng các môn đệ không cho.

31Có mấy vị chức sắc tỉnh A-xi-a, là bạn của ông Phao-lô, cũng sai người đến khuyên ông đừng liều mình đến hí trường.

32Dân chúng hò la, kẻ thế này, người thế nọ, đại hội trở nên hỗn loạn và phần đông không biết mình họp nhau để làm gì.

33Trong đám đông, có những người nói rõ sự thể cho ông A-lê-xan-đê biết, vì người Do-thái đã đưa ông ra. Ông A-lê-xan-đê giơ tay làm hiệu tỏ ý muốn thanh minh với đại hội toàn dân.

34Nhưng khi nhận ra ông là người Do-thái, thì tất cả mọi người đồng thanh hò hét suốt gần hai tiếng đồng hồ : “Vĩ đại thay, thần Ác-tê-mi của người Ê-phê-xô !”

35Sau cùng, viên thư ký thành phố trấn an đám đông, ông nói : “Thưa đồng bào Ê-phê-xô, có ai trong loài người lại không biết rằng thành Ê-phê-xô được coi sóc đền thần Ác-tê-mi vĩ đại và giữ pho tượng của người từ trời rơi xuống ?

36Điều đó hẳn không ai chối cãi được, vậy đồng bào hãy bình tĩnh và đừng làm gì hấp tấp.

37Đồng bào đã đưa những người này tới đây : họ không phạm thánh cũng chẳng nói lộng ngôn chống nữ thần của chúng ta.

38Vậy nếu ông Đê-mết-ri-ô và các thợ cùng đi với ông có điều gì kiện cáo ai, thì đã có các phiên toà, các thống đốc : họ cứ việc đưa nhau ra toà !

39Ngoài ra, nếu đồng bào còn điều gì khác muốn yêu cầu, thì đại hội hợp pháp sẽ giải quyết.

40Quả thế, điều xảy ra hôm nay có nguy cơ làm chúng ta bị tố cáo về tội nổi loạn, vì không có lý do nào để chúng ta có thể biện minh việc tụ họp này.” Nói thế rồi, ông giải tán đại hội.

Diese Übersetzung enthält diese Passage nicht.

Vers in die Zwischenablage kopiert